Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 36: Pháo Hoa Và Bí Mật
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biệt thự nằm cách trung tâm thành phố một quãng, gần bờ biển phía Tây. Ở đây không có quy định cấm đốt pháo hoa, nên nhiều người chọn nơi này để đón năm mới.
Diệp Ti Thừa đã đặt mua khá nhiều pháo hoa từ một tuần trước, đủ loại lớn nhỏ, chất kín cả cốp xe.
Vì chưa đến giao thừa, mọi người bàn nhau đốt thử vài cây nhỏ cho vui.
Yến Tuy lục trong thùng pháo ra một cây pháo hình dáng kỳ quái, cầm lên ngắm nghía rồi lẩm bẩm: “Gà mái đẻ trứng?”
Cậu gọi cả nhóm lại xem, đặt pháo xuống đất, rút bật lửa châm vào đầu con gà. Tia lửa li ti bắn ra, tưởng như pháo thường, nhưng bất ngờ, phần đuôi con gà phồng lên một quả bóng. Khi ngòi cháy hết, phát ra tiếng “phụt”, quả bóng cũng phồng to dần, cuối cùng lủng lẳng ngay mông con gà.
“Đệt, xàm vãi ha ha ha!”
Yến Tuy ôm bụng cười lăn ra đất: “Trứng gì mà dính vào mông vậy trời?”
Lang Dịch bị cậu chọc tới mức muốn ói, nhưng vì Dư Niên đứng gần nên đành nuốt ngược câu mắng vào bụng, chỉ dùng đầu gối huých nhẹ lưng Yến Tuy: “Đủ rồi.”
Yến Tuy chẳng hề bận tâm, hớn hở chạy ra cốp xe, ôm về một thùng lớn, lại moi ra bốn cây pháo gà mái đẻ trứng giống hệt, xếp thành hàng rồi lần lượt châm ngòi.
Do chênh lệch thời gian châm lửa, bốn quả pháo lần lượt “đẻ trứng”, lại còn nở ra những quả trứng màu sắc khác nhau, trông càng lúc càng buồn cười.
“Thừa Nhi, cậu mua pháo này đỉnh thật đấy!” Yến Tuy cười tít mắt, lại lục lọi trong thùng tìm “con mồi” tiếp theo.
Tạ Vũ Xuyên lôi ra một nắm pháo bông, lặng lẽ tiến đến chỗ Bạch Du đang cười ngây ngô, ghé tai nói: “Đốt cái này không?”
Bạch Du đang mải chú ý Yến Tuy, lúc đầu không nghe rõ. Khi thấy một nắm pháo bông được vẫy vẫy trước mặt, anh mới hiểu ra.
Nhận ý, Bạch Du rút mấy que từ tay Tạ Vũ Xuyên. Dù pháo bông không nóng, anh vẫn ngại đốt giữa đám đông.
May là gần đó có khoảng đất trống, cách mọi người vừa đủ. Bạch Du chỉ tay về phía đó, hỏi bằng ánh mắt.
Tạ Vũ Xuyên bật lửa, châm que pháo trong tay mình trước, đợi lửa bùng lên rồi mới chuyền sang cho Bạch Du.
Pháo bông an toàn, tia lửa không rực rỡ như pháo thường, chỉ tí tách như tia điện lóe qua, nhưng cháy lâu.
Bạch Du mỗi tay cầm hai que, một tay vẽ tròn, một tay vẽ vuông, tự chơi một mình mà vui vẻ.
Khi que pháo gần tàn, Tạ Vũ Xuyên lại châm thêm một que khác rồi nhét vào tay anh. Lần này, Bạch Du không còn “tay trái đánh tay phải” như Chu Bá Thông, mà dùng que pháo vẽ vài đường lượn sóng trên không, bảo Tạ Vũ Xuyên đoán xem là gì.
Tạ Vũ Xuyên nghĩ mãi không ra, đành chịu thua.
“Là sông đấy.” Bạch Du lại lấy thêm một que, chạy vài bước về phía trước, quay lại cười nói: “Đồ ngốc.”
