1. Quay Lại Từ Đầu

Niệm Hi - Nhất Khỏa Dữu Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Em trai cưng của tôi rủ bạn học đánh nhau, bị tôi bắt được, sau đó tôi liền lôi thằng nhóc quỷ này đến hiện trường để dạy cho nó một bài học.
Vừa mới nhìn thấy tôi, thằng bé bạn học của em tôi đã sợ đến mức gào khóc ầm ĩ, vội gọi điện cầu cứu.
「 Anh ơi, bạn em gọi chị gái của nó đến, chính là chị gái đã chống đẩy được một trăm cái đấy. Anh mau đến cứu em đi!」
Nói xong, thằng nhóc ấy chuyển chủ đề:
「 Anh trai của tao có một hình xăm, ngầu lắm đấy!」
Bên kia đầu dây điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc:
「 Tao xăm tên người yêu cũ, mày gọi tao đến đó, chẳng lẽ muốn mấy đứa bạn học của mày biết anh mày vẫn còn lụy người yêu cũ, hay là đứa đần độn ngu dốt hả?」
Kết cục là, sau đó tôi đã gặp anh trai của thằng nhóc kia.
Đúng, chính tôi mới là thằng đần độn ngu dốt.
Bởi vì người mà em trai kia gọi đến, chẳng ai khác chính là Tưởng Niệm Chi - cựu trùm trường, đồng thời cũng là bạn trai cũ của tôi.
. . .
[1]
Nhìn những nét chữ còn ngây thơ trên bản nháp giấy hẹn đánh nhau, chữ ký bên dưới là tên em trai tôi - Khương Dương.
Năm nay thằng bé học lớp sáu, vẫn còn trong độ tuổi nổi loạn, việc tôi cần làm lúc này là phải xoa dịu cơn giận dữ của nó.
Tiện tay chụp lấy cây chổi lông gà, tôi vội chạy đến sân bóng nơi tụi nhóc hẹn gặp nhau.
Khương Dương vừa nhìn thấy tôi liền sợ hãi, chưa kịp bỏ chạy thì đã bị tôi túm cổ áo giữ lại.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì thằng nhóc bạn học của Khương Dương đứng đối diện đã gào khóc ầm ĩ, còn gọi điện cầu cứu.
Người cậu bé ấy gọi là anh trai:
「Anh ơi, bạn em gọi chị gái của nó đến, chính là chị gái đã chống đẩy được một trăm cái đấy. Anh mau đến cứu em đi!」
Sau đó, thằng nhóc ấy quay sang nhìn chúng tôi, tỏ vẻ kiêu ngạo:
「Anh trai của tao có một hình xăm, ngầu lắm đấy!」
「...」
Phải giải thích thế nào đây, thật ra tôi chỉ là một người chị hiền dịu đến đây đón thằng em nghịch như quỷ thôi mà.
Giọng nói bên kia điện thoại khá quen thuộc:
「Tao xăm tên người yêu cũ, mày gọi tao đến đó, chẳng lẽ muốn mấy đứa bạn học của mày biết anh mày vẫn còn lụy người yêu cũ, hay là đứa đần độn ngu dốt hả?」
Thằng em tôi nghe đến đây cười đến mức không ngậm được miệng:
「Chị ơi, chị có nghe không? Người mà Tưởng Xuyên gọi đến hóa ra lại là ông anh còn lụy người yêu cũ, hahahahaha.」
Tôi gõ đầu nó một cái, nói:
「Thằng quỷ nhỏ này, lại mang thêm rắc rối về cho chị đấy!」
Thằng nhóc Tưởng Xuyên bạn học của Khương Dương cũng nghe thấy, lập tức gào khóc vào điện thoại:
「Anh, anh mau đến cứu em đi. Chị gái mà thằng Khương Dương gọi đến có thể một tay nâng tạ, còn nhào lộn ngược được mười vòng đấy huhuhu.」
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
「Đây là cách mà em "giới thiệu" chị với người ngoài đấy hả?」
Khương Dương thầm đáp:
「Tất cả chỉ vì em muốn tự vệ thôi mà.」
「...」
Không thể hiểu nổi tư duy của tụi nhóc bây giờ.
Tưởng Xuyên cúp máy, hiên ngang ngẩng cao đầu bước đến chỗ em trai tôi, giả vờ yếu ớt:
「Cứ chờ đấy, anh tao từng là trùm trường, nhất định sẽ tẩn cho mày một trận đến tiểu ra quần!」
Khương Dương tỏ ra không phục, vội đáp:
「Chị gái tao cũng không thua kém đâu!」
Tôi liếc nhìn thằng em trai cưng của mình.
