Về Nhà

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Vũ Xuyên cõng Bạch Du trở về chỗ đậu xe.
Chỉ vì một tiếng "vợ" mà mặt Bạch Du đỏ bừng, đến cả hộp dâu tây định mua ban nãy cũng quên khuấy mất. Mãi đến khi xe chạy được một đoạn, anh mới chợt nhớ ra, ngoái đầu nhìn lại thì tiệm hoa quả đã khuất dạng phía sau.
“Sao vậy?” Tạ Vũ Xuyên liếc sang qua khóe mắt, thấy Bạch Du ngồi không yên nên lên tiếng hỏi, “Vẫn chưa dễ chịu à?”
“Không, chỉ là quên mua dâu tây thôi,” Bạch Du lắc đầu, tai vẫn văng vẳng câu quảng cáo tự ghi âm của người bán, “Ông ấy bảo dâu tây chín mọng, quả nào cũng ngọt.”
Tạ Vũ Xuyên gõ nhẹ ngón trỏ lên vô-lăng, tay bắt đầu chuyển làn, định quay đầu ở ngã tư phía trước. Bị Bạch Du phát hiện, anh vội ngăn lại: “Đừng quay lại, biết đâu dưới lầu anh cũng có bán.”
Tạ Vũ Xuyên đương nhiên biết dưới lầu Bạch Du có bán. Loại dâu này mỗi mùa đông đều đắt khách, các cửa hàng trái cây nào chẳng tranh thủ kiếm thêm dịp cuối năm.
Nhưng thứ thực sự khiến Bạch Du để ý không phải dâu tây, mà là tiếng loa ngoài cửa tiệm phát đi phát lại câu khẩu hiệu ấy.
Tạ Vũ Xuyên hiểu Bạch Du rất rõ. Đôi khi anh giống một đứa trẻ, tò mò một cách ngây thơ. Dù không mua được dâu ở tiệm kia cũng chẳng sao, nhưng cậu vẫn muốn thấy anh vui.
Bạch Du ngồi trong xe, nhìn qua cửa kính thấy Tạ Vũ Xuyên xuống xe bước vào tiệm hoa quả. Tiếng loa ngoài vẫn vang vọng: “Dâu tây chín mọng đây!”
Tạ Vũ Xuyên quay lại, tay xách một túi nilon, bên trong là hộp dâu đỏ au. Vừa lên xe, cậu đặt hộp lên đùi Bạch Du.
Dâu được đựng trong hộp nhựa trong suốt, bốn góc nắp có khoét những lỗ nhỏ thông gió. Mùi thơm ngọt lan ra, dần lan khắp khoang xe.
“Xuyên Nhi,” Bạch Du cầm quai túi, siết rồi buông, ngập ngừng hỏi, “Em có muốn ăn dâu không?”
“Anh còn ăn được à?” Tạ Vũ Xuyên không trả lời, ngược lại hỏi lại, đoán chắc anh lại thèm.
Bạch Du xoa bụng, cười ngượng: “Không ăn nổi nữa rồi.”
Dâu để ngoài trời lâu, cầm một lúc tay Bạch Du đã lạnh buốt. Tạ Vũ Xuyên đợi đèn đỏ, đưa tay lấy túi dâu đặt xuống ghế sau, dặn: “Lát nữa nhớ mang xuống, đừng quên.”
“Chút nữa còn về tiệm không?” Tạ Vũ Xuyên vừa lái xe, đèn xi-nhan lập loè phát ra tiếng tạch tạch.
“Không về nữa,” Bạch Du ăn no lười suy nghĩ, “Cũng chẳng muốn về nhà, em có kế hoạch gì không?”
Anh ngả người ra ghế, lười biếng hỏi.
“Về nhà em nhé?” Tạ Vũ Xuyên nhẹ nhàng nắm lấy tay Bạch Du đang đặt trên đùi.
Thế là Bạch Du bị Tạ Vũ Xuyên “dụ” về nhà cậu — một căn nhà ấm áp, vừa mới thay sàn sưởi mới.
Tạ Vũ Xuyên nắm tay Bạch Du dẫn vào phòng khách. Ngay lập tức, anh thấy giá trồng hoa trống trơn ở góc ban công, và chiếc chăn bông đang phơi trên giàn phơi gập.
