Nhưng Hắn Đẹp Mà - Bạch Cô Sinh
Chương 138: Ngoại truyện - Màn trời tiết lộ thế giới song song (Thế giới IF)
Nhưng Hắn Đẹp Mà - Bạch Cô Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tấm màn chắn khổng lồ đột ngột xuất hiện giữa không trung, hiển hiện rõ ràng trước mắt toàn bộ hoàng đình.
Khi ấy, Hách Liên Dung vừa đăng cơ chưa lâu, đang trong thời kỳ tùy ý chém giết quan viên, khiến mùi máu tanh vẫn còn vương vấn nơi chóp mũi, chưa kịp tan biến khỏi tiền điện.
Trước dị tượng bất thường này, không ít người thầm nghĩ rằng Cảnh Nguyên Đế đã gây ra quá nhiều hành vi tàn độc, khiến trời cao nổi giận mà giáng xuống điềm lạ. Những tấu chương liên tục được gửi đến ngự án của Hách Liên Dung, nhiều như bông tuyết.
Cũng có kẻ trong lòng hoảng sợ, lo lắng rằng sau vụ việc này, vị tân đế tàn bạo kia sẽ còn ra tay chém đầu thêm bao nhiêu người nữa.
Mãi đến ngày thứ ba.
Tấm màn trời, thoạt nhìn như rèm nước, lại tựa tuyết trắng, thật khó mà hình dung nó được tạo thành từ chất liệu gì. Bỗng nhiên, nó khẽ rung động, lập lòe, rồi bắt đầu xuất hiện những biến hóa mới.
Khi ấy, bất cứ ai trong phạm vi hoàng đình, chỉ cần bước ra khỏi mái hiên che chắn, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy những hình ảnh trôi nổi trên trời.
Quả thật, phạm vi của tấm màn trời này dường như chỉ giới hạn trong hoàng cung. Phàm là những ai ra khỏi cửa cung, thì dù thế nào cũng chẳng thể nhìn thấy được.
Tại Bắc Phòng xa xôi, Kinh Trập đang đứng dưới tàng cây, ngẩng đầu cùng đám người Minh Vũ, Vô Ưu nhìn lên bầu trời. Cậu biết, dù Trần Minh Đức và Minh ma ma không xuất hiện ở đây, nhưng chắc chắn họ cũng đang dõi theo tấm màn trời này từ một nơi nào đó.
Một dị tượng như thế này, ai mà không kinh hoảng?
“Khoan đã, nơi xuất hiện thiên tượng này…” Thất Thuế đang canh giữ bên cửa, kinh hãi nắm chặt lấy vai Bát Tề, “Đó chẳng phải là Bắc Phòng của chúng ta sao!”
Bắc Phòng này vốn dĩ cũng chẳng lớn.
Cậu ta gào lên một câu này, khiến ngay cả những phế phi đã sớm nguội lạnh cõi lòng cũng không kìm được mà đẩy cửa sổ ra, đồng loạt nhìn lên trời.
Hình ảnh xuất hiện trên tấm màn trời kia, quả thực chính là Bắc Phòng.
[Mấy dãy nhà nhỏ ẩn mình ở cuối dải hành lang, trông không hề bắt mắt.
Chỉ có một cánh cửa nhỏ mở ra, nơi một tiểu thái giám đang đứng canh.
Bỗng nhiên, bên ngoài cửa có chút động tĩnh.
Tiểu thái giám bị lạnh đến tê chân, dậm dậm chân, rồi đẩy cửa ra một khe hở, ngó ra ngoài nhìn một lúc. Thân mình cậu ta cứng đờ, sau đó khúm núm lùi lại.
Tiểu thái giám ra hiệu cho một thái giám khác dưới hành lang. Người kia hiểu ý, đảo mắt trắng dã, chống đầu gối đứng dậy.
Cậu ta đút tay vào tay áo, đi vào bên trong vài bước, rẽ vào một khoảng sân bằng phẳng, uể oải nói: “Kinh Trập, bằng hữu của ngươi lại đến rồi.”
Tình cảm cũng thật tốt, trời lạnh thế này mà vẫn còn hẹn gặp nhau.