Là ai chứ. Rõ ràng chị gái của em ngày trước là cô gái dịu dàng hiền thục, chẳng qua sau này "lầm đường lạc lối" mà thôi.
... ... ...
[2]
Lý do tính cách tôi thay đổi, tất cả đều do một người.
Người đó chính là Tưởng Niệm Chi - bạn trai cũ của tôi.
Năm học cấp ba, ba mẹ tôi ly hôn, tính cách tôi lúc ấy mềm yếu.
Nam thần viết thư tỏ tình gửi tôi, nhưng tôi từ chối.
Sau đó, tôi bất ngờ trở thành kẻ thù chung của nữ sinh trong trường.
Bọn chúng biết tôi sợ rắn nên đã lén bỏ rắn vào cặp sách của tôi.
Theo thời gian, việc trốn tránh không dám đối mặt dần trở thành thói quen.
Thành tích học tập của tôi tuột dốc, từ học sinh tuyển thẳng xuống xếp cuối bảng.
Lúc đó, gia đình tôi không êm ấm, mỗi ngày về nhà đều nghe mẹ khóc.
Cho đến một lần, trên đường về nhà, tôi gặp đám côn đồ chặn đường.
Tình cờ đúng lúc Tưởng Niệm Chi đạp xe đi ngang qua, anh đã ra tay giải vây.
Sợ đám người kia đuổi theo, tôi cứ lẽo đẽo bám theo sau anh như cái đuôi nhỏ.
Thật lòng mà nói, Tưởng Niệm Chi không xấu xa như lời đồn, anh xuống xe cùng đi bộ với tôi.
Dần dần, tôi phát hiện ra một điều: chỉ cần đi theo sau anh ấy, sẽ không ai dám bắt nạt tôi nữa.
「Sở Hi, cậu định đi theo sau tôi bao lâu nữa?」
Đây là câu đầu tiên Tưởng Niệm Chi nói với tôi.
「Tại sao cậu không dám phản kháng?」
Anh nói với tôi, phải biết tự dựa vào chính mình.
Sau đó, anh dẫn tôi học một số kỹ thuật tự vệ cơ bản, còn khích lệ tôi nên can đảm chống trả khi gặp chuyện bất công.
Từ cô gái yếu đuối, tôi dần dần rèn luyện để bản thân không phải chịu thêm thiệt thòi.
Trái tim tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tất cả là nhờ có người đứng phía sau cổ vũ.
Dần dần, tôi để lòng với Tưởng Niệm Chi, hy vọng anh ấy có thể làm bạn trai của tôi.
Tôi theo đuổi anh rất lâu, cuối cùng sau kỳ thi tuyển sinh đại học, anh đồng ý.
Tưởng Niệm Chi không học đại học, còn tôi thi đậu vào một trường đại học thường.
Vốn dĩ tôi còn tưởng đây sẽ là khởi đầu hạnh phúc, nhưng không ngờ lại là dấu chấm hết cho sự kết thúc.
... ... ...
[3]
Tôi nghĩ về chuyện đã qua, khoảng mười phút sau, anh trai Tưởng Xuyên lái xe từ xa đến.
Như nhìn thấy vị cứu tinh, thằng nhóc ấy vội chạy đến, miệng không ngừng kêu:
「Anh ơi。」
Theo âm thanh, tôi nhìn sang phía hai anh em nhà họ, đối phương là người đàn ông cao lớn, tóc cắt ngắn, mặc áo thun ba lỗ, để lộ bắp tay săn chắc.
Cảnh tượng này khiến tôi có cảm giác chẳng lành, nghiêng đầu hỏi Khương Dương:
「Này nhóc, anh trai bạn học của em có lai lịch thế nào?」
「Em không biết. Chị không thấy sợ sao?」
Tôi cứng miệng đáp:
「Sao mà sợ được? Chị gái của em đã luyện tập nhiều lần rồi đấy.」
Tuy nhiên, khi người đàn ông kia càng bước đến gần, vóc dáng cơ thể càng trùng khớp với hình ảnh còn đọng trong tâm trí tôi hơn.
Cho đến khi, anh ta bước đến chỗ tôi.
「Tưởng Niệm Chi?」
Tôi sững người mất một lúc, trong vô thức lùi lại phía sau mấy bước.
Khương Dương giữ tôi lại, nói:
「Chị ơi, chị đừng đi. Nếu bây giờ chuồn mất thì mất mặt lắm đấy ạ。」
Tôi đưa mắt nhìn xăm trên bắp tay Tưởng Niệm Xuyên.
CX - trùng hợp đúng là từ viết tắt tên tôi.
Sở Hi。
(*) Tên nữ chính phiên âm pinyin là Chǔ Xī. (楚熙)
Trận chiến này đã được định sẵn bất phân thắng bại.
