Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 47
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 47
Tác giả: Thập Tê | Editor: Chan
Tô mì vừa bưng lên vẫn còn bốc khói nghi ngút. Bạch Du húp một ngụm canh, hơi ấm lan dần, xua tan cái lạnh trong người.
Lần đầu thấy bánh dầu chiên, Tạ Vũ Xuyên hơi tò mò. Nghe Bạch Du giới thiệu, cậu thổi nhẹ rồi cắn thử một miếng.
Vỏ ngoài giòn rụm, cắn vào là thấy nhân bên trong. Tạ Vũ Xuyên khẽ nghiêng đầu, hỏi: “Là củ cải phải không?”
Bạch Du gật đầu, cũng cắn một miếng lớn, vừa nhai vừa nói mơ hồ: “Anh thích món này lắm, ăn từ nhỏ đến giờ. Tiếc là ở thành phố D không có.”
Tạ Vũ Xuyên ăn thêm một miếng nữa, cảm thấy quen quen: “Hồi Tết, bà ngoại em cũng hay chiên bánh củ cải. Vị hơi giống, chỉ là không giòn bằng.” Cậu cho nốt miếng cuối vào miệng, rồi nói: “Lúc đó dẫn anh về ăn thử.”
Tạ Vũ Xuyên nói tự nhiên như không, Bạch Du tưởng đang đùa, liền cười chọc: “Thế lúc anh đến, em giới thiệu anh với bà ngoại thế nào?”
“Người yêu của con chứ sao,” Tạ Vũ Xuyên rút tờ giấy lau tay, đưa một tờ cho Bạch Du. Thấy đối phương chưa nhận, cậu lại đưa tới trước mặt thêm hai lần.
Bạch Du ngơ ngác cầm lấy, nắm chặt trong tay, một hồi lâu mới lắp bắp: “Người… người yêu?”
“Ừm.” Thấy Bạch Du cầm giấy mà không lau, Tạ Vũ Xuyên đành rút thêm tờ nữa, nhẹ nhàng lau vết dầu trên má anh, rồi hỏi: “Mấy người không gọi vậy à?”
Bạch Du vội giật lấy tờ giấy trong tay cậu, liếc nhanh quanh rồi thì thầm: “Không phải vấn đề cách gọi… mà là người nhà em biết anh thật à?”
Tạ Vũ Xuyên không trả lời ngay, bưng bát lên uống một ngụm canh, rồi ngạc nhiên: “Canh xương?”
“Ên, là canh gà! Canh gà!” Bạch Du vừa cuống vừa hoảng, mông dán ghế mà người vẫn đổ tới, đầu gần như dí sát vào tô canh của Tạ Vũ Xuyên, giục: “Xuyên Nhi, đừng uống nữa.”
Tạ Vũ Xuyên rất thích khi Bạch Du gọi mình như vậy, nhất là lần này – giọng điệu nghe sao mà êm dịu, ngọt ngào.
Có lẽ vì đã về quê, xung quanh toàn âm điệu quen thuộc, nên lúc vội vàng, Bạch Du vô thức dùng giọng địa phương nhẹ nhàng, mềm mại, khác hẳn với lời nói thường ngày. Người nói thì không để ý, nhưng người nghe lại thấy lòng như bị tê nhẹ.
Tạ Vũ Xuyên gãi gãi sau đầu, cố trấn tĩnh, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt non nớt trắng trẻo của Bạch Du, tai lại vang vang tiếng “Xuyên Nhi” vừa rồi – mềm như tiếng mèo kêu.
Cậu nghĩ thầm: đợi chút nữa về phòng, phải bắt anh ấy gọi thêm vài tiếng, giờ thì đừng chọc nữa.
“Ba mẹ em đều biết rồi. Anh nghĩ sao em lại có mặt ở đây nếu không phải vậy?”
Tạ Vũ Xuyên ôm chiếc bát to ngồi co ro trước bàn nhỏ, nở nụ cười thoải mái, có phần ngốc nghếch, không còn vẻ điềm đạm thường ngày, mà lại càng thêm chân thật, đúng với tuổi thật của mình.
