Ich liebe dich.

Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Charoline ôm một chai rượu vang và mang theo một hộp chocolate trở về nhà, lò sưởi trong phòng khách đang cháy ấm áp. Cô đặt những món quà lên chiếc bàn đã được trải khăn đẹp mắt, rồi vươn tay về phía lò sưởi để xua đi hơi lạnh còn vương trên người.
Phòng khách rộng lớn vắng bóng người. Liszt vẫn chưa về từ buổi tiệc, còn Anna chắc hẳn đang chuẩn bị bữa tối dưới bếp. Sau khi cơ thể đã ấm hơn, Charoline quyết định xuống nhà tìm Anna và giúp bà một tay.
Quả nhiên, cô thấy Anna đang bận rộn với vẻ mặt vui tươi trong bếp.
Charoline xắn tay áo tiến lại gần: “Anna, có việc gì cháu có thể giúp không?”
“Làm gì có chuyện chủ nhà mời khách đến dự tiệc mà lại để khách giúp nấu nướng chứ? Cháu đi nghỉ đi nào, chơi đàn violin cũng tốn sức lắm đấy.”
Nhìn thấy Charoline cười, bà lại nói tiếp: “Ta nói thật đấy. Cháu có biết không? Sau mỗi buổi biểu diễn, Franz gần như không thể nhấc nổi tay, đến nỗi phải có người dìu đi.”
Liszt mệt lả sau mỗi buổi diễn sao? Chắc hẳn là do anh ấy tự mình độc tấu suốt cả đêm nhạc.
Dù sao thì, trong thời đại này, một nghệ sĩ dám độc tấu một đêm nhạc mà không cần dàn nhạc hỗ trợ có lẽ chỉ có anh mà thôi.
Có lẽ nếu cánh tay Liszt biết nói, chắc hẳn sẽ òa khóc nức nở — mà có khi cây đàn piano của anh cũng sẽ khóc cùng.
Độc tấu à… Cô cũng rất nhớ khoảng thời gian chinh phục đôi tai của khán giả.
“Đôi tay của một nhạc công cần được trân trọng, cháu đừng làm mấy việc này.”
“Vậy cháu sẽ giúp bưng món khai vị và tráng miệng lên. Cháu cũng có thể chuẩn bị bát đĩa nữa. Cháu có mang theo một chai rượu vang và một hộp chocolate mà Anna rất thích.”
Anna là một người rất đáng yêu. Mấy hôm trước, khi Liszt mang về vài viên chocolate từ một salon âm nhạc, bà chỉ nói là sẽ “nếm thử một chút”, vậy mà cuối cùng lại mắt sáng rỡ mà ăn sạch. Charoline vẫn còn nhớ rõ chuyện này. Hôm nay, cô mang rượu về cho Liszt, còn chocolate là dành riêng cho Anna.
“Ta á? Ta đâu có thích món đó, dính dính, khó ăn lắm!”
Những lời nói nghiêm túc chẳng ăn nhập gì với nụ cười nơi khóe miệng, Anna quả là điển hình của kiểu người “miệng nói không, lòng nói có”.
“Được rồi, Anna không thích nó chút nào. Vậy thì cứ tùy ý dùng nó nhé.”
Charoline bật cười rồi quay đi, bưng những chiếc đĩa lên phòng ăn.
Bàn ăn đã được bày biện xong, tất cả các ngọn nến trong phòng đều đã được thắp sáng. Anna còn đặt một giỏ hoa nhỏ trên bàn, khiến không gian tràn đầy không khí lễ hội.
Charoline đặt bình rượu đã mở sẵn lên bàn, Anna đã sắp xếp hết bát đĩa. Bây giờ chỉ cần chờ Liszt trở về là có thể tận hưởng một bữa tối Giáng Sinh ấm áp.
“Charoline, mau đi thay một bộ đồ khác đi, ta cũng sẽ thay đồ đây. Giáng Sinh mà, phải tươm tất, xinh đẹp chứ!”
Chủ nhà đã lên tiếng, vậy cô chỉ cần làm theo thôi. Trong phòng khách có lò sưởi nên cũng không quá lạnh, tối nay chắc chắn sẽ có một buổi trình diễn âm nhạc, cô nên mặc thứ gì đó nhẹ nhàng một chút. Nhưng khi chọn áo khoác, cô lại gặp vấn đề.