「Khương Dương, ngừng trận đánh này đi. Chị mua KFC đãi em, mua cho em bộ trò chơi mới nhất nhé。」
Nhưng thằng quỷ nhỏ ấy đẩy tôi ra, nói:
「Không được! Nếu hèn nhát chạy trốn thì mất mặt lắm. Hơn nữa nếu làm vậy thì từ giờ mọi người trong lớp sẽ cười nhạo em mất thôi。」
Đột nhiên Khương Dương liếc nhìn tôi, nói tiếp:
「Chẳng phải chị là người từng trải kinh nghiệm tình trường sao? Chị hãy xuất tuyệt chiêu mỹ nhân kế đi, nhất định chúng ta sẽ giành phần thắng!」
Mỹ nhân kế?
Nhớ lại ngày trước khi theo đuổi Tưởng Niệm Chi, tôi đã thực sự dùng chiêu mỹ nhân kế. Sau khi chia tay, mấy năm qua tôi lẩn trốn như rùa rút đầu, không ngờ lại gặp nhau trong tình cảnh này.
Tôi kéo Khương Dương chuẩn bị rời đi, ngờ đâu dưới chân thằng bé như giẫm phải đinh, không chịu di chuyển dù chỉ một bước.
Tưởng Niệm Chi đứng chứng kiến cảnh tượng này, hai tay đút túi quần, giọng điệu lười biếng nói:
「Mới mấy năm không gặp mà sao quay về bộ dạng nhát gan năm xưa vậy?」
「Cái dũng khí năm đó khi em nói chia tay với anh biến đâu rồi, Sở Hi?」
Khương Dương bất chợt ngẩn người, hai mắt chăm chú nhìn tôi, sau đó lùi lại nửa bước.
Tôi đưa tay giữ lưng thằng bé lại, để nó đứng trước mặt mình.
Khương Dương quay lại nhìn tôi:
「?」
Lúc này biểu cảm của tôi hệt như người sắp chết nhìn lại em ấy.
Khương Dương ho nhẹ một tiếng, liều chết lên tiếng:
「Tôi nói cho anh biết, anh rể của tôi là người rất lợi hại. Anh ấy có thể hạ gục anh chỉ bằng một tay đấy。」
Đúng là em giỏi giang.
Lại còn biết cáo mượn oai hùm nữa chứ.
Nếu đổi người khác, chắc chắn sẽ biết khó mà lui.
Nhưng lúc này đối phương lại là Tưởng Niệm Chi!
Tôi vội bịt miệng nó lại, nói:
「Đừng có nói nữa。」
Nhưng đã quá trễ.
「Thì?」
Tưởng Niệm Chi nhướng mày, anh bước gần đến chỗ em trai tôi, hơi cúi người, nói:
「Anh rể của nhóc là ai, gọi hắn ta đến đây đi。」
... ... ...
[4]
Khương Dương định bịa chuyện nói dối, nhưng giây sau lại không biết mở lời thế nào.
Ánh mắt của nó nhìn tôi truyền tín hiệu cầu cứu.
Tôi tránh né ánh nhìn ấy một cách hoàn hảo, hiện tại tôi vốn không có bạn trai, vậy thì giờ tìm được người như vậy ở đâu?
Khương Dương:「Tôi, tôi nói thật đấy!」
Thằng quỷ nhỏ này bấm một dãy số điện thoại rồi sang một bên, giả vờ đang gọi cho ai đó.
Chưa đầy một phút sau, nó đã quay lại, bộ dạng hiên ngang ưỡn ngực, ngẩng cao đầu.
「Chị ơi, chị có tin vào ánh sáng không?」
Suýt chút nữa tôi đã thổ huyết tại chỗ.
「Chị không tin, nhưng chị tin chắc hôm nay em sẽ phải gánh chịu một nạn kiếp đẫm máu。」
Khương Dương trợn mắt nhìn tôi.
Lòng vòng nãy giờ cũng đã lâu, tôi nhìn tìm một cái cớ để lôi thằng nhóc này về nhà.
Đột nhiên, người "anh rể" mà Khương Dương "mời" đã đến.
"Anh rể" từ từ tiến lại gần, tôi càng nhìn thấy hy vọng.
Cũng đi về phía chúng tôi là ông quản gia.
「Sở Hi, lâu ngày không gặp, bây giờ em đang quen với một người đàn ông giàu có sao?」
Tưởng Niệm Chi nghiến răng nghiến lợi, mỉa mai nói.
Nhưng sau đó khi anh ấy thấy được "thứ" phía sau lưng ông quản gia thì sắc mặt càng tệ đi.
Thậm chí trong vô thức còn nắm lấy góc áo Tưởng Xuyên.
... ... ...