Bạch Du cúi đầu nhìn bát mì đã hơi mềm, nhớ đến những bao lì xì lớn Thẩm Yên đưa, cùng gói kẹo mạch nha tròn trịa được gửi tận ngàn dặm mà vẫn còn nguyên, mắt bỗng cay xè.
“Đừng khóc.” Tạ Vũ Xuyên từ phía đối diện đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm oặt của Bạch Du. “Ăn no rồi, anh dẫn cưng đi dạo.”
Bạch Du khịt mũi một cái, trong lòng vừa vui vừa lo, vội húp nốt mấy miếng mì rồi nói đã xong.
Hai người bước ra cửa, con phố ẩm thực vẫn náo nhiệt như khi họ tới.
Vừa bước xuống bậc thềm, Tạ Vũ Xuyên bỗng cảm thấy ai đó kéo nhẹ vạt áo mình. Cậu vừa định quay lại thì đã nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ: “Anh Vũ Xuyên, đừng để em lạc mất nhé.”
Chân Tạ Vũ Xuyên khựng lại. Cậu quay đầu nhìn Bạch Du – người vẫn đứng trong ngưỡng cửa, hai người gần ngang tầm mắt. Trong ánh mắt Bạch Du là sự ngượng ngùng, má đỏ ửng, đôi mắt long lanh như ứa nước.
Ban nãy tiếng “Xuyên Nhi” đã khiến cậu choáng váng, nhưng so với câu “Anh Vũ Xuyên” vừa rồi thì vẫn còn thua xa. Nếu không phải giữa ban ngày, cậu thật sự muốn ôm chầm lấy Bạch Du, bảo anh dùng giọng địa phương đó gọi lại thêm lần nữa.
Tạ Vũ Xuyên đứng lặng một lúc lâu, rồi chỉ biết xoa mặt, quay đầu thì thầm một tiếng chửi thề.
Hai người như quên mất mình đang định đi đâu, cứ đứng yên như vậy, đến khi có người phía sau quát lớn: “Này, hai người định vào hay ra? Đừng đứng chắn cửa!”
“À, xin lỗi.” Tạ Vũ Xuyên kéo Bạch Du sang một bên, nhường đường. Người kia bước ra, xuống bậc thềm, rồi mới nhận ra sự chênh lệch chiều cao giữa mình và chàng trai vừa lễ phép xin lỗi. Đi được vài bước còn ngoái lại nhìn mấy lần.
Tạ Vũ Xuyên chẳng hề bối rối vì bị mắng, ngược lại còn thấy hơi phấn khích. Cậu nắm tay Bạch Du chui vào đám đông, thấy quầy nào đông người là muốn mua cho anh ăn. Bạch Du ngăn mãi mới được.
“Đừng mua nữa, anh ăn không nổi rồi.”
Tạ Vũ Xuyên vẫn nhìn quanh: “Mua mang về tối ăn.”
Bạch Du lắc đầu: “Để đến tối thì chẳng còn ngon nữa. Nếu anh còn muốn, tối mình quay lại.”
Tạ Vũ Xuyên lắc đầu: “Tối em không muốn ra ngoài.”
Bạch Du tưởng cậu mệt vì ngồi máy bay buổi sáng, liền thông cảm: “Vậy mình không ra ngoài nữa, gọi phục vụ phòng nhé.”
Tạ Vũ Xuyên gật đầu, không nấn ná thêm. Cậu gọi taxi ngay bên đường, chẳng đợi Bạch Du dẫn đi tàu điện.
“Đi bộ tiêu cơm một chút rồi về chẳng tốt hơn sao?” Bạch Du ngồi ghế sau, chọc nhẹ đầu gối Tạ Vũ Xuyên ở góc khuất tài xế không thấy.
“Không cần,” Tạ Vũ Xuyên hiếm khi làm nũng. “Em muốn về nhanh.”
Bạch Du bị cậu chọc cười, vừa định nói thì bất ngờ hắt hơi.
“Sao vậy?” Tạ Vũ Xuyên lo lắng.
“Không sao, bị chói nắng thôi.” Bạch Du dựa lưng vào ghế. “Anh chợp mắt một chút, đến nơi gọi anh nhé.”
