Nhưng Hắn Đẹp Mà - Bạch Cô Sinh
Chương 118: Ngoại truyện
Nhưng Hắn Đẹp Mà - Bạch Cô Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kinh Trập không muốn nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm đó chút nào. Cảnh Nguyên Đế đối xử với cậu cứ như thể một món đồ chơi thú vị, tỉ mỉ trêu đùa, vờn vờn từ trong ra ngoài.
Vừa nhục nhã, vừa khó chịu. Thời gian trôi qua trong điện ấy khiến cậu cảm thấy dài đằng đẵng không có hồi kết.
Đến khi Kinh Trập tưởng mọi chuyện đã kết thúc, cậu vội vàng ôm lấy quần áo định mặc vào thì lại nghe thấy giọng nói như ác quỷ ấy lại vang lên: "Sợ cái gì?"
Lần này hắn vọng ngay sau gáy cậu, dọa Kinh Trập giật mình quay phắt đầu lại, chiếc mũ quan đập trúng mặt Cảnh Nguyên Đế.
Khoảnh khắc đó, Kinh Trập nhìn vệt đỏ trên mặt hắn mà như bị sét đánh ngang tai, đến hơi thở cũng như ngừng lại.
Cảnh Nguyên Đế quỳ một gối sau lưng cậu, dùng mu bàn tay lau mặt, dường như chẳng hề có phản ứng quá khích nào, ngược lại còn kéo Kinh Trập đứng dậy, hờ hững hỏi: "Sợ quả nhân giết ngươi?"
Kinh Trập nhắm chặt mắt. Trong tình cảnh Cảnh Nguyên Đế thì y phục chỉnh tề, còn riêng cậu thì không mảnh vải che thân, bất kể hắn làm gì, cậu cũng thấy một nỗi nhục nhã tột cùng, chỉ muốn tìm chỗ mà chui xuống.
Lúc mở mắt ra lần nữa, Kinh Trập không trả lời câu hỏi của Cảnh Nguyên Đế, mà lặng lẽ mặc lại y phục cho chỉnh tề rồi mới quỳ xuống: "Nô tài tự biết tội nghiệt nặng nề, vốn là kẻ đáng chết, mong bệ hạ giáng tội."
"Sau này, vào điện hầu hạ."
Cảnh Nguyên Đế chẳng nói thêm lời nào, chỉ quẳng lại một câu rồi đuổi Kinh Trập ra ngoài.
Cậu ngơ ngác đứng ngoài điện, khóe mắt vẫn còn vương chút đỏ ửng vì tủi nhục. Thế này là... kết thúc rồi?
Vậy chuyện trong điện vừa rồi rốt cuộc là vì sao?
Nó giống như một phút giây hững hờ muốn trêu đùa của con quái vật mang tên Cảnh Nguyên Đế vậy.
Kinh Trập vô thức ôm chặt lấy cánh tay mình, lúc này mới cảm thấy tay chân bủn rủn, suýt chút nữa thì không đứng vững được.
"Kinh Trập."
Ninh Hoành Nho vẫn luôn túc trực ngoài điện, thấy Kinh Trập bước ra với dáng vẻ bất ổn liền khẽ nhíu mày.
"Bệ hạ làm gì ngươi rồi?"
Kinh Trập khẽ run rẩy. Chuyện xảy ra trong điện cậu tuyệt đối không muốn nhớ lại, cũng không muốn nói cho ai biết. Cậu cúi đầu, giọng lí nhí nói: "Bệ hạ chỉ hỏi nô tài... vài chuyện quá khứ, nô tài hoảng hốt, vẫn còn chút sợ hãi."
Ninh Hoành Nho kìm nén sự kinh ngạc trong mắt: "Còn thuốc thì sao? Bệ hạ uống chưa?"
"Uống rồi ạ." Kinh Trập đáp.
Ninh Hoành Nho trầm ngâm, chỉ bảo Kinh Trập lui xuống nghỉ ngơi.
