Chương 74

Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tài xế xe tải là người bình tĩnh nhất trong đám đông. Ông vội vàng mở cửa, thúc giục Lang Dịch bế Dư Niên lên xe.
Gầm xe cao, Dư Niên không nghĩ mình yếu đến mức phải được bế, nhưng vòng tay Lang Dịch siết chặt đến mức cậu không thể vùng ra, như thể chỉ cần lơi tay một chút là cậu sẽ lại gặp nguy.
Chỉ khi Dư Niên đã an toàn ngồi trên ghế, Lang Dịch mới quay sang trấn an Bạch Du đang lo lắng đi theo: “Không sao cả, chúng tôi chỉ đưa cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra sơ qua thôi.”
Rồi cậu lại vẫy tay về phía Tạ Vũ Xuyên – cũng đang đứng đó với ánh mắt lo âu: “Về đi, lát nữa tôi gọi điện.”
Xe khuất bóng, Bạch Du vẫn đứng lặng bên đường, mắt dán chặt vào con đường trống, đến khi không còn thấy gì nữa.
“Đừng sợ,” Tạ Vũ Xuyên bước đến từ phía sau, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Bạch Du, “Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra?”
“Là Tiểu Dư,” Bạch Du vẫn chưa hết bàng hoàng, nói nhanh, “Tiểu Dư đã cứu anh.”
Anh kể lại mọi chuyện từ lúc hai người xem ảnh, sự việc xảy ra quá nhanh, Bạch Du chỉ mất chưa đầy một phút để thuật lại toàn bộ.
Tạ Vũ Xuyên nhẹ nhàng xoa gáy anh để trấn tĩnh, nhưng chẳng bao lâu sau, chính cậu lại cảm thấy một nỗi sợ lạnh toát trong lòng. Giữa ban ngày nơi phố xá đông đúc, cậu bất giác vòng tay ôm chặt lấy Bạch Du từ phía sau.
Trong thành phố chỉ có một bệnh viện. Tài xế đưa Dư Niên đến nơi, vội vàng đăng ký khám ở tất cả các khoa có thể.
Lợi dụng lúc Dư Niên đang truyền nước, Lang Dịch gọi điện cho Tạ Vũ Xuyên. Máy được bắt ngay, đầu dây bên kia im lặng lắng nghe.
Lang Dịch khái quát tình hình: xương cốt không vấn đề lớn, nhưng sốt cao, nghi do vết thương ở tay bị nhiễm trùng, lại thêm việc hôm qua ăn quá nhiều hải sản nên cơ thể phản ứng. Khi ngã, cậu theo phản xạ chống tay xuống đất, khiến vết thương rách thêm. Hiện đã được xử lý và sát trùng sạch sẽ.
Tạ Vũ Xuyên bật loa ngoài. Nghe thấy xương cốt không sao, mọi người thở phào. Nhưng khi biết Dư Niên bị thương ở tay, ai nấy đều ngạc nhiên, thắc mắc cậu bị từ bao giờ.
“Bị đá ngầm cứa vào lúc đi bắt hải sản hôm qua,” Tạ Vũ Xuyên giải thích, “Chiều qua Lang Dịch còn đến nhà tôi mượn cồn và băng cá nhân.”
“Là Dư Niên dặn tôi đừng nói với ai,” Lang Dịch nói thêm từ đầu dây bên kia.
Tất cả đều hiểu lý do. Yến Tùy ban đầu còn nghiêng người chăm chú nghe, sau đó lùi ra, lẩm bẩm: “Thằng nhóc này, coi bộ không coi bọn tao là người nhà rồi.”
Ban đầu Bạch Du định ở lại thêm một đêm, sợ đường xóc làm Dư Niên không nghỉ ngơi được. Nhưng Dư Niên bảo đừng vì mình mà làm chậm kế hoạch, Lang Dịch cũng nói quãng đường hai tiếng không xa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Du đẫm vẻ lo lắng, đôi mày nhíu chặt như nếp gấp trên chiếc bánh bao. Anh còn định nói thêm, thì Tạ Vũ Xuyên bên cạnh đã xoa nhẹ gáy, chờ anh quay sang rồi trao cho ánh mắt an ủi sâu thẳm.
**
Sau khi trở về từ thành phố Y, mỗi người trở lại guồng quay bận rộn riêng.
Sau Tết, Bạch Du thỉnh thoảng đến nhà Tạ Vũ Xuyên ở vài hôm. Điều này gần như thành thói quen – một thói quen mà chính Tạ Vũ Xuyên âm thầm thiết lập cho anh.