Áo choàng không phù hợp, bộ đồ đang mặc cũng phải thay, vậy thì chỉ còn lại bộ đó.
Charoline lướt ngón tay qua lớp vải xanh đen, tai cô như văng vẳng tiếng cười nhẹ nhàng của ai đó. Đôi má cô thoáng đỏ bừng, cắn môi, rồi dứt khoát khoác nó lên người.
“Tiền là của mình, áo cũng là của mình, tại sao lại không thể mặc chứ!”—Cô tự nhủ trong lòng.
Đến khi Charoline sửa soạn xong xuôi, cầm hộp đàn violin xuống phòng khách, Liszt đã trở về rồi. Anh đang ngồi trên ghế sofa đợi họ.
Anna vẫn chưa đến, chỉ có cô và Liszt trong cùng một không gian. Bỗng dưng cô cảm thấy hơi căng thẳng, liền đặt hộp đàn xuống bên cạnh Liszt rồi ngồi xuống, cách anh một khoảng vừa đủ.
Lén lút liếc nhìn Liszt, cô không khỏi thầm than rằng tạo hóa đã quá ưu ái anh.
Anh mặc một bộ lễ phục sang trọng, cổ áo thắt một chiếc nơ tinh xảo nhiều lớp. Chiếc áo sơ mi trắng muốt kiểu Pháp có phần tay áo được tô điểm bởi hai viên ngọc xanh thẫm. Mái tóc chải gọn gàng càng khiến anh thêm phần điển trai và tinh tế.
Nếu có ai nói rằng anh là một Công tước hoàng gia quý phái, chắc chắn sẽ không ai nghi ngờ.
“Charoline, cuối cùng cô cũng mặc chiếc áo này.”
Cô vừa thầm khen Liszt một câu trong lòng, anh đã nhanh chóng phá vỡ thiện cảm ấy.
“Ừ, dù sao tôi cũng muốn thừa hưởng chút vinh quang từ ngài Liszt, mong rằng tôi cũng có thể nổi danh trong giới âm nhạc như ngài.”
Charoline lập tức đáp trả lại anh ngay lập tức.
“Nếu cô muốn thừa hưởng hào quang của tôi, sao lại ngồi xa thế? Không sợ ánh sáng của tôi không chiếu tới cô sao?”
“Ha ha, ngài Liszt chẳng khác gì mặt trời, tôi có trốn vào góc tối thì vẫn bị ngài làm chói mắt đấy thôi!”
“Vậy… Charoline, cô thực sự muốn gia nhập giới âm nhạc và xã hội thượng lưu của Paris sao?”
“Franz, điều tôi muốn chỉ là ‘để tiếng violin của tôi vang vọng khắp thế giới’ mà thôi.”
Sự tự tin và khát vọng trong lời nói của cô làm trái tim Liszt xao động. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được tham vọng âm nhạc của cô.
Muốn thế giới lắng nghe tiếng đàn của mình sao?
Quả nhiên, cô là một nghệ sĩ đồng điệu với anh.
“Các con đừng ngồi đó tán gẫu nữa được không? Mau đến bỏ khúc củi Giáng Sinh vào lò sưởi, rồi chuẩn bị ăn tối đi.”
Hiện tại chưa có bánh khúc củi, nên khúc củi Giáng Sinh không phải để ăn, mà là để đốt trong lò sưởi.
Hai nghệ sĩ tìm thấy những khúc gỗ mà Anna đã để sẵn, mỗi người lấy một thanh rồi bỏ vào lò.
Những khúc gỗ tẩm rượu cháy lên rực rỡ, hương thơm lan tỏa khắp gian phòng.
“Giáng Sinh vui vẻ, Charoline.”
“Giáng Sinh vui vẻ, Franz.”
Liszt và Anna đều là những người sùng đạo, Charoline cũng theo họ cầu nguyện trước bữa ăn, sau đó cùng nhau ngân nga một bài thánh ca.
Bữa tối thật tuyệt vời.
Điều thú vị nhất có lẽ là việc cô phát hiện ra Liszt rất thích đồ ngọt. Anh chậm rãi ăn hết những miếng trái cây tẩm mật mà Anna làm.
Charoline lặng lẽ quan sát anh, lần đầu tiên cảm thấy ở con người tưởng chừng trưởng thành chín chắn này lại có một chút trẻ con đáng yêu.
