Nhung Đen - Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục
Chương 21: Vui chơi đến tối tăm
Nhung Đen - Nha Nha Cật Tố Dã Cật Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
CHƯƠNG
21
Vũ Hướng Vinh người cao to lực lưỡng, dù kéo theo một người vẫn có thể bước đi vững vàng, chỉ là im lặng không nói gì.
Sở Dao cứ thế vừa cười trộm vừa đóng vai vật trang sức hình người, tiếp tục lôi kéo Vũ Hướng Vinh chơi đủ trò chơi, mãi đến khi trời bắt đầu tối tăm, cậu mới dần cảm thấy kiệt sức.
“Về đây?”
Vũ Hướng Vinh dò hỏi.
Đèn điện vừa sáng lên, toàn bộ khu công viên giải trí rực rỡ sắc màu. Giai điệu du dương vui tươi vang vọng giữa cỏ cây, Sở Dao tuy hơi mệt, nhưng nhìn xung quanh vẫn thấy lưu luyến.
“Hay là…… chơi thêm một lần nữa?”
Họ vừa ăn xong đồ ăn vặt ở khu nghỉ ngơi, Sở Dao lười biếng nằm bò trên chiếc bàn hình bánh donut, chống cằm lên cánh tay, ngửa đầu lên.
Gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc tràn đầy vẻ mong manh, Vũ Hướng Vinh có chút không tự nhiên mà đứng dậy: “Ừ, về thôi.”
Chơi cái gì đây?
Sở Dao cảm thấy, để kết thúc một ngày tốt đẹp thế này thì phải tràn ngập tình thú mới được.
Nhưng nghĩ lại cả ngày hôm nay, Sở Dao phát hiện, hình như bản thân cậu…… chỉ biết chơi.
Quan hệ giữa hai người vẫn còn chậm chạp tiến triển!
Đáng ghét!
Chơi đùa làm người ta mất hết ý chí!
Vì thế, Sở Dao chợt dừng bước đang đi về phía vòng quay khổng lồ. Cậu nhìn xung quanh đánh giá một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một nơi có ánh đèn mờ ảo đầy u ám.
“Chúng ta qua bên kia đi!”
Ánh mắt cậu sáng lên, túm lấy cánh tay Vũ Hướng Vinh, hứng thú bừng bừng mà đi tới một khu vực khác cách đó không xa.
“Diêm Vương bảo ngươi chết canh ba, sẽ không để ngươi sống đến canh năm ~”
“Phán quan muốn kim, tiểu quỷ muốn bạc, vào cánh cửa này phải mua mạng ~”
“Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, qua đi một chuyến, tam sinh quên ưu phiền ~”
Từ nơi rất xa đã có thể nghe thấy âm thanh vừa quái dị vừa âm u, cùng với tiếng nhạc ma quái vang vọng. Sở Dao nghe mà nổi da gà khắp người, không đi sát vào người đàn ông bên cạnh một chút.
“Muốn chơi?”
Vũ Hướng Vinh thấy vậy, cúi đầu xác nhận lại với cậu.
“…… Muốn!”
Sở Dao cứng đầu, cố tình khiêu khích: “Chẳng lẽ anh sợ sao?!”
Vũ Hướng Vinh nhìn con ‘cương thi’ ở ngay cửa với cái lưỡi máu dài một mét, khóe miệng giật giật.
“Tới không, quan nhân ~”
Con ‘cương thi’ thấy hai người trẻ đang do dự, dứt khoát mở to cái miệng đỏ thẫm, vẫy tay về phía họ: “Mang theo tiểu nương tử nhà ngươi, xông vào A Tì Địa Ngục một lần nha ~”
Sở Dao nghe thấy câu nói đầy tình cảm của nhân viên công tác mà thấy sướng cả người, lập tức mặt mày hớn hở lôi kéo Vũ Hướng Vinh chạy về phía cửa: “Tới đây, tới đây!”
Ai không biết còn tưởng bọn họ vội đi kết hôn ấy chứ.
Hai người từ một nhóm các cặp đôi đang bồn chồn ngoài cửa chen lấn về phía trước, lập tức được con ‘cương thi’ dẫn vào bên trong.
“Thời gian thám hiểm khu nhà ma khoảng hai mươi phút, bên trong có quỷ quái thật, anh trai ngàn vạn đừng động tay, dùng võ nha ~”
Có lẽ vì thấy thân hình quá khỏe khoắn của Vũ Hướng Vinh, nhân viên công tác cố tình nhắc nhở.
Sở Dao che miệng cười khẽ, chớp mắt với người nọ.
“Yên tâm, tôi sẽ giữ hắn lại.”
Được cô gái xinh đẹp chớp mắt một cái, khuôn mặt đã được tô son đỏ của nhân viên giữ cửa càng thêm đỏ. Cô lắp bắp nói: “Chúc, chúc hai vị chơi vui vẻ”, rồi chạy ra ngoài hóng gió lạnh.
Rõ ràng đều là con gái! Sao tim tui đập nhanh thế này?!