Nghe cậu ta nói vậy, Kinh Trập đang giặt quần áo bên giếng nước liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. Cậu vội vàng lau tay, rồi đi theo sau lưng vị thái giám lớn tuổi hơn kia ra ngoài.
Tiểu thái giám canh cửa thấy Kinh Trập đến liền gật đầu với cậu, rồi mở cửa ra. Kinh Trập cũng cười gật đầu đáp lễ, chỉ nói: “Đa tạ hai vị ca ca.”
Cậu tuổi còn nhỏ, sở hữu một dung mạo rất ưa nhìn.
Khi cười rộ lên, đôi mắt cậu sáng lấp lánh, vô cùng trong trẻo.
Chỉ là đợi đến khi Kinh Trập nhìn ra ngoài cửa, nụ cười trên gương mặt cậu trong khoảnh khắc ấy lại càng thêm chói mắt.
“Dung Cửu.”
Cậu vừa gọi, vừa bước ra khỏi cửa, vươn tay về phía thị vệ đang đứng bên ngoài: “Chẳng phải huynh nói cần đi ra ngoài mấy ngày sao, đã xong việc rồi à?”
Chạm vào hơi lạnh trên người đàn ông, Kinh Trập vừa bất đắc dĩ vừa hỏi.
“Trời lạnh thế này, sao không đợi lúc có mặt trời rồi hãy qua?”
Người thị vệ được cậu chạm vào cánh tay kia sở hữu một gương mặt đẹp đẽ, hoa lệ.
Vẻ đẹp ấy đạt đến cực hạn, giống như lưỡi dao sắc bén quét sạch mọi trở ngại, mang theo uy áp khó lòng chống cự.
Đó là một người cực lạnh lùng, cực đáng sợ.
“Muốn gặp ngươi, nên đến.”
Người cực lạnh lùng, cực đáng sợ kia khẽ cúi đầu, nhìn Kinh Trập đang cọ tới như một chú cún con, rồi nói như vậy.]
Cả triều đình tĩnh lặng như tờ.
Mao Tử Thế đứng dưới bậc thềm dụi dụi mắt, rồi kinh hãi dùng ngọc hốt gõ gõ vào mũ quan của mình, phát ra tiếng bộp bộp. Trong khoảnh khắc gần như không có tiếng động này, âm thanh đó có vẻ chói tai lạ thường, khiến không ít người phải ngoái nhìn.
Nhưng Mao Tử Thế cũng chẳng thèm quan tâm, cứ trừng lớn mắt nhìn qua nhìn lại giữa tấm màn trời và Cảnh Nguyên Đế đang ngồi trên bậc thềm cao.
Ngẩng đầu lên, là Dung Cửu.
Quay đầu, là Cảnh Nguyên Đế.
Đây rõ ràng là cùng một khuôn mặt!
“Dung Cửu” trên tấm màn trời kia, bị ai đó đoạt xá rồi phải không!
Không ai dám lên tiếng, thậm chí chẳng có mấy người dám to gan lớn mật đánh giá dung mạo Hoàng đế như Mao Tử Thế. Trước đại điện tĩnh mịch, chỉ còn lại một đám người đứng như gỗ đá, đến cả một tiếng ậm ừ cũng không dám thốt ra.
Sao không ai nói gì hết vậy!
Mao Tử Thế vừa nghĩ đến những lời nói trên tấm màn trời, dạ dày đã co rút. Hắn nhìn sắc mặt khác nhau của bá quan văn võ, quả thật là đỏ cam vàng lục lam chàm tím đủ cả, lúc này Mao Tử Thế mới bỗng nhiên thấy thuận mắt hơn chút.
Ít nhất không phải chỉ có mỗi mình hắn là bị chấn động đến nát óc.
Hách Liên Dung nhìn tấm màn trời, mặt không cảm xúc. Hắn không giống những kẻ mang tâm tư riêng khác, đang liều mạng quan sát phân tích ngoại hình, thần thái, y phục của “Dung Cửu”.
Hắn đang nhìn tiểu thái giám tên Kinh Trập trên tấm màn trời kia, bằng một ánh nhìn chăm chú quá mức.
Dường như trong khoảnh khắc đó, vạn vật thế gian đều không lọt vào mắt hắn.
