Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi
Thức Dậy, Sunless!
Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thức dậy, Sunless! Ác mộng của bạn..."
"Câm mồm!"
Cố níu giữ giấc ngủ sâu, Sunny gầm gừ và bướng bỉnh nhắm chặt mắt hơn nữa. Cậu đang nằm ấm áp và dễ chịu dưới chăn, trên chiếc giường, nơi mà mọi vấn đề của thế giới dường như đều trở nên không đáng kể.
Trong chốc lát, mọi thứ lại yên ắng.
'Thế mới phải chứ...'
"Thức dậy, Sunless! Ác..."
'Chết tiệt!'
Vung một tay ra khỏi chăn, Sunny triệu hồi một Ký Ức. Ngay lập tức, một con dao kunai hình tam giác, hơi giống chiếc lá, xuất hiện trong tay cậu, rồi cậu liền ném nó về phía giọng nói khó chịu mà không cần nhìn. Hụt mục tiêu, cây kunai va vào bức tường đá rồi rơi xuống đất.
Thế nhưng, giọng nói kia cũng đã im bặt.
Sunny thở dài. Đã quá muộn. Cậu đã tỉnh giấc rồi.
Từ xa, những làn sóng đã bắt đầu vỗ vào bức tường thành. Đêm đã buông xuống, nên đã đến lúc phải thức dậy.
Mở mắt, Sunny ngồi dậy và quan sát xung quanh.
Căn phòng của cậu rộng rãi và được trang trí đẹp đẽ. Những bức tường đá được chạm khắc các họa tiết phức tạp, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và thanh nhã. Đồ nội thất được làm từ gỗ đánh bóng, với vài món linh tinh do chính Sunny gom nhặt từ nhiều nơi khác nhau.
Căn phòng không có cửa sổ, dù vậy vẫn có những giếng ánh sáng được khéo léo bố trí ở đây đó. Đáng buồn thay, hệ thống chiếu sáng bằng gương thiên tài, vốn dùng ánh sáng mặt trời để thắp sáng căn phòng, đã bị hủy hoại từ lâu, khiến bên trong chỉ còn lại bóng tối.
Sunny không bận tâm. Thật ra, đây lại là một đặc điểm mà cậu thích nhất ở hang ổ bí mật của mình.
Bóng tối là người bạn thân thiết của cậu.
Ngáp ngủ, cậu đứng dậy, xoa mắt, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại của giấc ngủ. Mái tóc dài, bẩn thỉu của cậu vướng víu trên mặt, nên cậu vuốt nó ra sau.
'Làm bữa sáng.'
Nhưng trước tiên...
Sunny di chuyển tay, kéo một sợi dây vô hình nối từ cổ tay cậu đến đốc kunai hình chiếc nhẫn. Con dao bay vút lên không trung rồi rơi vào lòng bàn tay cậu. Chiêu thức này khiến Sunny mất khá lâu để làm quen: ban đầu, cậu suýt mất vài ngón tay khi cố học cách điều khiển lưỡi dao bay.
Đi về phía bức tường không chạm khắc, cậu dùng thanh kunai rạch một đường nhỏ vào tường đá. Xung quanh đó, có hàng chục đường tương tự, được tập hợp gọn gàng thành từng nhóm năm cái.
Đã bốn tháng kể từ khi Sunny đến thành phố bị ruồng bỏ, đáng ghét này.
Rất nhiều chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó.
Lời tiên tri của Cassie hóa ra là đúng. Ở phía tây, họ thật sự đã tìm thấy một thành phố hoang tàn, rộng lớn, được bao bọc bởi những bức tường cao sừng sững, với đám quái vật lang thang giữa các con phố. Và ở trung tâm thành thị, có một ngọn đồi với một tòa lâu đài tráng lệ trên đỉnh.
Kỳ lạ là tòa lâu đài lại đầy ắp người. Thế nhưng, họ không phải là Người Thức Tỉnh, như cả ba người họ đã hy vọng. Thay vào đó, từng người trong số họ đều chỉ là những Người Ngủ.
Bởi vì trong lâu đài không hề có Cổng Dịch Chuyển.
Hàng trăm người – những người đã sống sót trên Bờ Biển Bị Lãng Quên địa ngục này nhờ vào sức mạnh hoặc may mắn – đều bị mắc kẹt ở đây mà không còn hy vọng quay trở về thế giới thực. Nơi đây không khác gì một nghĩa địa chôn vùi mọi hy vọng.