Hôm ấy, anh vừa hoàn thành chiếc bánh 6 inch, vừa bước ra khỏi phòng làm bánh đã vội rút điện thoại ra.
Định nhắn hỏi Tạ Vũ Xuyên khi nào đến đón, ai ngờ vừa mở máy đã thấy tin nhắn của cậu gửi từ hơn một tiếng trước: tối nay có việc, đi trước rồi.
Tạ Vũ Xuyên bận việc đột xuất là chuyện thường, Bạch Du không nghĩ nhiều, đến hơn bảy giờ tối thì tự về nhà.
Khi cậu gọi lại, Bạch Du vừa ăn tối xong, liền đề nghị gọi video.
Thông thường vào giờ này, Tạ Vũ Xuyên sẽ gật đầu ngay, nhưng lần này cậu nói còn phải tắm, không tiện.
Bạch Du bắt đầu nghi ngờ. Anh kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện, trong lòng thầm hỏi: người từng nhất quyết đòi gọi video dù anh đang tắm, rốt cuộc là ai?
Bạch Du không phải kiểu người hay suy diễn, nhưng dạo gần đây, Tạ Vũ Xuyên thực sự kỳ lạ. Từ sau chuyến đi thành phố Y, cậu cứ bận rộn triền miên, thỉnh thoảng biến mất không dấu vết.
Anh quyết định sáng mai sẽ đến tiệm Tạ Vũ Xuyên, chặn ngay từ đầu, xem cậu đang giấu giếm điều gì.
Sáng hôm sau, chuẩn bị xong đồ dùng mở tiệm, Bạch Du phát hiện cửa tiệm Tạ Vũ Xuyên vẫn đóng im ỉm. Sợ hai người đang dọn dẹp trên gác, anh còn ghé sát cửa kính nhìn vào.
“Anh Bạch, anh làm gì thế?” Tiểu Hải đứng sau anh từ lúc nào, suýt nữa cũng dí mặt vào kính theo.
Bạch Du giật mình, vội đứng thẳng, hỏi: “Trong tiệm không có ai à?”
Tiểu Hải lấy chìa khóa mở cửa, quay sang nói: “Không có, anh Xuyên bảo lát nữa mới tới, anh ấy chưa nói với anh sao?”
Bạch Du lùi lại nhường chỗ, lắc đầu – trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Tiểu Hải lấy từ tủ lạnh một lon nước đặt trước mặt Bạch Du. Vừa định lén nhắn tin báo cho Tạ Vũ Xuyên, ai ngờ vừa nhấn gửi xong, tay còn chưa kịp rút ra thì Tạ Vũ Xuyên đã đẩy cửa bước vào.
Tiểu Hải vội ra hiệu bằng mắt, tiếc là Tạ Vũ Xuyên mải nhìn đống giấy trong tay, chẳng để ý đến ánh mắt khẩn thiết kia.
Bạch Du nghe thấy động tĩnh, uống một ngụm nước rồi chậm rãi đứng dậy, đứng ngay trước cửa, chặn thẳng lối đi của Tạ Vũ Xuyên.
Tạ Vũ Xuyên không ngờ Bạch Du đến sớm thế. Cậu rõ ràng khựng lại, rồi nhanh chóng dúi đống giấy ra sau lưng.
Bạch Du bật cười – trước nay Tạ Vũ Xuyên chưa từng bối rối như vậy trước mặt anh.
Anh thản nhiên đưa lon nước cho cậu, đợi cậu cẩn thận nhận lấy, mới nhướng mày, ra hiệu: “Uống đi.”
Không hổ từng là giáo viên, dưới ánh mắt chất vấn của Bạch Du, Tạ Vũ Xuyên chẳng tốn chút sức nào đã ngoan ngoãn rút thứ đang giấu sau lưng, gần như hai tay dâng thẳng cho anh.
Bạch Du vừa cười vừa nhận, định dọa cậu một chút, nhưng khi nhìn rõ nội dung trên giấy, nét mặt lập tức nghiêm lại. Anh liếc Tạ Vũ Xuyên đầy nghi hoặc, rồi quay người, điềm nhiên ngồi xuống ghế sofa.
Tạ Vũ Xuyên lúc này chẳng khác nào học sinh bị gọi vào văn phòng, lẽo đẽo theo sau, đợi Bạch Du ngồi xuống rồi còn đứng ngoan bên cạnh, không dám tự tiện ngồi.
Đó là bản dự thảo hợp đồng bảo hiểm, người mua là Tạ Vũ Xuyên.