Một sự hứng thú quái dị, tựa như ngọn lửa mãnh liệt đang bùng cháy lên một cách âm thầm.
Một cơn ớn lạnh không tên khiến Kinh Trập đang ở tận Bắc Phòng phải rùng mình một cái.
Bên tai cậu là những tiếng ồn ào kỳ quái, có sự lo lắng của Minh Vũ, câu hỏi của Vô Ưu, sự chất vấn của Thất Thuế Bát Tề… và cả tiếng triệu tập của Trần Minh Đức.
Cậu mờ mịt đi theo Tam Thuận, đến bên ngoài phòng của Trần Minh Đức.
Trước cửa phòng đặt một chiếc ghế, Trần Minh Đức ngồi trên đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm những biến hóa trên tấm màn trời. Tuy nhìn qua không có biểu cảm gì, nhưng kỳ lạ là, Kinh Trập lại có thể nhìn ra vài phần kinh hoàng và sợ hãi trên gương mặt ông ta.
Đang sợ điều gì?
Sợ tấm màn trời này?
Hay là sợ người nào đó xuất hiện trong tấm màn trời kia?
Kinh Trập suy tư.
Trần Minh Đức liếc nhìn cậu một cái, cũng không nói gì, chỉ ra hiệu cho cậu cùng xem. Lại ngừng một chút, ông đột nhiên bảo Tam Thuận vào trong chuyển thêm một chiếc ghế ra, để Kinh Trập ngồi xem.
Thật ra xem ở đâu mà chẳng là xem? Nhưng Kinh Trập biết, khi cậu xuất hiện trên cái tấm màn trời kỳ quái kia, thì chắc chắn sẽ có cảnh này.
Không giống như Thất Thuế và Bát Tề, cậu ở trong tấm màn trời… dường như là nhân vật chính của câu chuyện này vậy.
Trần Minh Đức nhất định phải đặt cậu dưới mí mắt để canh chừng, tránh cho điều gì đó xảy ra…
Cậu còn chưa kịp nghĩ tiếp, đã nghe thấy trên tấm màn trời vang lên một trận ồn ào.
Hóa ra sau khi Dung Cửu và Kinh Trập trong tấm màn trời tách ra, hắn liền độc hành một mình, đội tuyết đi về phía Càn Minh Cung.
Càng đến gần, tiếng ồn ào càng rõ ràng.
Kinh Trập nghiêm túc nhìn tấm màn trời, nhìn người tên Dung Cửu mà Thất Thuế Bát Tề trong đó gọi là bằng hữu của cậu, có vài phần tò mò, cũng có vài phần chấn động.
Cậu chưa từng gặp người nào đẹp đến nhường này.
Kinh Trập tự biết mình mắc cái tật này.
May mà quanh năm ở Bắc Phòng, cũng không cần ra ngoài gặp người.
Nhưng vị Dung Cửu này quả thật là…
Kinh Trập nhìn trái ngó phải.
Thế gian này sao lại có dung mạo khiến cậu không thể chê được điểm nào như vậy.
Chỉ tiếc người này thật sự quá lạnh lùng.
Nếu gặp thật, chắc chắn cậu sẽ không dám lại gần.
Tuy nghĩ vậy, nhưng cũng tò mò.
Tò mò về thân phận của Dung Cửu, tò mò làm sao một thị vệ như hắn lại quen biết với “cậu” trong tấm màn trời?
Đang nghĩ như vậy, hình ảnh trên tấm màn trời đã chuyển đến trước Càn Minh Cung.
[Trên bậc thềm, một vị thái giám trung niên rõ ràng là Tổng quản thái giám đang mỉm cười ngăn cản một vị tiểu chủ muốn đi vào, giọng nói nhẹ nhàng.
Trên cánh tay gã ta vắt một chiếc áo choàng lông, cũng không rõ dùng để làm gì.
“Tiểu chủ, không có chiếu chỉ mà tự tiện đến đây, người cũng rõ kết cục của Lưu tài nhân dạo trước, sao còn muốn vi phạm lệnh cấm như vậy?”