Tạ Vũ Xuyên bảo Bạch Du ngồi nghỉ trên sofa, còn mình thì đi rửa dâu. Bạch Du chẳng biết làm gì, đành ngó nghiêng khắp nơi.
Anh từng nghĩ Tạ Vũ Xuyên sẽ trang trí nhà theo phong cách thịnh hành trên mạng, nào ngờ căn nhà lại ấm cúng đến thế. Trên kệ tivi còn có cả một góc trưng bày những hộp blind box.
Khi Tạ Vũ Xuyên quay lại, thấy Bạch Du đang cúi người chăm chú nhìn mấy hộp đó, cậu hơi ngại ngùng: “Mua bừa thôi.”
Bạch Du nhận hộp dâu từ tay Tạ Vũ Xuyên, phát hiện cuống dâu đã được tỉ mỉ ngắt sạch, mắt cong lên cười nhẹ.
Có lẽ do bị tập kích bất ngờ lúc nãy nên thành phản xạ, khi Bạch Du kéo áo Tạ Vũ Xuyên định hôn, cậu lại nghiêng người tránh đi.
Bạch Du nhìn tay mình trống không, chớp mắt chậm rãi. Ngay sau đó, Tạ Vũ Xuyên lại chủ động hôn lên môi anh.
Bạch Du bị Tạ Vũ Xuyên từ đối diện ôm bổng lên, như chú gấu túi bám chặt lấy cậu. Khi di chuyển, Tạ Vũ Xuyên phải dè chừng đường đi, nên chỉ khẽ chạm môi, không thêm động tác nào.
Ngược lại, Bạch Du lại không hài lòng. Anh như đứa trẻ vòi kẹo, bướng bỉnh cắn loạn lên đôi môi mềm của Tạ Vũ Xuyên, ánh mắt dán chặt vào môi cậu, mãi đến khi ánh đèn xe vụt qua mới khép mắt.
Bạch Du không để ý rằng lúc đó, Tạ Vũ Xuyên đã bế anh vào nhà tắm. Ngay khi anh nhắm mắt, cậu đặt anh ngồi lên bồn rửa mặt rộng, rồi bất ngờ nuốt trọn nụ hôn rối bời cùng tiếng rên khẽ chưa kịp phát ra.
Không gian kín trong nhà tắm trở nên ngột ngạt bởi hơi thở gấp gáp. Tạ Vũ Xuyên dùng ngón cái vuốt nhẹ lên môi Bạch Du — nơi vừa bị cậu cắn đến đỏ mọng. Cậu cúi mắt nhìn khuôn mặt anh, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào lúc này.
“Lát nữa giúp em cắt tóc nhé,” Tạ Vũ Xuyên thì thầm bên mi mắt anh, rồi lấy mái tóc ngắn cứng cọ nhẹ lên cổ Bạch Du, “Dài rồi.”
Bạch Du cười né tránh, bị Tạ Vũ Xuyên giữ chặt, rồi nhận một nụ hôn trên xương quai xanh.
Bạch Du chưa từng thấy ai tự cắt tóc. Nhìn Tạ Vũ Xuyên lấy ra bộ dụng cụ đầy đủ từ tủ trong nhà tắm, anh trợn tròn mắt.
“Bình thường em toàn tự cắt à?” Bạch Du tò mò hỏi.
“Ừm.” Tóc húi cua, chỉ cần dài một chút là phải cắt lại, nên Tạ Vũ Xuyên đã quen làm việc này.
Cậu khoác lên người một tấm choàng cắt tóc. Bình thường cậu thường cởi trần khi cắt, tóc rơi đầy người, tắm một cái là sạch. Nhưng lần này là Bạch Du cắt, nên không tiện, đành dùng tấm choàng. Tấm vải trắng chống nước phủ kín người trông vừa nghiêm túc vừa buồn cười.
Bạch Du nhìn đống dụng cụ trên bồn rửa, bối rối không biết bắt đầu từ đâu. Tạ Vũ Xuyên cầm tông đơ lên nói: “Dùng cái này là được.”
Tông đơ có lược căn độ dài, chỉ cần chọn đúng cỡ là cắt không đến nỗi tệ.