Nhớ lại những ngày đầu tiên mới đến lâu đài, Sunny không kìm được tiếng cười. Ôi, cậu lúc đó thật sự ngốc nghếch. Đầy ắp hy vọng và niềm tin vào nhân loại... giờ thì cái niềm tin đó ở đâu chứ? Cười như điên dại, cậu khom người và vỗ đùi.
"Ôi, vui thật! Hay lắm, Sunny. Mày nghĩ sao hả, thằng bạn?"
Cái bóng không trả lời, nhìn cậu chằm chằm đầy trách móc. Sự im lặng của nó chỉ khiến Sunny cười lớn hơn. Cậu không thể ngừng lại.
Thật lòng mà nói, cậu đã trở nên tưng tửng từ lúc nào không hay. Có lẽ là từ tuần thứ ba sống một mình trong thành phố này. Cậu vốn khá ổn sau khi rời khỏi tòa lâu đài vì hoàn cảnh chia tay không mấy may mắn với... ừ thì, không quan trọng.
Quan trọng là vào tuần thứ ba, tên hiệp sĩ khốn nạn kia suýt chút nữa đã mổ bụng cậu, khiến Sunny không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải bò lết trong lúc dùng hai tay để ngăn ruột của mình không rơi ra ngoài. Sau khi tìm đến một con mương khuất mắt và nằm đó vài ngày, quá yếu để có thể di chuyển và chỉ đơn giản là chờ chết, không một linh hồn nào bên cạnh để cứu cậu, Sunny đã không còn như trước nữa.
'Kỷ niệm đẹp...'
Dù sao thì cậu vẫn còn sống.
Hủy bỏ thanh kunai, Sunny đi về phía chiếc bàn mà cậu đã nhặt được từ tàn tích của một thư viện và liếc nhìn viên đá xám đang nằm ngay chính giữa nó.
Dù nhìn thế nào đi nữa, nó cũng chỉ là một viên đá bình thường. Thế nhưng, ngay khi ánh mắt Sunny chạm đến nó, viên đá lại cất tiếng:
"Thức dậy, Sunless! Ác mộng của bạn đã kết thúc!"
Viên đá thật ra là một trong những Ký Ức quý giá của cậu. Về mọi mặt trừ một, nó đúng là một viên đá... mà chỉ vậy cũng đủ hữu ích. Có rất nhiều thứ mà một kẻ ma ranh như Sunny có thể làm được với sự giúp đỡ của một viên đá. Thế nhưng, viên đá này lại có thể lặp lại những âm thanh khác, khiến nó trở nên vô giá.
Lúc này, nó đang bắt chước chính giọng nói của Sunny.
"Thức dậy..."
'Đồ độc ác!'
Chật vật chống lại mong muốn điên rồ là biến Đá Vẹt thành bụi, Sunny hủy nó đi và gỡ một miếng vải từ trên bàn. Bên dưới nó, vài miếng thịt quái vật nằm trên một chiếc đĩa bạc.
Cậu đã tự săn chúng, một nhiệm vụ không hề dễ dàng ở nơi này. Nói đúng ra thì theo như Sunny biết, cậu là một trong số rất ít người có khả năng đi săn một mình trong thành phố. Nguyên nhân là do đa phần những Sinh Vật Ác Mộng ở nơi này đều có cấp bậc Sa Ngã, chỉ có vài con yếu hơn ẩn nấp đó đây.
Không ai đủ điên rồ để săn đám quái vật Sa Ngã. Thay vào đó, những tổ đội đi săn lớn dùng những người dẫn đường giàu kinh nghiệm để tránh né những sinh vật hùng mạnh đó trong lúc tìm kiếm những con mồi dễ dàng hơn.
Nhưng với Sunny, việc tìm kiếm những con Thức Tỉnh đi lạc lại khá dễ dàng. Cậu đi săn vào ban đêm, dùng những cái bóng sâu thẳm khiến bản thân không khác gì tàng hình. Nếu cậu không muốn chiến đấu với đám Sa Ngã khủng khiếp, thì cậu không cần thiết phải làm vậy.
Trong phần lớn thời gian...
Dù sao đi nữa, cậu chưa từng phải chịu đói.
Sunny mỉm cười và nói bằng giọng hết sức thỏa mãn:
"A, đời thật đẹp..."