Hóa ra là một vị tiểu chủ muốn tiếp cận Hoàng đế, muốn đến dâng chút canh nước cho Cảnh Nguyên Đế. Nghe lời Tổng quản thái giám, trong lòng nàng ta thót một cái, vội nói: “Ninh tổng quản, thiếp thân tất nhiên không có ý nghĩ như vậy.” Nàng ta cắn răng, rồi nói: “Vậy thì phiền tổng quản đưa thứ này vào giúp thiếp thân được không? Cũng để bệ hạ nhớ đến tấm lòng của thiếp.”
Nàng ta vừa nói, vừa nhét một cái túi thơm vào tay Ninh tổng quản.
Ninh Hoành Nho không nhận.
Bộp một tiếng, túi thơm rơi xuống đất.
Sắc mặt nàng ta biến đổi, đang định nói gì đó thì thấy Ninh Hoành Nho lướt qua nàng ta, sải bước đi xuống: “Bệ hạ, nô tài dâng thêm áo cho ngài.”
Vị tiểu chủ kia sững sờ, quay phắt người lại. Liền thấy rất nhiều cung nhân lặng lẽ đi theo sau Ninh tổng quản, chỉnh áo choàng lông cho người kia.
Mặt nàng ta trắng bệch, bịch một tiếng quỳ xuống.
Bệ hạ ra ngoài từ khi nào? Khoan đã, bộ y phục kia là thế nào?
Bệ hạ sao có thể mặc trang phục của thị vệ?
Ngay lúc đầu óc đang rối bời, nàng ta bắt gặp một ánh nhìn lạnh lẽo, âm u tàn độc, suýt chút nữa đã hét lên thảm thiết. Nhưng nàng ta lại chẳng dám phát ra tiếng kinh hãi để trút bỏ cảm xúc, theo bản năng liền bịt chặt miệng mình.
Nàng ta đang run rẩy.
Nhưng Hách Liên Dung cũng đã nhìn trúng đôi mắt của người phụ nữ này.
Hiếm khi có màu đen thuần khiết đến vậy, ngược lại có vài phần giống với viên mặc ngọc kia.
Móc ra.
Để nhìn xem rốt cuộc mặc ngọc đẹp hơn, hay đôi mắt kia mềm mại hơn.
Quà gặp mặt, không thể quên được.]
“A a a a ——”
Tiếng kêu thảm thiết đáng sợ, không cách nào ngăn chặn, vang lên ngay bên tai. Dù có người muốn bịt chặt tai mình cũng không thể ngăn cản tiếng bi ai thê lương đó.
Một cơn lạnh thấu xương chạy dọc theo cột sống Kinh Trập xông thẳng lên gáy, không chỉ vì hình phạt tàn khốc trên tấm màn trời, mà còn vì thân phận của Dung Cửu.
Cậu quả thực không thể tin nổi!
Dung Cửu, là Hoàng đế?
Làm sao có thể là Cảnh Nguyên Đế được chứ!
Kinh Trập nhắm mắt lại trong sự chấn động tột độ, rồi lại đột ngột mở ra. Hình ảnh rõ rành rành trên tấm màn trời dường như đang cười nhạo sự trốn tránh của cậu.
Cậu còn nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ của những người khác, trong những âm thanh đó tràn đầy sự không thể tin được.
Đúng vậy…
Chuyện này sao có thể chứ!
“Kinh Trập.”
Giọng nói già nua của Trần Minh Đức vang lên, khiến cậu giật mình nhìn sang, bắt gặp vẻ mặt đầy ẩn ý của lão thái giám: “Ta không ngờ, ngươi còn có bản lĩnh như vậy.”
Kinh Trập chết lặng nhếch khóe miệng: “Ngài… nói đùa rồi, ta thật sự không quen biết vị Dung… kia…”
Lời cậu còn chưa nói xong, đã cảm thấy ánh mắt Trần Minh Đức sắc bén trừng mình.
Kinh Trập biết đây là một lời cảnh cáo không lời. Hình ảnh vừa rồi đã phơi bày rõ ràng, Dung Cửu chính là Hách Liên Dung. Đã là xưng hô mà Hoàng đế ngầm thừa nhận, thì không thể đại bất kính gọi thẳng ra như vậy.
Nhưng cậu vẫn kiên trì nói tiếp.