Kinh Trập chần chừ một lát, không truyền đạt lời của Cảnh Nguyên Đế cho Ninh tổng quản. Dù cậu không nói thì Ninh Hoành Nho vốn cũng định để cậu vào điện hầu hạ, nếu cậu nhắc thêm ý của Cảnh Nguyên Đế, chẳng phải sẽ tự chuốc thêm rắc rối sao?
Vào thời điểm nhạy cảm này, Kinh Trập tuyệt đối không muốn thu hút thêm bất kỳ sự chú ý nào về phía mình nữa.
...
Cơ thể Cảnh Nguyên Đế thực sự không tốt, thỉnh thoảng lại nằm nghỉ trên giường cả ngày. Những lúc đó, cả Càn Minh Cung tĩnh lặng như tờ, mỗi khi đêm về lại càng không được phép phát ra chút tiếng động nào.
Mấy ngày Kinh Trập vào điện hầu hạ, chẳng có chuyện gì xảy ra thêm nữa, cứ như thể ngày hôm đó chỉ là một giấc mộng hão huyền.
Sau vài ngày căng thẳng, cậu cũng dần buông lỏng trái tim đang lo lắng.
Cảnh Nguyên Đế dường như không cảm thấy việc có kẻ giả mạo thái giám trong cung là chuyện gì to tát, cứ như thể hắn chẳng hề quan tâm đến... những phi tần chốn hậu cung kia?
Cái phỏng đoán kỳ quái này khiến Kinh Trập rùng mình ớn lạnh.
Đó là phi tần hậu cung cơ mà?
Cậu lắc đầu, không dám nghĩ thêm nữa.
Gần đây các Vương gia vào kinh ngày một nhiều, lý do bọn họ hồi triều đã lộ rõ mồn một. Chẳng qua là thấy Cảnh Nguyên Đế không có con nối dõi, kẻ nào kẻ nấy đều đang thèm thuồng ngai vàng.
Đặc biệt là vị ở Thọ Khang Cung.
Thái hậu vì để Thụy Vương đăng cơ đã giúp sức không ít, nếu không có bà ta, những phiên vương này cũng chẳng thể hồi triều.
Hôm đó, Kinh Trập đang định đến bếp nhỏ, lúc đi ngang qua trước điện thì tình cờ chứng kiến một cuộc đối đầu căng thẳng.
Bên ngoài Càn Minh Cung luôn có hắc kỵ của Cảnh Nguyên Đế canh giữ, bọn họ giống như một bức tường thành vững chắc, không cho bất kỳ ai xông vào.
Dù là Thái hậu đích thân tới cũng vậy.
Hôm nay, Thái hậu đích thân tới đây, phía sau còn mang theo không ít thị vệ, tư thế rõ ràng là muốn cưỡng ép xông vào, còn kiêu căng hơn cả những vị Vương gia trước đó.
Bà ta cao giọng, nói với vẻ đầy lý lẽ.
"Bệ hạ, ngươi đã bao nhiêu ngày chưa thượng triều rồi. Nước không thể một ngày không vua, nếu cơ thể bệ hạ quả thực khó lòng gượng dậy nổi, nên sớm có sự chuẩn bị."
Kinh Trập khẽ nhíu mày. Mặc dù vì hành vi trước đó của Cảnh Nguyên Đế mà cậu chẳng muốn xuất hiện trước mặt hắn chút nào, nhưng những ngày qua khi vào nội điện, cậu vẫn thường thấy vị Hoàng đế kia đang vùi đầu bên án thư làm việc.
... Lạ thật, sao trên đời lại có người mâu thuẫn đến thế?
Cảnh Nguyên Đế tính tình độc ác, tàn bạo, nhưng trong chuyện này lại có một sự kiên trì kỳ lạ. Những công văn được gửi vào đa số đều được phê duyệt đúng hạn.
Làm gì có chuyện nguy kịch như lời Thái hậu nói?
Ninh Hoành Nho dẫn đầu hắc kỵ chặn trước mặt Thái hậu, nhưng Thái hậu lại ép người quá đáng. Nhìn tư thế này, Kinh Trập lờ mờ đoán được hôm nay e là khó mà yên ổn.
Thái hậu xem chừng là thực sự muốn cưỡng ép xông vào.
