Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối
Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lăn đi, đồ chó chết!”
Sunny dồn hết sức lực đẩy chiếc xe. Bốn con bò mộng kéo xe đã chết hết, thay vào đó là ba người nô lệ kiệt sức đang cố gắng lấp vào vị trí của chúng. Dù có sự hỗ trợ của dốc núi, chiếc xe vẫn lăn chậm chạp một cách khó chịu. So với Bạo Chúa, tốc độ này quả thực quá chậm.
Đẩy Anh Hùng sang một bên bằng một cánh tay dưới, nó nâng hai cánh tay trên lên về phía sợi xích đang siết chặt cổ mình. Nhưng lúc này, thể hình đáng sợ của Vua Núi lại trở thành một bất lợi: những móng vuốt xương dài, sắc bén là vũ khí hoàn hảo để xé xác đối thủ, nhưng chúng hoàn toàn không phù hợp cho những động tác chuẩn xác mà nó cần lúc này. Bạo Chúa tốn khá nhiều thời gian để nắm lấy sợi xích mà không tự xé rách cổ mình.
Đến lúc đó thì chiếc xe đã gần đến mép vực.
“Đi nào! Chỉ chút nữa thôi!”
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Hai bánh sau của chiếc xe trượt khỏi đường, lơ lửng trên vực thẳm tăm tối trông như vô tận. Bạo Chúa quay đầu, nhìn về phía ba nô lệ bằng năm con mắt vô hồn, trắng đục. Chiếc xe chổng ngược lên trời, khiến Gian Xảo và Trí Thức té xuống đất, rồi đứng yên, giữ thăng bằng trên trục giữa, như thể có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Sunny là người duy nhất vẫn còn đứng. Cậu nhìn về phía con quái vật to xác một lần cuối, rồi lao về phía chiếc xe, đẩy bằng vai với hết sức của mình.
Cuối cùng, chiếc xe mất thăng bằng rồi lăn khỏi ngọn núi, mặt dưới va vào vách đá, tạo ra những tiếng vang nhức óc. Sunny quỵ xuống, tiếp đất bằng đầu gối, suýt nữa thì rơi xuống cùng với chiếc xe. Quay đầu về phía Bạo Chúa, cậu nhếch mép cười khinh bỉ.
Vua Núi di chuyển, lao về phía tên nô lệ ốm yếu kia, nhưng đã quá trễ. Chỉ một khoảnh khắc sau, cái vòng quanh cổ nó thắt chặt, kéo nó đi với một lực kéo kinh hoàng, ném nó xuống vực thẳm như một con búp bê vải rách. Sinh vật đó rơi vào màn đêm tĩnh lặng, như thể không thể tin được mình lại bị một nhân loại bé nhỏ đánh bại.
“Đi chết đi, đồ khốn nạn.”
Lấy một hơi thật sâu, thở dốc, rồi ngã lăn xuống mặt đất, kiệt sức.
“Xong rồi phải không? Mình đã vượt qua thử thách rồi đúng không?”
Nằm nghỉ trên mặt đá lạnh ngắt, nhìn về phía bầu trời đêm, cậu chờ đợi giọng nói có chút quen thuộc nhưng lại xa cách vang lên công bố chiến thắng của mình. Nhưng thay vào đó, từng đợt đau đớn mãnh liệt không ngừng tấn công cơ thể cậu. Những cơn đau đớn và mệt mỏi mà cơ thể cậu đã cố gắng phớt lờ, cuối cùng cũng ập đến đòi nợ.
Sunny rên rỉ, đau đớn toàn thân. Đặc biệt là cái lưng, bị roi quất rồi bị con ấu trùng dùng xương đâm trúng, đau đến nỗi cậu chỉ muốn ngất đi. Rồi cơ thể cậu lại bắt đầu run rẩy, một lần nữa bị cơn lạnh nuốt chửng.
“Vậy là chưa xong.”
Dòng suy nghĩ của cậu chậm chạp và mờ đục.
“Còn phải làm cái quái gì nữa chứ?”
Một bóng người xuất hiện phía trên cậu. Anh Hùng, trông vẫn bình tĩnh và bảnh trai như mọi khi. Trên bộ giáp của hắn có bụi bám và vết trầy xước, nhưng ngoài những thứ đó, người lính trẻ có vẻ vẫn ổn. Hắn đưa tay về phía Sunny.
“Đứng lên. Cậu sẽ chết cóng đó.”
Sunny thở dài, chấp nhận rằng Ác Mộng Đầu Tiên của mình vẫn chưa kết thúc. Rồi cậu nghiến răng, chậm chạp đứng dậy, phớt lờ bàn tay giúp đỡ của Anh Hùng.
Xung quanh họ là một cảnh tượng thảm họa. Ngoài ba người nô lệ và Anh Hùng, mọi người trong đoàn xe đều đã chết sạch. Cơ thể họ rải rác khắp nơi, biến dạng và bị xé thành từng mảnh. Vài nơi trên mặt đất là những cái xác xấu xí của mấy con ấu trùng. Những cái bóng của chúng được ngọn lửa trại chiếu lên vách đá như đang nhảy múa, không hề quan tâm đến cảnh tượng chết chóc này.