Men say trong người Bạch Du đã tan hơn nửa, nhưng bị gió lạnh thổi, cơn choáng lại trào lên. Nếu tỉnh táo, chắc chắn anh sẽ không làm những điều ngốc nghếch như vậy.
Thấy Bạch Du vui vẻ, Tạ Vũ Xuyên cũng mặc kệ, đứng phía sau lắc đầu cười, rồi dõi theo anh bắt đầu trò “anh vẽ tôi đoán” mới.
Lần này, động tác Bạch Du lớn hơn. Đầu tiên là một nét ngang, rồi một nét dọc, sau đó lại thêm vài nét bên cạnh.
Đến chữ thứ ba, Tạ Vũ Xuyên mới chợt nhận ra: Bạch Du đang viết chữ cái tiếng Anh.
Anh viết rất nhanh. Vừa xong, Bạch Du quay người lại, hai tay dang rộng, trong tay vẫn cầm que pháo bông đang cháy.
Tạ Vũ Xuyên hiểu rồi — “Thanks.”
Hình như tuyết rơi càng lúc càng dày, nhưng gió thì dần lặng. Trái tim Tạ Vũ Xuyên đập dồn, hơi thở cũng gấp gáp.
Cậu bước tới, theo bản năng lao đến ôm chặt Bạch Du trước khi anh kịp phản ứng. Hơi thở nóng hổi phả lên cổ anh, cánh tay rắn chắc vòng qua áo phao, siết chặt nhưng không làm anh khó chịu.
“Cảm ơn cậu.” Bạch Du khẽ nói.
Thực ra Tạ Vũ Xuyên không cần lời cảm ơn. Cậu hít sâu, định nói gì đó, thì từ phía sau vang lên tiếng pháo nổ rầm rộ. Bạch Du thò đầu ra khỏi ngực Tạ Vũ Xuyên, thấy không ai nhìn về đây, liền vỗ nhẹ lưng cậu rồi từ từ rút ra khỏi vòng tay.
“Chúc mừng năm mới!”
“Ô hô ~”
Ánh sáng pháo hoa rực sáng cả một góc biển. Tạ Vũ Xuyên — người hiếm khi cười — nắm tay Bạch Du chạy về phía nhóm bạn. Khi quay đầu lại, pháo hoa vừa kịp chiếu sáng một bên gương mặt cậu. Bạch Du chợt thấy, thì ra nụ cười của Tạ Vũ Xuyên đẹp đến vậy.
**
Trước khi vào biệt thự, Yến Tuy tiện tay vo một quả cầu tuyết từ bụi cây ven đường, ném về phía Tạ Vũ Xuyên đang đi trước.
Vừa lúc đó, Tạ Vũ Xuyên thấy dưới chân Bạch Du có viên gạch hơi lồi, sợ anh vấp nên kéo người anh nghiêng về phía mình — đúng lúc quả cầu tuyết trúng ngay cổ Bạch Du.
“Á!” Bạch Du giật mình, ngồi phệt xuống, tay cuống cuồng gạt tuyết khỏi mũ áo, nhưng viên tuyết đã vỡ, một ít trượt cả vào trong cổ.
Tạ Vũ Xuyên vội nắm tay anh lại, không cho cử động, rồi giúp gạt sạch tuyết bên ngoài, đỡ anh đứng dậy, cùng nhau bước vào biệt thự.
“Tiểu Bạch, tớ không cố ý đâu!” Yến Tuy chạy tới, vội giải thích.
Bạch Du định quay lại, nhưng bị Tạ Vũ Xuyên chắn ngang, đành quay lưng nói vọng ra: “Không sao, coi như tỉnh rượu luôn cho rồi.”
Vào trong, việc đầu tiên Tạ Vũ Xuyên làm là cởi áo khoác cho Bạch Du. Sau khi chào mọi người, cậu lập tức dắt anh lên lầu.
“Trong phòng có bình nóng lạnh, lát nữa anh nhớ tắm nước nóng nhanh, đừng để cảm lạnh.” Tạ Vũ Xuyên dặn dò.