Ngay đúng lúc này, một ma ma bên cạnh Thái hậu khẽ nhích người, ghé tai Thái hậu thầm thì gì đó. Vị ở Thọ Khang Cung kia liền ngẩng đầu lên, liếc mắt đã thấy Kinh Trập đang đứng sau đội hắc kỵ.
Ánh mắt bà ta sắc bén, chằm chằm nhìn Kinh Trập một lúc.
"Ngươi lại đây."
Kinh Trập mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng bất động.
Đến cái danh tính còn chẳng gọi, ai mà biết người Thái hậu gọi là cậu chứ?
"Lưu ma ma, đi bắt cái tên tiểu thái giám không có tai mắt kia lại đây cho ta!" Thái hậu vô cùng mất kiên nhẫn ra lệnh.
"Dạ."
Lưu ma ma cúi người, lúc quay mặt lại, khuôn mặt khắc nghiệt quen thuộc ấy chẳng khác gì trước kia.
Kinh Trập cau mày. Năm đó cậu cũng chính vì đắc tội với mụ Lưu ma ma này mà suýt bị đánh chết.
Mà quá trình đắc tội đó, vừa nực cười lại vừa hoang đường.
Chỉ đơn giản là vì trong đêm thủ linh, Kinh Trập đã không tuân theo ý của Lưu ma ma là đóng đủ bảy chiếc đinh trước thời hạn.
Kinh Trập không nghe lệnh là bởi Lưu ma ma muốn cậu đóng chết nắp quan tài.
Người thời bấy giờ hạ táng, bảy chiếc đinh tuy phải đóng nhưng thường là đóng vào lúc cuối cùng, và tuyệt đối không bao giờ đóng chết chiếc đinh cuối cùng.
Hành động này quá đỗi đáng ngờ, Kinh Trập đương nhiên phải từ chối.
Vậy mà ngay ngày hôm sau, Lưu ma ma đã tùy tiện lấy cớ, bảo Kinh Trập làm việc sai sót rồi định đánh chết cậu.
Chính nhờ Ninh Hoành Nho tình cờ nhìn thấy mới cứu được mạng cậu.
Vị Thái hậu ở Thọ Khang Cung kia xưa nay nổi tiếng là nhân từ, nhưng trong mắt Kinh Trập, bà ta và Cảnh Nguyên Đế thực chất chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ bề trên tàn bạo.
... Nhưng, nếu chỉ vì lần đắc tội ấy, tại sao hôm nay gặp mặt, Lưu ma ma lại một lần nữa bẩm báo với Thái hậu, và Thái hậu – một người cao cao tại thượng như vậy, tại sao lại để ý đến một hoạn quan hèn mọn như Kinh Trập?
Trong khoảnh khắc ấy, Kinh Trập nhận ra có điều không ổn.
Ngay khoảnh khắc Lưu ma ma định túm lấy Kinh Trập, cậu đã lùi lại một bước, tránh khỏi tay bà ta, cuối cùng cũng mở miệng nói: "Nô tài không biết Thái hậu nương nương gọi nô tài. Hiện giờ đã đến giờ bệ hạ uống thuốc, nô tài phải đi hầu hạ bệ hạ, xin Thái hậu thứ tội."
Lưu ma ma nghe vậy, cười lạnh lùng hỏi: "Bệ hạ cần hầu hạ, chẳng lẽ lời của Thái hậu nương nương có thể không nghe sao?"
Kinh Trập không kiêu ngạo cũng không tự ti, đáp lại: "Bởi vì bệ hạ là chủ tử của nô tài, còn Thái hậu nương nương thì không phải."
Câu này thốt ra, ngay cả Ninh Hoành Nho đang dẫn hắc kỵ chặn Thái hậu cũng không khỏi liếc nhìn Kinh Trập một cái. Thằng nhóc khá lắm, không ngờ lại có gan dạ đến nhường này, dám nói ra những lời như vậy?
Suy nghĩ của Kinh Trập rất đơn giản.