Sunny cũng chả quan tâm vì quá mệt mỏi.
Gian Xảo và Trí Thức đã đứng dậy, nhìn về phía Anh Hùng một cách dè chừng. Dù bị xích hay không, họ vẫn là nô lệ, và hắn vẫn là người dẫn dắt họ. Nhận thấy sự căng thẳng của họ, người lính thở dài.
“Đến gần ngọn lửa đi, mọi người. Chúng ta cần giữ ấm và lên kế hoạch cho tiếp theo.”
Không đợi ai đáp lời, Anh Hùng quay người bước đi. Sau khi chần chừ một chút, những người nô lệ cũng theo sau.
Một lúc sau, bốn người họ đã ngồi quanh đống lửa, tận hưởng sự ấm áp. Gian Xảo và Trí Thức ngồi gần nhau, giữ khoảng cách an toàn với Anh Hùng. Sunny ngồi cách xa mọi người – cũng không phải vì cậu đặc biệt không tin tưởng họ, mà đơn giản là cậu không thích người khác nói chung.
Từ bé, Sunny đã luôn là kẻ lạc lõng. Không phải cậu chưa từng cố kết bạn, chỉ là cậu không có năng khiếu trong chuyện đó. Giống như lúc nào cũng có một bức tường vô hình ngăn cách cậu với mọi người vậy. Nếu phải diễn tả thành lời, có lẽ Sunny sẽ nói rằng trong đầu mỗi người đều có một bộ não, trong bộ não ấy có những bánh răng chuyển động ăn khớp với nhau để tạo thành một bộ máy hoàn chỉnh. Còn Sunny thì khi sinh ra đã thiếu mất một bánh răng, mà dường như ai cũng có trừ cậu.
Hậu quả là cậu thường xuyên bị những hành vi của mọi người khiến cậu giật mình và cảm thấy chúng thật vô lý. Cậu cố bắt chước những hành vi đó, nhưng dù cẩn thận đến đâu, những hành vi cậu bắt chước đều không hiệu quả. Sự kỳ lạ của cậu khiến người khác khó chịu. Nói ngắn gọn, cậu khác biệt. Và nếu như người ta ghét thứ gì, thì đó là những kẻ khác biệt.
Theo thời gian, Sunny đơn giản học được cách không tiếp cận ai cả và dễ dàng sống cuộc sống của kẻ cô độc. Thói quen này cũng khá hữu ích với cậu, khiến cậu tự lập, và cũng giúp cậu không bị đâm sau lưng bởi những kẻ bất lương trong nhiều hoàn cảnh.
Đó là lý do tại sao Sunny không hề thoải mái khi phải vượt qua phần còn lại của Ác Mộng này với ba người xa lạ. Thay vì bắt chuyện, Sunny ngồi yên lặng, suy nghĩ đủ thứ.
Sau vài phút, giọng nói của Anh Hùng phá vỡ sự yên lặng:
“Khi mặt trời mọc, chúng ta sẽ gom hết thức ăn và nước uống có thể tìm thấy rồi đi xuống núi.”
Gian Xảo chống đối nhìn hắn.
“Tại sao phải quay lại? Để bị xích lần nữa hay sao?”
Người lính trẻ tuổi thở dài.
“Một khi rời khỏi ngọn núi, chúng ta có thể mỗi người một ngả. Nhưng đến lúc đó, tôi vẫn chịu trách nhiệm cho mạng sống của các người. Chúng ta không thể tiếp tục lên núi vì đường lên núi còn xa và hiểm trở. Nếu không có lương thực từ đoàn xe, cơ hội để lên đến đó mà không chết là quá thấp. Vậy nên xuống núi là hy vọng tốt nhất của chúng ta.”
Trí Thức mở miệng, định nói gì đó nhưng sau khi đắn đo, hắn quyết định giữ im lặng. Gian Xảo lẩm bẩm một tiếng, có vẻ bị lời nói của Anh Hùng thuyết phục.
“Không thể đi xuống.”
Cả ba quay đầu về phía Sunny, ngạc nhiên khi nghe giọng cậu.
“Đừng nghe lời hắn, thưa ngài tôn quý. Thằng nhóc này, ờ thì, bị thần thánh chạm vào. Nó bị điên, nói thẳng ra là vậy.”
Anh Hùng cau mày, nhìn về mấy người nô lệ.
“Hai người còn sống là nhờ sự gan dạ của thằng bé này. Mở miệng mắng hắn như vậy không thấy hổ thẹn sao?”
Gian Xảo nhún vai, có gì mà phải hổ thẹn? Người lính trẻ lắc đầu.
“Tôi thì muốn nghe giải thích của cậu ta. Nói đi, tại sao chúng ta không thể xuống núi?”
Sunny cựa quậy, cảm giác bị mọi người chăm chú không hề thoải mái chút nào.
“Vì con quái vật vẫn chưa chết.”