Gồm năm loại sản phẩm, kỳ hạn đóng phí dài, mức bảo vệ trọn đời.
Bạch Du nghĩ, việc liệt kê nhiều lựa chọn để so sánh là bình thường. Nhưng thái độ Tạ Vũ Xuyên quá khác lạ, khiến anh đọc kỹ hơn.
Rồi anh phát hiện điều bất thường.
Trong kế hoạch, mức bảo hiểm cho bệnh hiểm nghèo và tử vong do tai nạn được đặt cực cao. Với độ tuổi và sức khỏe của Tạ Vũ Xuyên, hai hạng mục này không cần ưu tiên đến thế.
Cho đến khi Bạch Du lật sang trang tiếp theo.
Phần trống được Tạ Vũ Xuyên viết kín bằng bút bi đen: từ so sánh ưu nhược điểm giữa các sản phẩm của các công ty khác nhau, đến ý kiến luật sư, rồi cả những suy nghĩ cá nhân.
Nhìn những dòng chữ đầy tâm huyết, một suy đoán bất ngờ lóe lên trong đầu Bạch Du. Nhưng anh lập tức lắc đầu – không thể nào. Anh định đưa lại bản kế hoạch.
Từ khi Bạch Du lật sang trang hai, Tạ Vũ Xuyên đã lặng lẽ ngồi xuống. Cậu đợi mãi không thấy anh hỏi gì, đành chủ động khai báo, mong được khoan hồng.
“Đây là bảo hiểm tai nạn cá nhân,” Tạ Vũ Xuyên vừa nói, vừa dè dặt quan sát biểu cảm Bạch Du.
Bạch Du không trả lời, chỉ gật đầu – rồi chỉ vào những dòng chữ tay, ngước mắt: chờ giải thích.
Tạ Vũ Xuyên gãi gáy, khó xử, không biết bắt đầu từ đâu.
Bạch Du thấy rõ sự do dự, liền cuộn bản kế hoạch thành ống, gõ nhẹ hai cái lên lòng bàn tay – vẻ mặt nghiêm nghị như đang thẩm vấn.
Anh đương nhiên biết đây là bảo hiểm tai nạn cá nhân. Anh chỉ muốn biết tại sao Tạ Vũ Xuyên lại âm thầm làm chuyện này.
Tạ Vũ Xuyên chột dạ, không dám nhìn thẳng, như chú chó lớn ngoan ngoãn thu nanh vuốt trước chủ, chỉ mong đừng bị trách phạt.
Cậu ngồi xuống tay vịn ghế sofa, một tay đặt sau gáy Bạch Du, nhẹ nhàng xoa bóp, cố làm anh thư giãn.
“Em đã lọc ra vài sản phẩm, so sánh thử, giữ lại cái tốt nhất,” Tạ Vũ Xuyên lảng tránh, thăm dò từng chút.
“Ừm,” Bạch Du không ngẩng đầu, ra hiệu: nói tiếp.
“Em cũng hỏi luật sư rồi, anh ấy bảo mấy cái này ổn, ừm, về lợi ích thì…”
Tạ Vũ Xuyên chỉ nói điều hay. Cuối cùng Bạch Du không chịu nổi, vỗ nhẹ vào ngực cậu: “Nói trọng điểm.”
Tạ Vũ Xuyên rụt vai, nhíu mày, rồi như che giấu điều gì, bất ngờ ôm chầm lấy Bạch Du.
“Em hỏi luật sư xem có thể ghi tên anh vào người thụ hưởng được không,” đầu cậu cọ vào cổ Bạch Du, ngứa ngáy, “anh ấy hỏi em và anh là quan hệ gì… Em nói là bạn trai, anh ấy bảo khả năng hơi khó.”
Đây là lần đầu tiên Tạ Vũ Xuyên thừa nhận mối quan hệ với Bạch Du trước người ngoài – giọng nói pha chút thẹn thùng.
Luật sư nói: dù Luật Bảo hiểm không cấm người thụ hưởng là người không quan hệ huyết thống hay hôn nhân, nhưng để tránh tranh chấp, đa số công ty đều từ chối.
“Nên em xem thêm vài công ty khác,” Tạ Vũ Xuyên cứ dụi đầu vào cổ Bạch Du, giọng nói run nhẹ, “biết đâu có nơi đồng ý?”
Bạch Du vẫn còn bàng hoàng trước lời vừa nghe, nên không nhận ra sự run rẩy trong giọng cậu.
Hết chương 74