Nơi Có Biển - Thập Tê
Chương 83: Dấu Yêu Bảy Năm
Nơi Có Biển - Thập Tê thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lang Dịch đang ngủ thì đột nhiên tỉnh giấc, phải mất vài giây mới nhận ra mình không còn ở biệt thự ven biển mà đang nằm trong bệnh viện thành phố Y.
Dư Niên vẫn đang ngủ yên trên vai anh, yên lặng và dịu dàng, không giống như lần trước khi Lang Dịch tỉnh dậy giữa đêm thì cậu đã rời đi tự lúc nào. Từ hôm đó, họ đã rất lâu không gặp lại nhau.
Sau đó, Lang Dịch chủ động hẹn gặp Tần Việt Nhiên. Dù bận rộn với công việc, Tần Việt Nhiên vẫn dành thời gian gặp anh vì Dư Niên.
Chưa kịp chào hỏi, Tần Việt Nhiên đã bật cười trêu chọc: “Tôi tưởng mọi chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi, sao cậu lại để người ta chạy mất?”
Lang Dịch nhíu mày, bực bội đưa tay vuốt ngược mái tóc dài rối bù ra sau.
“Lại mất dây buộc tóc à?” Tần Việt Nhiên cười khẽ. “Cậu nên mua sẵn cả hộp để trong xe đi, hoặc đeo mấy cái đẹp lên cổ tay cho tiện.”
Câu nói vô tình ấy khiến Lang Dịch chợt nhớ ra điều gì đó. Anh từng nhiều lần thấy Dư Niên mang dây buộc tóc quấn ở cổ tay. Hồi đó anh còn trêu cậu, hỏi có phải bạn gái tặng.
Chỉ là lời đùa, Lang Dịch nói xong rồi quên ngay. Về sau biết Dư Niên thích con trai, anh cũng chẳng để tâm. Nhưng giờ nghĩ lại, sợi dây buộc tóc ấy tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Lang Dịch như nắm được một manh mối quan trọng, vội quay sang xác nhận: “Cái dây buộc tóc trên cổ tay Dư Niên…”
Chưa đợi anh dứt lời, Tần Việt Nhiên đã gật đầu thừa nhận: “Là cậu nhóc cố tình chuẩn bị cho cậu đấy. Từ hồi năm nhất đại học, khi cậu bắt đầu để tóc dài.”
Tần Việt Nhiên không nói thêm rằng ở nhà Dư Niên có cả một hộp riêng để cất dây buộc tóc – đủ kiểu dáng, đủ màu sắc, trong đó không thiếu những chiếc dễ thương đến lạ.
Dù biết Lang Dịch có lẽ sẽ chẳng bao giờ dùng, nhưng mỗi lần thấy cái nào đẹp, Dư Niên đều không kìm được mà mua về một chiếc.
“Tại sao chứ?” Lang Dịch lẩm bẩm, không hiểu vì sao lại có người âm thầm thích một người lâu đến thế.
“Thật ra, cậu ấy từng đi tìm cậu.” Tần Việt Nhiên thở dài. “Hồi năm tư, chiều sinh nhật Lão Tam, lúc cậu với tôi đang đợi tan học.”
Tới đây, trong lòng Tần Việt Nhiên cũng có chút áy náy. Nếu không phải anh khích lệ Dư Niên đi gặp Lang Dịch, có lẽ cậu nhóc đã chẳng phải nghe những lời tổn thương ấy.
“Cậu từng nói, không thích sinh viên năm nhất, thích người trưởng thành hơn… và phải là người cười đẹp.”
Thật ra, Lang Dịch đã sớm quên mất câu nói đó. Cho nên, anh mới không hiểu tại sao trước đây Dư Niên lại hỏi anh có bao giờ thay đổi tiêu chuẩn chọn bạn đời không, hay vì sao cậu thà tin anh thích Bạch Du còn hơn là thích mình. Tất cả đều bắt nguồn từ những gì anh đã từng thốt ra.
Giờ đây, Lang Dịch nhìn Dư Niên đang ngủ say bên cạnh, không hề hối hận vì đã lừa cậu lên xe, rồi bất chấp vẻ mặt kinh ngạc mà kéo cậu thẳng lên đường cao tốc.
Anh nhẹ nhàng kéo áo khoác lại cho Dư Niên, nghiêng người sát tai cậu, giọng trầm thấp, gần như cố chấp: “Đã nói là thích rồi, một ngày cũng không được thiếu.”
“Bá đạo thật đấy.” Dư Niên khẽ đáp, giọng khàn khàn. “Ai quy định vậy?”