Sự tương tác giữa Thái hậu và Lưu ma ma chắc chắn có vấn đề. Bất kể là bà ta cũng giống như Cảnh Nguyên Đế đã biết lai lịch của Kinh Trập, hay cái chết của Diêu tài nhân có uẩn khúc khác, bọn họ chắc chắn đang mang trong lòng ác ý.
Một loại ác ý còn đáng sợ hơn cả sự trêu đùa ác độc của Cảnh Nguyên Đế.
Tuyệt đối không được để bà ta bước qua hắc kỵ.
Kinh Trập nghĩ vậy, nhất thời đánh liều, làm càn, lại lùi ra sau vài bước. Chứng kiến khuôn mặt Lưu ma ma hơi méo mó, nét mặt Thái hậu cũng tối sầm lại, cậu vậy mà lại có một cảm giác sướng rơn kỳ lạ.
Thái hậu càng không vui, Kinh Trập tự nhiên càng vui.
"Ninh Hoành Nho! Càn Minh Cung cứ dung túng cho hạng cuồng đồ vô tri vô giác đến thế sao? Đây là thứ nô tài chó má ở đâu ra mà to gan lớn mật đến thế?"
Ninh Hoành Nho cúi người, đang định đáp lời.
"Quả nhân dung túng ra đấy, làm sao?"
Yên lặng không một tiếng động, gần như chẳng ai nhận ra sự xuất hiện của Cảnh Nguyên Đế. Khi hắn mở miệng nói, Kinh Trập suýt chút nữa thì giật nảy mình.
Không vì lý do gì khác, cái giọng nói này vọng ngay sát sau lưng cậu, dọa cậu giật nảy mình.
Cảnh Nguyên Đế đã lâu không lộ diện đang đứng trên bậc thềm, lạnh nhạt nhìn Thái hậu. Trên khuôn mặt rực rỡ tuyệt mỹ ấy hiện ra vài phần âm trầm, bực dọc, điều này khiến giọng nói của hắn nghe càng thêm u ám, lạnh lẽo: "Thái hậu nếu không có việc gì thì mau rời đi sớm, không nghe thấy quả nhân phải uống thuốc sao?"
"Hoàng đế, ngươi nói cái gì thế? Đại sự thiên hạ trong mắt ngươi đều không đáng một xu hả? Ngươi bệnh nặng thế này, ai gia làm sao yên tâm nổi?" Thái hậu cau mày, gắt giọng nói, "Hơn nữa, bệ hạ bệnh tình đến nhường này mà chẳng hề bàn bạc gì với các đại thần, thậm chí còn làm càn trong triều, chẳng lẽ là bệnh đến mức lú lẫn rồi ư?"
"Thái hậu không yên tâm cái gì?" Cảnh Nguyên Đế cười như không cười, hừ một tiếng: "Không yên tâm về đứa con trai bất tài vô dụng của người, hay là không yên tâm vì quả nhân trước khi chết sẽ để lại di chúc?"
Hắn từng bước đi xuống, giơ tay nâng cằm Kinh Trập. Đôi mắt trong veo ấy phản chiếu hình ảnh nhỏ bé của Cảnh Nguyên Đế.
"Hay là... lần này ngươi tới vì muốn cầu tình cho gã huynh trưởng vô tích sự của ngươi?"
Ngón tay kia lạnh buốt vô cùng, khiến Kinh Trập run lẩy bẩy.
Nhưng lời Cảnh Nguyên Đế nói lại khiến cậu không rời mắt được... Huynh trưởng của Thái hậu, chẳng phải là Hoàng Khánh Thiên sao?
Ánh mắt của Cảnh Nguyên Đế cũng khiến Kinh Trập cảm thấy kỳ lạ. Cơ thể cậu cứng đờ, không dám tùy tiện cử động, nhưng thấp thoáng cảm thấy như ánh mắt của tất cả mọi người đều đang đổ dồn về phía này.
Cảm giác quái dị như thể có người dòm ngó từ khắp bốn phương tám hướng khiến Kinh Trập càng thêm căng thẳng, không dám làm ra bất kỳ hành động nào.
"Bệ hạ!"