“Ta không quen biết Dung Cửu.” Kinh Trập mím chặt môi, “Hình ảnh trên trời này, chưa chắc đã là thật.”
“Ha ha.” Giọng Trần Minh Đức lúc này có chút chói tai, “Kinh Trập à, bất luận nó là thật hay giả, nhưng nó đã xuất hiện trên trời rồi.”
Sức mạnh của trời cao!
Ai dám bỏ mặc, ai dám né tránh không bàn đến?
Trong gió lạnh tĩnh mịch, bên ngoài Bắc Phòng truyền đến tiếng gõ cửa. Chỉ là gõ tượng trưng vài cái, liền có thị vệ ngự tiền như thủy triều ùa vào.
Vị thống lĩnh đi đầu sải bước tới, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Trần Minh Đức một thoáng, rồi rơi xuống người Kinh Trập. Không cần hỏi thêm nữa, bất cứ ai cũng có thể nhận ra.
Bởi vì gương mặt cậu vừa rồi đang xuất hiện cao cao tại thượng trên tấm màn trời, cùng với vị Hoàng đế của bọn họ.
“Vi thống lĩnh.” Trần Minh Đức đứng dậy, “Chẳng lẽ bệ hạ…”
“Bệ hạ có lệnh, mời vị này đi cùng bọn ta một chuyến.” Thái độ của Vi Hải Đông rất thân thiết, thậm chí có thể gọi là kính trọng.
Điều này chắc chắn là chịu ảnh hưởng của tấm màn trời.
Kinh Trập hít sâu một hơi, hành lễ với Vi Hải Đông, khẽ nói: “Nô tài tuân chỉ.”
Suốt dọc đường đi theo sau Vi Hải Đông, Kinh Trập để ý thấy những thị vệ ngự tiền kia phân tán ở hai bên trái phải và sau lưng cậu, dường như đang giam cầm, lại giống như đang bảo vệ cậu.
Ngay khi sắp đến tiền triều, có một đoàn người vội vã chạy tới.
“Vi thống lĩnh xin dừng bước.” Liền nghe nữ quan đi đầu nói, “Thái hậu muốn gặp người này một lát.”
Vi Hải Đông bật cười: “Mẫn Điệu cô cô, ngươi làm thế này là khiến ta khó xử đấy.” Bàn tay hắn đặt lên chuôi đao bên hông.
“Bệ hạ bảo ti chức dẫn người, nếu không xong việc, là phải xách đầu về gặp đấy.” Hắn đưa tay kia lên sờ sờ cổ mình, cười ha hả, “Vì cái mạng nhỏ của ti chức, không dám thả người đâu. Tuy nhiên, cô cô cũng có thể cùng ti chức đi tới đó, bẩm báo trước điện với bệ hạ, thấy thế nào?”
Mẫn Điệu ngoài mặt tươi cười, trong lòng chửi thầm.
Vừa rồi trên tấm màn trời đang chiếu cảnh bệ hạ ra tay tàn độc móc mắt người, ai mà dám sán lại trước mặt ngài ấy chứ.
Hết cách, Mẫn Điệu đành trân trân nhìn đoàn người rời đi. Nàng ta tuy có võ nghệ, cũng mang theo người. Nhưng Vi Hải Đông là thống lĩnh ngự tiền, lại mang theo rất nhiều thị vệ ngự tiền, làm sao có thể cướp người từ tay hắn?
Kinh Trập thở dài trong lòng.
Một nỗi lo lắng về sóng gió sắp ập đến nặng nề đè lên lòng cậu.
Không chỉ vì dị tượng trên trời, mà còn vì bí mật của chính bản thân cậu. Tuy nói tấm màn trời này có chỗ hư cấu — ví dụ như cậu hoàn toàn không quen biết vị bệ hạ kia, cũng không thể nào có sự chung đụng như thế — nhưng đồng thời, những phương diện khác được hiển lộ ra lại chắc chắn là sự thật.
Vậy thì có lẽ, những bí mật mà bọn họ che giấu, cũng sẽ như vậy. Đến lúc đó, cái mạng nhỏ của cậu e là khó giữ.
Nghĩ đến đây, Kinh Trập đành làm liều.