Lang Dịch không ngờ Dư Niên đã tỉnh. Hơi thở nín nhịn từ nãy lập tức buông lỏng. Nhưng anh không nghĩ mình nói sai.
Tóc xõa của Lang Dịch chạm nhẹ vào mặt Dư Niên, khiến cậu thấy hơi ngứa. Cậu ngẩng đầu liếc anh một cái rồi quay đi, cố tỏ ra thờ ơ: “Sao không buộc tóc lại?”
Lang Dịch bắt chước dáng vẻ Dư Niên hay nghịch dây buộc tóc, khẽ cong môi cười: “Không nỡ.”
Ánh mắt Dư Niên vô thức theo tay anh, rồi như bị bỏng, vội dời đi.
“Em còn nhiều lắm. Nếu anh thích, khi về em sẽ đưa anh hết.”
Lang Dịch đang nghịch sợi dây buộc tóc, nghe vậy liền khựng lại, rồi bật cười.
Thái độ dịu dàng bất thường của Dư Niên khiến Lang Dịch càng thêm tự tin. Hơn nữa, lúc nãy anh còn nắm tay cậu bị thương, mà cậu cũng không từ chối.
Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay đang quấn băng gạc của Dư Niên lên, hiếm khi lộ vẻ lúng túng: “Em đưa anh hết rồi, sau này còn mua nữa không?”
Dư Niên dùng mu bàn tay băng gạc gõ nhẹ vào lòng bàn tay anh: “Ừm, dẫn anh đi mua.”
Vừa nhận được câu trả lời như mong đợi, Lang Dịch liền nghiêng đầu. Đúng lúc ấy, Dư Niên cũng quay sang. Dù gương mặt cậu vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng Lang Dịch cảm nhận được tâm trạng hôm nay của Dư Niên rất tốt.
Lang Dịch cố ý dùng tóc cọ nhẹ vào mặt cậu. Dư Niên – người từ nãy tới giờ luôn cố giữ vẻ nghiêm nghị – cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Đêm khuya lái xe cần sự tập trung. Dư Niên ngồi bên ghế phụ, nhìn chiếc móc treo nhỏ lắc lư sau gương chiếu hậu, dần dần thấy buồn ngủ.
Cậu thừa nhận, trước đây mình cố tình tránh mặt Lang Dịch vì không tin những lời anh nói vào đêm giao thừa.
Không ngờ sau hôm đó, Lang Dịch bắt đầu nhắn tin WeChat đủ kiểu, vài ba hôm lại gọi điện hẹn gặp. Dù Dư Niên chưa từng đồng ý, nhưng trong lòng cậu đã bắt đầu dao động.
Điều khiến Dư Niên thay đổi hoàn toàn chính là chuyến đi này. Lang Dịch không còn trêu chọc cậu như trước. Giọng điệu và thái độ khi nói chuyện với cậu vẫn như thường, nhưng sự kiên nhẫn và quan tâm lại hiện rõ qua những cử chỉ nhỏ nhặt.
Chuyến đi này chắc chắn Lang Dịch đã chuẩn bị từ lâu. Nếu không phải Dư Niên bất ngờ bị thương, đây hẳn sẽ là một kỷ niệm khó quên.
Cậu nhớ lại cuộc trò chuyện thâu đêm của hai người tối qua khi về phòng. Lúc ấy, ý chí vốn đã lung lay gần như sụp đổ hoàn toàn.
Thật ra, tất cả chỉ vì Dư Niên vẫn luôn thích Lang Dịch.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những tòa nhà ngày càng quen thuộc, Dư Niên do dự một lúc rồi cuối cùng hỏi: “Anh có thể đưa em đến trường một chút được không?”
Trường Dư Niên nằm về hướng ra ngoại ô, cách nơi họ đang đứng không xa. Lang Dịch suy nghĩ một chút rồi quyết định rẽ ở lối ra gần nhất để quay lại.
Anh bảo Dư Niên nhắn Bạch Du, nói là không đi ăn tối cùng nữa.
Khi cầm điện thoại nhắn WeChat, Dư Niên mới chợt nhận ra yêu cầu của mình kỳ cục đến mức nào. Chưa nói đến việc Lang Dịch phải rời cao tốc và chạy lòng vòng trong thành phố, chỉ riêng việc giải thích với người khác, cậu cũng không biết lấy lý do gì.
“Không cần giải thích đâu.” Lang Dịch nói, vừa đánh lái sang làn ngoài. “Họ đều là người dễ gần. Sau này em sẽ hiểu.”