Huhu, chắc chắn là vì chị quá xinh đẹp, quá đáng yêu rồi!
Sở Dao ngoài miệng nói sẽ giữ lại Vũ Hướng Vinh, nhưng vừa vào nhà ma, cậu cũng thực sự làm như vậy.
Chẳng qua, không phải giữ lại không cho hắn dùng võ, mà là công khai nắm lấy ngón tay đang rũ bên người Vũ Hướng Vinh.
Khi Vũ Hướng Vinh nhìn lại, cậu còn ngẩng cằm lên rất có lý: “Tôi sợ!”
Vũ Hướng Vinh không tin, định rút ngón tay ra, nhưng ngón tay lại bị bàn tay mềm mại của cậu nắm chặt.
“Người ta sợ thật mà!”
Sở Dao lập tức thay đổi thái độ, lộ ra vẻ mặt đáng thương sắp khóc: “Anh vệ sĩ ơi, hôm nay phải bảo vệ người mà!”
“……”
Vũ Hướng Vinh cảm thấy mình đã không còn ngạc nhiên khi thấy cậu biểu hiện như vậy nữa.
Thậm chí còn cảm thấy, quả nhiên là thế.
Nhưng lúc này, trong lòng hắn lại không nảy sinh cảm giác khó chịu như khi đối mặt với khách hàng hoặc phụ nữ khác dính sát vào người, hắn chỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
“Sợ thì nhắm mắt lại.”
Tuy nói như vậy, nhưng hắn cũng không tránh bàn tay nhỏ đang nắm tay mình.
Để mặc Sở Dao nắm chặt, mang theo người đang rúc sát vào người mình, tiếp tục đi về phía con đường tối tăm.
Dọc đường, có quỷ thắt cổ huyết nhục mơ hồ treo lơ lửng, có đầu bỗng thò ra từ dưới gầm giường phát ra tiếng cót két, hình ảnh vốn không quá kinh khủng nhưng với hiệu ứng ánh đèn và âm nhạc, cộng thêm tiếng la hét sợ hãi, mọi thứ trông đặc biệt đáng sợ.
Mỗi khi nhân vật từ góc u ám nhảy ra dọa người, Sở Dao đều giật mình hét lên mà nắm chặt bàn tay trong tay, có thể nói biểu cảm nhập tâm của vị khách này cực kỳ thích hợp.
Còn Vũ Hướng Vinh cũng như lời cậu nói, không hề sợ hãi.
Gặp ‘quỷ quái’ chặn đường, thậm chí còn dùng thân hình cao lớn cùng khí thế đè bẹp chúng, vững vàng đưa Sở Dao tới nơi an toàn.
Sở Dao vừa cảm thấy an tâm, vừa hơi bực mình.
Đồ đàn ông thúi không hiểu风情 này!
Đến nơi đen kịt duỗi tay không thấy năm ngón rồi!
Mà còn đứng đắn như vậy!
Thậm chí không chịu ôm eo nhỏ của cậu!
Quỷ sứ!
Nếu núi không tới ta, ta phải đến núi.
Sở Dao tính thời gian, cảm giác hai người sắp đến cửa ra, dứt khoát cắn răng, lúc một con quỷ không đầu đang ‘đuổi giết’, lôi kéo Vũ Hướng Vinh trốn vào góc rẽ tối tăm.
“?”
Vũ Hướng Vinh không để ý đã bị Sở Dao nhào vào lòng.
Hắn tựa vai vào tường, hơi bối rối.
Con quỷ vừa rồi…… đáng sợ thật sao?
Nhưng Sở Dao đâu có để ý, cậu vùi đầu vào lòng người, sau đó vươn hai tay ôm chặt eo Vũ Hướng Vinh, thì thầm: “Suỵt——”
Quả nhiên, cậu vừa nói xong, con quỷ không đầu từ đó đi lướt qua, trong miệng phát ra tiếng ‘hô hô’, hiển nhiên vẫn đang định tìm người đuổi theo.
“…… Đi rồi.”
Cơ thể mềm mại ấm áp dính sát trước ngực, làm Vũ Hướng Vinh căng cứng.
Đợi nhân vật đó đi xa, hắn định vươn tay ‘lột’ người nọ xuống.
“Đừng nhúc nhích!”
Sở Dao không chịu thả, nhón mũi chân thì thầm: “Nó chắc chắn sẽ quay lại đó ~”
Cậu nói rất nhỏ, gần như thì thầm.
Đôi môi son cũng dán vào tai Vũ Hướng Vinh, nhưng không biết cố ý hay vô tình, cánh môi mềm mại cũng chạm vành tai hắn.
Rầm ——
Cách đó không xa, có ‘quỷ sai’ kéo xích sắt lướt qua, tiếng kim loại cọ xát vang lên, lạnh lẽo âm u.
Mà ở góc khuất, hai người dính sát, hơi thở giao thoa, nóng bỏng đến mức xương cốt cũng muốn tan chảy.
***
Dao muội:
Nỗ lực làm một đóa hoa mẫu đơn!