Chương 3: Những vị khách không mời

Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi

Chương 3: Những vị khách không mời

Nô Lệ Bóng Tối - Q2: Ác Ma Của Sự Thay Đổi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sunny u ám nhìn về phía xác con Quỷ Máu, rồi lại dõi theo hướng tiếng bước chân đang dần tiến đến.
Ai lại điên rồ đến mức nán lại trong thành phố bị nguyền rủa này vào ban đêm chứ? Chỉ có một kẻ mất trí mới hành động ngu xuẩn như vậy. Những người bình thường đã rời khỏi đường từ lâu rồi, chưa kể đến việc rất ít ai dám đặt chân vào khu tàn tích này ngay từ đầu.
Một cái bóng thoát ra từ mũi kiếm Mảnh Vỡ Nửa Đêm và tụ hình trên mặt đất, nhìn cậu đầy mỉa mai.
Sunny lườm lại nó.
"Gì?"
Cái bóng lắc đầu và không trả lời, khiến cậu chỉ đành quay đi và nhún vai khó hiểu.
"Sao cũng được. Thôi được rồi, có vẻ như chúng ta có khách. Giờ phải làm sao đây? Chỗ này bừa bộn quá!"
Nhìn quanh, Sunny thở dài, rồi liếc về phía cái xác lần nữa, và triệu hồi cây kunai. Điều khôn ngoan nhất lúc này là bỏ chạy. Nhưng ai biết được thứ gì đang phát ra tiếng bước chân đó? Có lẽ là một nhóm người, có lẽ là một Sinh Vật Ác Mộng với nhiều chân. Tốt nhất là nên tìm hiểu.
Nhưng cậu vẫn chưa xong việc săn. Cần phải lấy chiến lợi phẩm...
"Ngươi đi xem đi."
Sai khiến cái bóng đi, Sunny quỳ xuống và bắt đầu cắt lớp thịt cứng cáp của sinh vật đã chết. Không có hiệu ứng cường hóa của cái bóng, việc cắt xẻ con Quỷ Máu không hề dễ dàng. Dù vậy, cậu vẫn nhanh chóng tìm thấy mảnh hồn đầu tiên. Chỉ còn một cái nữa...
Cùng lúc đó, cái bóng đã phát hiện những vị khách không mời. Sáu người cẩn trọng đi dọc lối đi nhỏ hẹp trong tàn tích bằng đá, thắp sáng đường đi bằng một ngọn đèn xanh dương mờ ảo.
Họ đều là những kẻ bặm trợn, mặc những bộ giáp chắp vá và trang bị đến tận răng. Ánh mắt họ lạnh lùng và kiên nghị.
Sunny nhướng mày.
"Ôi chao. Thật sự là con người. Đám du côn của Gunlaug làm gì ngoài tường lâu đài vào giữa đêm thế này?"
Gunlaug là chủ nhân của tòa lâu đài và là vị vua tự phong của nơi ghê tởm đó. Mỗi Người Ngủ ở Bờ Biển Bị Lãng Quên đều bị buộc phải phục vụ hắn hoặc là trả thuế cho hắn. Dù vậy, những người lựa chọn thứ hai cũng thường không sống được lâu.
Cất Mảnh Vỡ Nửa Đêm và Đá Vẹt đi, Sunny tập trung vào việc tìm kiếm mảnh hồn thứ hai. Cậu muốn tránh mặt trước khi những quý ông kia đến nơi.
Nhưng mà vòng tròn ánh sáng lam đang lại gần quá nhanh...
Khi cuối cùng cũng tìm thấy viên pha lê lấp lánh, Sunny bắt lấy nó và vội vã giấu vào trong giáp. Rồi cậu thả cây kunai xuống đất và lui lại vài bước.
Nhưng đã quá trễ. Bọn chúng đã thấy cậu.
"Cẩn thận! Có một con quái vật!"
Khi Sunny lùi lại, vài món vũ khí đã nhắm về phía cậu. Cảm thấy sự việc đang vượt quá tầm kiểm soát, cậu hắng giọng và nói với giọng run rẩy:
"Ôi, ôi! Xin đừng tổn thương tôi! Tôi là con người!"
Nói xong, cậu tự ngẫm lại bản thân.
Làn da trắng nhợt như ma và mái tóc dơ bẩn, bộ giáp rách rưới dính đầy máu khô, Sunny khá dễ bị nhầm lẫn thành một Sinh Vật Ác Mộng. Dạo gần đây cậu không mấy để tâm đến vệ sinh cá nhân hay vẻ ngoài của mình.