May mắn thay, Liszt là một nghệ sĩ piano với khả năng trình diễn đầy tính giải trí. Sau bữa tối, anh ngẫu hứng biến tấu nhạc Giáng Sinh, kết hợp với phong cách biểu diễn cố ý phóng đại, thành công giành được tiếng cười của hai người phụ nữ trong phòng.
Người nghệ sĩ dương cầm tháo cúc áo, nới cà vạt, làm rối mái tóc vốn được chải chuốt gọn gàng, hoàn toàn thả lỏng để tận hưởng niềm vui sum vầy của đêm Giáng Sinh.
“Charoline, cháu cũng hát một bài đi, chỉ nghe Franz chơi đàn có vẻ như vẫn còn thiếu chút gì đó.”
Anna đang cười lớn bỗng nhiên đề nghị.
“Hả? Cháu có thể kéo violin cho Anna, nhưng hát thì…”
Charoline lập tức từ chối với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Charoline, cứ hát đi, có ‘Liszt’ đệm đàn cho cô thì chẳng bao giờ sợ lệch tông—đừng tưởng tôi không nhận ra cô đã qua mặt mọi người trong phần hợp xướng thánh ca vừa rồi đâu. Nếu quên lời thì cứ ngân nga, tôi sẽ dùng piano để lấp đầy khoảng trống.”
Liszt không quên góp vui và xúi giục.
Dưới ánh nhìn chằm chằm của hai đôi mắt, Charoline khó lòng tiếp tục từ chối. Ly rượu vang đỏ đã giúp cô có thêm dũng khí để dẹp bỏ sự ngại ngùng. Cô mở hộp đàn, chỉnh lại vĩ và dây đàn, sau đó nói với Liszt: “Thưa ngài nghệ sĩ dương cầm, không cần đến phần đệm đàn của ngài, tôi vẫn có thể biểu diễn, vì dù sao tôi vẫn còn cây violin, đúng không?”
“Vậy thì xin mời thưởng thức một bài thánh ca có nguồn gốc từ nước Anh. Franz, hy vọng anh có thể theo kịp giai điệu. Mong Anna cũng sẽ thích.”
Âm thanh pizzicato từ dây đàn violin vang lên tựa như những lời thì thầm dịu dàng, hòa quyện cùng giọng hát của cô. Liszt dường như nhìn thấy ánh sáng xuyên qua những ô cửa kính màu của nhà thờ khi người ta cầu nguyện. Anh nghe cô cất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng ngân nga bài thánh ca bằng thứ ngôn ngữ từ bên kia biển cả:
“Đứa trẻ này là ai mà lại an yên nằm đây
Bình yên trên đầu gối Mẹ Maria?
Các thiên binh nay tấu khúc hát mừng
Dẫn bước mục đồng đến chiêm ngưỡng.”
Ngón tay của Liszt vốn chỉ đang chơi phần hợp âm đơn giản lập tức thêm vào những nốt trầm sau đoạn đầu tiên để điểm thêm sắc thái thiêng liêng cho giọng hát của cô. Anh chưa từng nghe bài thánh ca này, nhưng chỉ sau một khúc hát, anh đã có thể viết ngay phần đệm phù hợp.
“Hãy dâng vàng, trầm hương, và mộc dược
Nhân loại kính dâng lễ vật yêu thương
Chúa của chư thần, Cứu Thế nhân gian
Nguyện lòng nhân ái tôn vinh Người.”
“Đây chính là Đức Kitô
Mục tử chở che, thiên thần ngợi ca
Nguyện vinh quang mau trở về với Người
Con của Maria, Con của Chúa.”
Âm thanh vĩ kéo từ dây đàn cất lên giai điệu chính với những nốt luyến láy, hòa cùng tiếng piano trầm lắng, mang theo sắc thái trong trẻo như tiếng kèn túi của xứ Anh.
Cô dừng lại, chỉ dùng giọng hát mộc để lặp lại điệp khúc:
“Hãy cất cao bài thánh ca
Khúc ru dịu dàng của Đức Mẹ
Ca mừng ngày Chúa giáng sinh
Con của Maria, Con của Chúa.”
Charoline chưa từng bày tỏ quan điểm của mình về tôn giáo, nhưng trong giọng hát của cô lại ẩn chứa sự kính trọng, tôn nghiêm và tràn đầy lòng thành kính.
Không—đây không phải sự thành kính của một tín đồ dành cho thần linh.