Thái hậu thấy Cảnh Nguyên Đế dám làm ra chuyện này ngay trước mặt bà ta, thốt ra lời này, giọng bà ta càng thêm gay gắt.
"Hoàng Khánh Thiên làm quan mấy chục năm, luôn cần mẫn vì nước vì dân, Hoàng đế lại vô cớ bắt giữ hắn, đây rõ ràng là coi thường pháp luật!"
Cảnh Nguyên Đế thực sự điên rồi!
Hắn bệnh càng nặng thì lại càng phát điên không kiêng nể gì, chẳng coi ai ra gì. Bầu không khí điên cuồng, kỳ quái lan tỏa, khiến người ta bắt đầu cảm thấy bất an.
"Thế sao?"
Cảnh Nguyên Đế rốt cuộc cũng chuyển mắt đi, hờ hững nhìn Thái hậu: "Vậy Thái hậu có muốn đi cùng lão ta không?"
Thái hậu nghẹn họng bởi lời này của Cảnh Nguyên Đế, không nói được câu nào. Cảnh Nguyên Đế lười nhác vỗ vỗ đầu Kinh Trập: "Đi thôi."
Kinh Trập ngơ ngác đi theo vài bước, liền nghe thấy tiếng của Thái hậu phía sau vang lên, với vài phần tức tối: "Bệ hạ, dù ngươi có kéo dài thêm, thì cũng kéo dài được đến bao giờ nữa..."
Chỉ thấy một tia hàn quang loé lên.
Kinh Trập chậm chạp nhận ra, tốc độ nhanh như vậy —
Vậy mà lại là Hoàng đế!
Bảo hắn đang bệnh, nhưng tốc độ này quả thực nhanh đến mức mắt Kinh Trập không theo kịp được.
Cậu chỉ biết trong nháy mắt, Cảnh Nguyên Đế vốn đang đứng trước mặt cậu đã rút phắt bội đao của hắc kỵ đứng cạnh, dễ dàng cắt đứt cổ họng của Lưu ma ma. Chẳng ai biết hắn đã đột ngột xuất hiện dưới bậc thềm từ lúc nào.
Cùng với tiếng thi thể đổ xuống đất, hắn chán ghét hất vệt máu trên đao, rồi chỉ ngang về phía Thái hậu.
"Thái hậu, quả nhân sắp chết thật, nhưng bây giờ vẫn còn sống đây." Dưới giọng nói lạnh lẽo ấy ẩn chứa sự bạo ngược và tàn độc: "Cút xa ra, nếu không kẻ chết tiếp theo chính là ngươi."
Mặt Thái hậu trắng bệch, luồng sát khí lạnh buốt ấy căn bản chẳng màng đến điều gì. Bà ta là Thái hậu cũng được, là kẻ hầu người hạ cũng thế, trong mắt Cảnh Nguyên Đế chẳng có gì khác biệt.
Tất cả đều là vật có thể giết.
Thấy Thái hậu cuối cùng cũng biết im miệng, Cảnh Nguyên Đế lúc này mới tùy tiện ném đao xuống, xoay người nói: "Cứ yên tâm đi, trước khi quả nhân chết sẽ để Hoàng Khánh Thiên chôn cùng, a, cái vinh dự này, thân là thần tử trụ cột, lão ta sẽ vui mừng lắm nhỉ?"
Cảnh Nguyên Đế rảo bước lên thềm. Lúc đi ngang qua Kinh Trập, những ngón tay lạnh lẽo nắm chặt cánh tay cậu, lôi cậu cùng đi lên.
Kinh Trập khựng lại, không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một cái, đi theo Cảnh Nguyên Đế lên bậc thềm.
Mặc kệ Thái hậu và Hoàng đế có ân oán gì, chỉ riêng những lời hắn vừa nói cũng đủ khiến Kinh Trập vui rồi.
Rời xa vũng máu ấy, Cảnh Nguyên Đế bước đi càng lúc càng nhanh. Lúc bước vào trong điện, hắn đã bắt đầu ho sặc sụa.