Dư Niên vẫn không nói lý do muốn quay lại trường. Lang Dịch đậu xe ven đường, rồi cùng cậu đi về phía ký túc xá.
Khi đi ngang qua một tòa nhà giảng đường, Lang Dịch bỗng nhớ đến chuyện Tần Việt Nhiên từng kể – Dư Niên đã đến tìm anh.
Anh nắm tay Dư Niên lại, chỉ về phía chiếc chòi nghỉ vắng người: “Hôm đó em đến tìm anh, là muốn nói gì vậy?”
Dư Niên nhìn theo tay anh, hiểu ra anh đang hỏi chuyện gì, nhưng vẫn im lặng.
Ký túc xá không cho người ngoài vào. Dù Lang Dịch từng là sinh viên ở đây, nhưng cô quản lý chắc chắn đã không còn nhớ anh.
Lang Dịch không biết vì sao Dư Niên phải vòng xa để quay lại trường, nhưng tối nay anh đã định sẵn sẽ dụ dỗ cậu về nhà, còn nhiều thời gian để hỏi sau.
Dư Niên không để anh đợi lâu. Chỉ vài phút sau, cậu đã chạy xuống.
Lang Dịch liếc nhìn mái tóc rối bù của cậu, rồi phát hiện thêm một chiếc túi nhỏ trong tay – chắc hẳn là vật gì đó rất quan trọng.
Dư Niên không ở lại ký túc xá, nhưng tay lại bị thương.
Lang Dịch nói, về nhà với bộ dạng này, ba mẹ cậu nhất định sẽ lo. Chi bằng cứ nói là ở lại thành phố Y chơi thêm vài hôm, sau đó quay lại trường, cuối tuần sau mới về.
Từ lúc lên xe, Dư Niên luôn ôm chặt chiếc túi. Lời Lang Dịch khiến cậu vô thức siết tay, rồi lại cố gắng buông lỏng.
“Không về nhà thì em còn đi đâu được nữa?” Dư Niên hỏi, rõ ràng biết trước câu trả lời.
“Về nhà anh.”
**
Có lẽ do sốt mà đầu óc mơ màng.
Dư Niên đứng trong phòng khách nhà Lang Dịch, trong đầu chỉ còn một lý do duy nhất để giải thích cho việc này: chắc tại mình sốt quá rồi.
Lang Dịch dường như rất vui khi Dư Niên đến. Anh vội đun nước nóng cho cậu uống thuốc, rồi đi tìm đồ ngủ sạch và đồ dùng cá nhân.
Khi mọi thứ gần xong, nước cũng vừa sôi. Lang Dịch không muốn để cậu đợi lâu, liền pha thêm nước khoáng vào cho vừa nhiệt độ, rồi mang thuốc tới.
Dư Niên ngoan ngoãn uống thuốc. Sau một lúc, cậu lấy ra chiếc túi mang từ ký túc xá.
“Bộ đồ này em giữ lâu rồi… vẫn chưa có dịp trả anh.” Cậu nhẹ nhàng vuốt phẳng túi, ánh mắt cúi thấp, không rõ là đang hoài niệm hay không dám nhìn Lang Dịch.
Lang Dịch ban đầu không hiểu. Anh nghi hoặc nhận lấy túi, nhìn vào bên trong – một bộ đồng phục thể thao được gấp gọn gàng.
Anh lấy ra, vừa lộ một nửa đã nhận ra ngay: chính là bộ đồng phục thể dục thời cấp ba của mình.
“Em là…” Lang Dịch nghẹn lời. Hóa ra cậu thiếu niên năm đó từng trốn tiết ra sân thể dục, chính là Dư Niên.
Anh chợt nhận ra – Dư Niên đã thích anh từ lúc ấy, từ cái tuổi ngây thơ mới biết yêu. Mối tình đơn phương ấy kéo dài gần bảy năm.
Cổ họng Lang Dịch bỗng khô rát, dường như cơn sốt của Dư Niên đã lan sang anh.
Hơi thở anh nhẹ, nhưng ánh mắt đặt lên Dư Niên lại nặng nề. Anh khẽ chạm vào mặt cậu, nâng cằm lên, ngón tay cái lần theo đường lông mày thanh tú và chiếc cằm nhỏ nhắn.
Lang Dịch chăm chú nhìn người trước mặt, như muốn tìm kiếm dấu vết của những năm tháng đã bỏ lỡ.
“Rõ ràng là chẳng thay đổi gì cả.” Anh khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn ấn sâu lên môi mềm mại của Dư Niên. “Rõ ràng em vẫn luôn không thay đổi.”