Bạch Du vò vò tóc ẩm, thờ ơ: “Tôi đâu có yếu như cậu tưởng, yên tâm đi.”
Đưa Bạch Du vào phòng, nhân lúc anh tìm đồ thay, Tạ Vũ Xuyên tranh thủ vào phòng tắm kiểm tra bình nóng lạnh, thấy nước nóng chảy ổn mới yên tâm xuống lầu.
“Tiểu Bạch không sao chứ?” Yến Tuy đứng đầu cầu thang hỏi, trên tay cầm dĩa dâu tây vừa rửa sạch.
Dù chỉ là chuyện nhỏ — trẻ con miền Bắc đứa nào chẳng từng bị trúng tuyết — nhưng vì chính tay mình gây ra, Yến Tuy vẫn thấy áy náy, nên đứng đợi.
“Không sao,” Tạ Vũ Xuyên khoác vai cậu, kéo đi xuống: “Đang tắm rồi.”
Yên tâm, Yến Tuy đưa dĩa dâu cho Tạ Vũ Xuyên rồi chạy về chỗ Diệp Ti Thừa tiếp tục chơi game. Tạ Vũ Xuyên thì vào bếp đun lại một ấm nước nóng cho Bạch Du.
Khi bưng cốc nước quay lại, đã hơn mười phút trôi qua. Với tốc độ của Bạch Du, chắc anh đã tắm xong từ lâu.
Đêm nay hai người ngủ chung phòng, cậu ngại xông vào sẽ làm Bạch Du khó xử, nên tựa lưng vào tường cạnh cửa, lấy điện thoại soạn tin nhắn.
Chuẩn bị ấn gửi, Tạ Vũ Xuyên bỗng nhớ lại — sau khi tranh lì xì hồi nãy, cậu vô tình thấy nội dung tìm kiếm trên điện thoại Bạch Du. Cậu khẽ cau mày, xóa tin nhắn vừa soạn.
Ngay lúc đó, Bạch Du bước ra từ phòng tắm, mặc bộ đồ ngủ cotton, định dùng khăn lau tóc thì điện thoại reo hai tiếng. Màn hình hiện tên Tạ Vũ Xuyên, mở ra thấy hai bao lì xì.
Bạch Du khựng lại, ngừng lau tóc, nhắn lại một dấu hỏi.
Tạ Vũ Xuyên: “Hai bao lì xì, một cái một xu, một cái hai trăm. Thử xem vận may anh thế nào.”
Bạch Du nhớ lại lúc trước khi đốt pháo, hiểu rằng Tạ Vũ Xuyên đã nhìn thấy, không khỏi bật cười.
Bạch Du: “Làm gì vậy, cậu tưởng tôi là trẻ con à?”
Tạ Vũ Xuyên: “Tôi muốn làm anh vui.”
Bạch Du: “Nhưng tôi thật sự không may mắn.”
Tạ Vũ Xuyên: “Tin tôi đi, tôi đảm bảo.”
Câu này — nếu là bình thường, Tạ Vũ Xuyên sẽ chẳng bao giờ nói. Nhưng lúc này, sau cánh cửa, sau một đêm đầy cảm xúc, cậu chỉ muốn dỗ dành Bạch Du.
“Rút được 200 thì tôi sẽ kể một bí mật.” Tạ Vũ Xuyên dụ dỗ.
Bạch Du biết mình không may, ban đầu định từ chối. Nhưng tò mò về bí mật kia, anh do dự một hồi rồi vẫn nhấn vào bao lì xì dưới.
Tỷ lệ 50%. Nhưng lần này, Bạch Du may mắn trúng bao 200 tệ.
Tạ Vũ Xuyên dán mắt vào màn hình, thấy Bạch Du nhận một bao, không nói gì liền rút lại bao còn lại. Ngay lập tức, điện thoại báo nhận 200 tệ.
**
Tác giả: Hình như WeChat chỉ hoàn được bao lì xì, chứ không rút lại được nhỉ?
Hết chương 36