Kinh Trập vội tiến lên đỡ lấy hắn, nhưng kinh ngạc nhận ra cơ thể Hoàng đế lạnh lẽo y như ngón tay của hắn. Khi tấm thân cao lớn ấy khom xuống, vậy mà lại có vài phần yếu ớt đến kỳ lạ.
"Bệ hạ, nô tài đi gọi Tông ngự y..."
Lời cậu chưa dứt đã thấy ngón tay Cảnh Nguyên Đế siết chặt cổ tay cậu, lực mạnh đến mức suýt chút nữa bóp nát xương cậu, khiến Kinh Trập đau đến mức khẽ nức nở một tiếng.
"Không cần."
Cảnh Nguyên Đế lạnh lùng buông một câu, nghiêng đầu nhìn cậu. Khuôn mặt ấy tái nhợt chết chóc như một bức tượng đá không chút huyết sắc, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Kinh Trập, khiến cậu chợt cảm thấy lạnh sống lưng.
"Ngươi rất vui?"
Câu hỏi của Cảnh Nguyên Đế luôn nằm ngoài dự đoán.
Cũng may dù có kỳ quái thế nào cũng chẳng kỳ quái bằng những lần trước. Kinh Trập thậm chí còn có thể bình thản gật đầu: "Nô tài quả thực rất vui."
Cậu suy nghĩ một lát, lại bổ sung một câu.
"Chỉ cần Hoàng Khánh Thiên gặp xui xẻo, Hoàng gia gặp xui xẻo, Thái hậu gặp xui xẻo, nô tài liền rất vui."
Con người Kinh Trập thuần khiết vô cùng. Hoàng Khánh Thiên là gia chủ Hoàng gia, vậy tự nhiên cả Hoàng gia đều có thù với cậu, chẳng thoát khỏi ai.
Thấy bọn họ gặp tai họa, sao cậu lại không vui cho được?
"Vui sao không cười?"
Cảnh Nguyên Đế dường như đã nén được cơn ho, rốt cuộc cũng đứng thẳng người lên.
Hắn chăm chú quan sát Kinh Trập, giữa lông mày dường như còn mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn cùng ánh nhìn dò xét kỳ quặc.
"Cười xem nào?"
... Chẳng lẽ người này thực sự có bệnh à!
Kinh Trập lại nghĩ, ừ thì, Hoàng đế có bệnh thật mà.
Nhưng đột nhiên bảo cậu cười, cười sao được chứ?
Kinh Trập cố hết sức nhớ lại năm xưa, lúc Liễu Tuấn Lan làm bánh hoa đào cho cậu, mùi thơm ấy khiến cậu thèm thuồng như một chú chó con cứ xoay quanh bếp lò, kiễng đôi chân nhỏ tì lên bàn chờ được ăn.
Liễu Tuấn Lan thực sự bị cậu bám riết không buông, vừa làm xong đã chọn ra một miếng để sang bên cạnh cho nguội bớt, rồi cẩn thận bẻ vụn, đút từng miếng một cho đứa nhỏ ăn.
Khỏi phải nói lúc đó vui thế nào.
Càng nghĩ như vậy, nụ cười trên mặt Kinh Trập càng thêm rạng rỡ. Đó là niềm vui sướng bộc lộ tự nhiên, ngay cả khóe mắt cũng trào dâng sự hoan hỉ hoài niệm. Dù Kinh Trập sau đó nhận ra mình cười hơi quá trớn nhưng cũng không sao giấu đi được.
Một lúc lâu sau, Cảnh Nguyên Đế lúc này mới hài lòng gật đầu: "Lui ra đi."
Kinh Trập một lần nữa, bị đuổi ra ngoài.
Cậu ngẩn người đứng ngoài cửa, chần chừ ngoảnh lại nhìn cánh cửa đóng chặt ấy.
Cứ cảm thấy Cảnh Nguyên Đế như đang nuôi... nuôi một thứ gì đó... Cậu nghĩ nhiều rồi sao?
Nhưng cậu là con người mà?
Ngoài nuôi như con người ra, còn nuôi theo kiểu gì được nữa?
________
Lời tác giả: Nuôi cún con.