Kết cục thê thảm nhất, chẳng qua cũng chỉ là cái chết mà thôi.
Mà kết cục này, cũng chưa chắc đã không tốt.
Cậu đã rất nỗ lực sống đến tận bây giờ, chắc hẳn người nhà dưới suối vàng sẽ không trách tội cậu.
Nghĩ thông suốt, trái tim hoảng loạn của Kinh Trập dần bình tĩnh lại.
Cậu theo Vi Hải Đông đến tiền triều.
Văn võ bá quan vốn nên ở trong đại điện thượng triều, nhưng vì để xem hình ảnh trên tấm màn trời, tất cả đều đã di chuyển ra trước điện, người đông nghìn nghịt.
Trời vốn đã lạnh, lại lất phất tuyết rơi, khiến bọn họ vừa xem vừa không nhịn được mà di di chân, cũng có những tiếng thì thầm to nhỏ, kèm theo đủ loại cảm thán.
Chính vào lúc đó, bọn họ nghe thấy tiếng bước chân. Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Trên trời đang chiếu cuộc sống của tiểu thái giám tên Kinh Trập, mà trong hiện thực, cũng có một Kinh Trập y hệt như vậy.
Quả thật, chính là người trong tấm màn trời đã bước ra.
Cậu đi về phía trước dưới sự dẫn dắt của Vi Hải Đông, mỗi bước đi đều có những ánh mắt như hình với bóng dõi theo. Vốn định đứng lại dưới bậc thềm, lại nghe thấy một tiếng gọi lạnh lùng nhàn nhạt.
“Kinh Trập.”
Có người đang gọi tên cậu.
Kinh Trập vốn nên cúi đầu, cung kính tiến lên, nhưng khoảnh khắc đó, cậu không biết đã chịu sự mê hoặc gì, lại nương theo giọng nói ấy mà ngẩng đầu lên.
Cậu nhìn thấy Hách Liên Dung. Dung mạo diễm lệ y hệt như “Dung Cửu” trong tấm màn trời.
So với trong đó, lệ khí còn khó kìm nén hơn.
Trong đôi mắt đen đặc cuộn trào sự u tối khó diễn tả bằng lời, Hách Liên Dung bỗng nhiên bật cười. Loại vẻ đẹp mang tính xâm lược cực mạnh đó gắt gao hút chặt toàn bộ tâm trí Kinh Trập, đến nỗi suýt chút nữa bỏ qua sự hứng thú kỳ dị dưới đáy mắt hắn.
“Lại đây.”
Hách Liên Dung vươn tay về phía Kinh Trập.
Khoảnh khắc đó, người đàn ông này lại mang đến một cảm giác rùng mình quái đản. Tựa như dã tính đang rục rịch. Tựa như một sự hưng phấn không thể gọi tên, đang cháy hừng hực trong huyết mạch.
Giống hệt như tấm màn trời, nơi những hình ảnh đang từ từ mở ra.
[“Ta dùng hai mươi lượng này, cùng với món quà dưới đáy hòm, đổi lấy một cái mạng của ta nhé.” Kinh Trập đáng thương hề hề nói, nhanh tay lẹ mắt nhét hai mươi lượng bạc cho Dung Cửu.
Hai tay nhận lấy nén bạc, liền không còn tay để nắm chuôi đao.
Kinh Trập thỏa mãn như chú cún con xấu tính, suýt chút nữa là vểnh cả đuôi lên.
Một người như cậu, một người nhạy cảm quá mức như cậu, trong khoảnh khắc đó, lại chẳng hề lưu ý đến sự hứng thú kỳ dị nơi đáy mắt Dung Cửu.]
Trên trời dưới đất, là sự điên cuồng như đúc từ một khuôn mà ra.
Lời tác giả: Tối nay khi trò chuyện với bạn thân thì đột nhiên nảy ra một linh cảm, tôi đã viết cái này vèo vèo mà cũng khá thích hahahaha. Không chắc có phần tiếp theo không, nếu có sẽ tiếp tục đăng, hy vọng mọi người cũng thích chiếc phiên ngoại phúc lợi này [Cầu xin đấy] [Cầu xin mọi người đấy].