Hi vọng là nói tiếng người sẽ đủ để chứng minh danh tính của cậu. Giơ tay lên để cho thấy mình không cầm vũ khí, Sunny lùi lại thêm một bước nữa.
Sáu Người Ngủ thật sự bất ngờ khi thấy một người khác ở xa tường lâu đài như thế này, nhất là vào ban đêm. Lợi dụng sự bối rối trong chốc lát của họ, cậu cẩn thận lùi xa hơn nữa.
"Đừng nhúc nhích!"
Cuối cùng có thể hiểu được tình huống, một tên lính canh từ lâu đài rít lên một câu ra lệnh hăm dọa. Sunny nghe lời đứng bất động, cẩn thận không di chuyển bất ngờ.
Những vị khách không mời tiến lại gần hơn, nhìn về phía xác con Quỷ Máu lúc đi ngang qua nó. Một tên cao và trang bị tốt hơn đám còn lại. Lườm Sunny như muốn xuyên thủng cậu, hắn lại gần và dừng lại cách một hai bước.
Hắn ta lớn hơn Sunny vài tuổi. Cao và đô con, với một bộ râu lởm chởm che kín nửa dưới khuôn mặt và cặp mắt màu xanh dương có vẻ hung tợn. Từ cử chỉ và những Ký Ức của hắn, khá dễ đoán được hắn là chỉ huy của nhóm này, và đã ở Bờ Biển Bị Lãng Quên này ít nhất ba năm. Hắn có trải nghiệm và thời gian để trở nên mạnh mẽ hơn đa số những Người Ngủ khác.
Nhưng mà, cũng dễ đoán được hắn ta không có cấp bậc quá cao trong quân đội của Gunlaug. Nếu không thì trang bị của hắn sẽ phải ấn tượng hơn nhiều.
Dù vậy, cây rìu chiến nặng nề đang vắt vẻo trên vai hắn trông rất sắc bén. Sẽ chỉ mất một giây duy nhất để thứ đó chém xuống đầu Sunny...
"Mày là ai?! Làm cái quái gì ở đây?!"
Sunny chớp mắt vài lần, rồi nuốt nước miếng trước khi cẩn thận trả lời:
"Ờ...Tôi là Sunless. Tôi sống ở đây."
Chỉ huy của tổ đội đi săn - nếu đó là danh tính của chúng - nheo mắt lại.
"Cái gì...sống ở đây? Mày xem tao là thằng ngu hả nhóc?! Không ai có thể sống trong thành phố!"
Những Người Ngủ khác đều có cùng ý kiến đó - trừ một người, kẻ đó nhìn Sunny với vẻ nghi ngờ. Cau mày, hắn tiến lên một bước và nói bằng giọng không chắc chắn:
"Khoan đã, sếp. Có lẽ hắn nói thật. Tôi từng nghe nói có một thằng nhóc bị điên sống một mình trong tàn tích."
Người đàn ông cao hơn cau mày.
"Làm sao có thể?"
Thuộc hạ của hắn liếc sang Sunny và nhún vai.
"Từ những gì tôi nghe nói, Phân Loại của thằng nhóc giúp nó ẩn mình trong bóng tối rất giỏi. Tôi đoán là nó lẩn như chuột và nhặt nhạnh tàn dư từ những xác quái vật khác. Tôi cũng không rõ lắm, tôi chỉ loáng thoáng nghe ai đó kể về nó khi ở trong lâu đài. Tôi còn tưởng là họ chỉ nói chuyện phiếm."
Sunny nhăn mặt. Điên, nhóc, chuột...sao ai cũng cảm thấy cần phải gọi cậu bằng những cái tên sỉ nhục như vậy? Cùng lúc đó, tên Người Ngủ có vẻ hữu dụng kia suy nghĩ một chút rồi nói thêm:
"Hình như nó vào thị trấn cùng lúc với con đ* kia, Ngôi Sao Thay Đổi."
Sunny nhíu mày chặt hơn. Nhìn xuống, cậu thì thầm với cái bóng:
"Mấy tên này thô lỗ thật sự, ngươi nghĩ vậy không?"
Đương nhiên, tiếng thì thầm của cậu dễ dàng bị mọi người xung quanh nghe thấy. Những Người Ngủ bối rối nhìn cậu chằm chằm.
Sunny nghiêng đầu một chút và mở to mắt, giống như bị sốc bởi thứ gì đó.