Liszt nghĩ.
Vị thần mà cô ấy tôn thờ chính là âm nhạc.
Tiếng vỗ tay của Anna vang lên trong phòng khách, kèm theo cảm thán vài câu bằng tiếng Đức.
“Vừa rồi Anna nói bằng tiếng Đức đúng không?”
Charoline chắc chắn mình không nghe lầm.
“Cháu biết nói tiếng Đức sao? Thật không thể tin được!” Anna hơi kích động. “Chúa ơi, ở Paris mà tìm được một người có thể nói tiếng Đức thì thật là khó! Nghe giọng cháu, có vẻ cháu rất thành thạo đấy?”
“Đó là một trong những ngôn ngữ mẹ đẻ của cháu. Nếu Anna muốn nói tiếng Đức, sau này cứ nói chuyện với cháu bằng tiếng Đức.”
“Charoline, cháu đáng yêu quá đi! Franz chưa bao giờ chu đáo như cháu cả!”
Liszt liền cố tình gõ vài hợp âm vang dội trên đàn piano, như muốn dùng âm thanh mạnh mẽ để thu hút sự chú ý của họ.
Charoline và Anna đồng loạt nhìn anh.
“Thưa quý cô, đây là Paris, hãy nói tiếng Pháp đi. Tiếng Đức cản trở cuộc giao lưu thân thiện của chúng ta.”
Liszt nghiêm túc đề nghị, nhưng vẻ mặt lại có chút không tự nhiên.
“Franz, chẳng lẽ anh không biết nói tiếng Đức sao?” Charoline kinh ngạc.
“Khụ khụ,” Liszt cố giữ bình tĩnh. “Ừm… trước đây có biết, nhưng bây giờ chúng ta nói tiếng Pháp chẳng phải rất tốt sao?”
“Cái gì mà ‘trước đây có biết’, rõ ràng đó là ngôn ngữ con nói từ bé!” Anna bức xúc, “Nhưng kể từ khi con đến Paris, kể từ khi con học thành thạo tiếng Pháp chỉ trong một tháng, con đã hoàn toàn quên sạch tiếng Đức!”
“Vì vậy, mẹ phải học tiếng Pháp cùng con, nếu không thì ngay cả con trai mình đang nói gì mẹ cũng không hiểu!”
Anna vừa tủi thân, vừa hận không thành thép.
Một tháng để thành thạo tiếng Pháp, nhưng cái giá phải trả là quên mất ngôn ngữ mẹ đẻ — liệu tài năng thiên bẩm này có tuân theo định luật bảo toàn vật chất không đây?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của nữ nghệ sĩ vĩ cầm, Liszt cảm thấy hơi mất tự nhiên. Anh ngồi thẳng dậy, cố gắng duy trì chút hình tượng cuối cùng của mình.
“Franz, tại sao anh lại từ bỏ tiếng Đức?” Giọng của Charoline mang theo một chút tiếc nuối.
“Vì tôi cảm thấy không cần thiết lắm. Hơn nữa, đâu phải tôi không biết nói tiếng Đức.”
Liszt vẫn cố gắng chống chế, rồi chợt nảy ra một ý. Anh kiên định nói: “Đối với tôi, không cần phải lãng phí thời gian và sức lực vào ngôn ngữ nữa. Tiếng Đức, tôi chỉ cần nhớ một câu là đủ.”
“Ồ? Là câu gì?”
Charoline tò mò hỏi.
“Ich liebe dich.” Liszt trả lời.
Charoline cảm giác như một dàn nhạc giao hưởng đang đồng loạt tấu lên trong tai cô, đầu óc trống rỗng, như thể cô vừa trải qua một khoảnh khắc mất thính giác tạm thời.
Cô nhìn vào đôi mắt màu xanh lục bảo của anh, nơi đó ánh lên sức hút mê hoặc. Câu nói đơn giản ấy, qua giọng nói của anh, còn lãng mạn hơn cả tiếng Pháp.
Anna im lặng quan sát hai nghệ sĩ, giữ vững phong thái của một khán giả chuyên nghiệp, chỉ mỉm cười mà không xen vào.
Nhưng trong lòng bà lại đang gào thét: Cái ngày này thật không thể chịu nổi nữa! Ngày mai, ngày mai mình nhất định phải đi mua một con chó về!
Tên của nó, bà đã nghĩ sẵn rồi—Franz!