Bạch Du vội xua tay từ chối. Chưa từng động vào mấy thứ này, anh sợ lỡ tay làm hỏng, thành tội đồ.
Tóc Tạ Vũ Xuyên tuy ngắn nhưng có tạo hình rõ ràng. Dù Bạch Du không rành, cũng thấy không phải kiểu cắt đại.
Thấy Bạch Du lưỡng lự, Tạ Vũ Xuyên không ép. Cậu cũng chẳng thích cái choàng này, liền cởi tuột xuống.
Trước mặt Bạch Du, cậu cởi áo, thân hình săn chắc hiện ra, cùng vết cắn còn in rõ trên ngực.
Bạch Du liếc thấy, vội quay đi. Hôm qua còn tắm chung, hôm nay lại thấy ngượng ngùng.
Tạ Vũ Xuyên thấy ánh mắt lảng tránh của Bạch Du qua gương, nhưng không nỡ trêu.
“Anh thích để tóc em dài bao nhiêu?” Cậu hỏi.
Bị hỏi vậy, Bạch Du mới nhớ ra: tuy Tạ Vũ Xuyên luôn để đầu húi cua, nhưng độ dài mỗi lần lại khác. Có lần chỉ lơ thơ sát da đầu, có lần để tròn trên đỉnh, hai bên mai cạo sạch.
“Kiểu nào cũng đẹp,” Bạch Du thành thật khen, rồi bổ sung, “Nhưng trời lạnh thế này, cắt ngắn quá không sợ lạnh đầu à?”
“Vậy để dài một chút,” Tạ Vũ Xuyên chọn lược 2cm, không ngần ngại đẩy tông đơ từ giữa đỉnh đầu đi thẳng một đường.
Bạch Du đứng bên, qua gương thấy động tác cậu dứt khoát, gọn gàng, đơn giản mà mạnh mẽ.
Dáng vẻ Bạch Du chăm chú quan sát thật sự rất buồn cười. Tạ Vũ Xuyên đặt tông đơ xuống, vòng tay ôm eo anh, nhấc lên đặt ngồi lên bồn rửa mặt.
“Giờ thì thấy rõ chưa?” Cậu nghiêng đầu, nhướng mày, nụ cười vừa đẹp trai vừa nghịch ngợm.
Từng sợi tóc ngắn rơi lả tả từ mép tông đơ xuống vai Tạ Vũ Xuyên, theo chuyển động cơ thể mà rớt khắp nơi. Khi cậu giơ tay, đường cơ bụng hiện lên thoáng ẩn thoáng hiện, phần lớn bị chiếc quần thể thao đen che khuất.
Cắt xong một bên, Tạ Vũ Xuyên lại hỏi: “Anh thử không?”
Ánh mắt sâu thẳm của cậu khiến Bạch Du bỗng thấy xúc động, không hiểu sao gật đầu như bị thôi thúc.
Tạ Vũ Xuyên đứng sát trước mặt, nắm lấy tay Bạch Du, dẫn tay anh lên đỉnh đầu mình. Tông đơ kêu rè rè, tóc ngắn rơi xuống mu bàn tay Bạch Du. Nhẹ, nhưng lại đè nặng lên tim anh.
Tạ Vũ Xuyên có mí đôi nhưng không rõ, lúc mệt mỏi hay thiếu ngủ lại thành mắt một mí. Mắt cậu to, nhưng đuôi mắt hơi rủ, khiến người ta tưởng như đang buồn.
Giống như bây giờ. Cậu đứng đó, đầu vừa cắt lởm chởm, cúi mắt nhìn Bạch Du. Trong đôi mắt lặng sóng ấy lại có điều gì đó khiến Bạch Du không thể dời đi.
Tạ Vũ Xuyên cũng muốn làm gì đó, nhưng biết không phù hợp. Sợ tóc rơi dính vào người Bạch Du, cậu chỉ nhẹ nhàng chạm ngón tay vào chóp mũi anh, rồi quay người bước vào nhà tắm.
Ngay lúc cậu định cởi quần dài, Bạch Du như sực tỉnh, nhảy xuống bồn rửa mặt, mở cửa nhà tắm rồi chạy vụt ra ngoài.
Hết chương 58