Không biết có phải đêm qua ngủ không ngon không, từ lúc về khách sạn, Bạch Du đã thấy mệt. Món bánh dầu chiên anh thèm lâu nay chỉ ăn được một cái, đến khi xong bát mì nóng mới thấy dễ chịu hơn.
Ánh nắng xuyên qua những cành cây trơ trụi rọi vào cửa kính, in những vệt sáng tối chập chờn. Dù nhắm mắt, Bạch Du vẫn cảm nhận được sự thay đổi đó.
Giấc ngủ chẳng yên. Trong mơ, anh lại thấy cảnh đối thoại với mẹ trước khi rời nhà, rồi chợt nhớ ra món bánh tổ anh hứa đưa cho Tạ Vũ Xuyên vẫn chưa kịp ăn.
Trong mơ, anh đưa túi kẹo mạch nha tròn trịa cho Lý Đàn, muốn đổi lấy một miếng bánh tổ táo tàu mà mẹ làm. Nhưng dù chỉ là trong mơ, Lý Đàn vẫn không cho anh ăn miếng bánh mềm dẻo ngọt ngào ấy, thậm chí còn tức giận ném luôn túi kẹo quý giá đi.
“Mẹ ơi…” Bạch Du thì thầm trong mơ, giọng đầy buồn bã. Tạ Vũ Xuyên ngồi bên, nghe thấy tiếng lẩm bẩm nhỏ đó, lòng quặn lại. Cậu nắm chặt tay Bạch Du, rồi phát hiện lòng bàn tay anh nóng hơn nhiều so với lúc trong tàu điện ngầm.
Tạ Vũ Xuyên nghiêng người về phía trước, hạ giọng hỏi tài xế: “Bác ơi, còn bao lâu tới khách sạn ạ?”
Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, rồi nhìn lại đường: “Khoảng mười phút nữa.”
Tạ Vũ Xuyên cảm ơn, lấy điện thoại tìm hiệu thuốc gần khách sạn, thỉnh thoảng lại sờ trán Bạch Du kiểm tra nhiệt độ.
Cảnh vật ngoài xe dần quen thuộc. Tạ Vũ Xuyên nhận ra con đường mình từng đi, đoán chắc sắp tới. Cậu nhẹ nhàng đỡ đầu Bạch Du đang tựa vào vai mình, dịu dàng gọi: “Tiểu Bạch, dậy nào, mình đến rồi.”
Bạch Du vốn ngủ không sâu vì ác mộng, nghe vậy mơ màng mở mắt, nhìn quanh một hồi mới tỉnh táo: “Đến rồi à?”
“Sắp rồi, gắng gượng chút nữa, về khách sạn rồi ngủ tiếp nhé.” Tạ Vũ Xuyên nhẹ giọng.
Trước khi xuống xe, Tạ Vũ Xuyên giúp Bạch Du đội lại mũ áo lông vũ.
Lúc này, tinh thần Bạch Du càng lúc càng uể oải. Tạ Vũ Xuyên lo lắng rõ rệt trên gương mặt, tự trách: “Tất cả tại em. Nếu không kéo anh ra ngoài, anh đã không bị cảm.”
“Ưm~” Bạch Du kéo dài giọng, đại ý là “Không phải tại em đâu.”
Anh đoán mình đã bị gió lùa lúc ra khỏi nhà.
Cố gắng bước qua sảnh khách sạn, đến khi cửa thang máy khép lại, Bạch Du không còn gượng nổi, đầu gục xuống vai Tạ Vũ Xuyên, hơi thở phả ra cũng nóng rực.
Tạ Vũ Xuyên sờ trán anh – càng lúc càng nóng. Cậu lo lắng nói: “Tiểu Bạch Du, cố thêm chút nữa, sắp tới rồi.”
Bạch Du nhắm mắt, dụi đầu vào vai Tạ Vũ Xuyên hai cái, thì thầm: “Tiểu Bạch Du héo queo rồi.”
Tạ Vũ Xuyên biết cười trong lúc này là không hợp, nhưng hiếm khi thấy Bạch Du làm nũng thế này – đúng là dễ thương đến mức không thể nhịn được.
Hết chương 47