"Hả? Ngươi nghĩ chúng ta nên giết sạch bọn chúng ư? Thì...như vậy có hơi quá tay không? Chúng ta có nên cho chúng một cơ hội để ít nhất có thể xin lỗi không?"
Người chỉ huy của nhóm đi săn tiến lên một bước và nói bằng giọng trầm thấp, gầm gừ:
"Mày lẩm bẩm cái gì đó, thằng chuột nhắt?"
Sunny nhìn hắn với sự ghét bỏ và không hài lòng.
"Này, tôi đang nói chuyện với bạn của tôi. Ông có thể đừng chen ngang được không?"
Một nụ cười rộng lớn và nguy hiểm xuất hiện trên mặt gã đàn ông cao. Thở dài, Sunny quay sang hắn ta và nói:
"Được rồi, nếu ngươi đã khăng khăng như vậy. Mấy người đã làm phật lòng người bạn thân thiết của tôi, Nephis từ gia tộc Bất Diệt Hỏa. Cô ấy và tôi cực kỳ thân thiết. Nên tôi sẽ cho mấy người cơ hội để xin lỗi vì đã gọi cô ấy là ...ừ, mấy người biết đó. Nếu mấy người không xin lỗi, thì hãy chuẩn bị nói lời tạm biệt với cuộc sống này đi."
Gã đàn ông lớn tuổi hơn nhìn cậu vài giây, rồi đột nhiên ngẩng đầu và bật cười.
"Ôi, hay thật! Cả lũ nghe thấy không? Thằng chuột nhắt này sẽ cho chúng ta một cơ hội. Thật là rộng lượng! Chúng ta cũng nên rộng lượng chứ hả? Thế nào? Dù gì thì thằng nhóc cũng bị thần kinh."
Năm Người Ngủ còn lại không hào hứng như hắn ta. Một trong số chúng mỉm cười nham hiểm và nói:
"Không, sếp. Tôi nghĩ chúng ta nên giết nó. Giải thoát cho thằng ngốc này đi, sếp hiểu đó."
Tên Người Ngủ mà trước đây kể chuyện về Sunny thì lại nhăn mặt.
"Đợi đã, mọi người...hắn ta thuộc nhóm ban đầu của Ngôi Sao Thay Đổi, nhớ chứ? Chúng đã sống sót đến hai tháng trong mê cung. Không nên khinh thường ch..."
Nhưng mà lần này tên chỉ huy ngắt lời hắn với vẻ khó chịu.
"Tao nghe nói Thánh Nephis cõng hai kẻ vô dụng này đến tận lâu đài. Con đ* đó đúng là thích chăm sóc kẻ yếu đúng không? Con bạn gái xinh đẹp của ả còn bị mù nữa chứ! Tao chắc là thằng này cũng chả hơn gì."
Rồi hắn quay sang Sunny và mỉm cười.
"Nói mày nghe này chuột nhắt. Giao nộp tất cả Ký Ức của mày ra đây, rồi bọn tao sẽ rộng lượng cho mày sống."
Nếu một Người Thức Tỉnh chết, những Ký Ức của họ sẽ biến mất cùng với họ. Cách duy nhất để chiếm đoạt Ký Ức là buộc chủ nhân của chúng tự nguyện giao nộp. Việc đó có phải do cưỡng ép hay tra tấn mà có hay không thì không quan trọng. Ít nhất là không quan trọng đối với những kẻ như này.
Sunny chớp mắt.
"Vậy là mấy người không xin lỗi?"
Tên cao to mỉm cười.
"Chắc là không."
Sunny thở dài.
"Được thôi. Vậy mấy người muốn Ký Ức, ư? Tôi có vài cái. Để xem nào...ừm...cái này thì sao?"
Hạ một tay xuống, cậu triệu hồi Đá Vẹt. Nó ngay lập tức xuất hiện trong tay cậu, nhìn như một tảng đá thông thường.
Tên chỉ huy cau mày, không dời mắt khỏi gương mặt Sunny. Bất chấp vẻ ngoài thô bạo, hắn rất cẩn trọng và đa nghi. Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy hắn không bao giờ hạ cảnh giác.
Một giây sau, viên đá lên tiếng:
"Đằng sau mày!"
Chiêu trò cơ bản nhất...
Tên cao to mỉm cười, vẫn nhìn thẳng vào mắt Sunny.
"Mày nghĩ có thể lừa được tao dễ dàng vậy sao..."
Nhưng mà, trước khi hắn kịp dứt lời, lưỡi dao của cây kunai đã bay đến từ phía sau hắn, đâm xuyên qua gáy hắn và kết liễu hắn ngay lập tức.