41. Sự Bùng Nổ Của Lương Huấn Nghiêu

Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Sự Bùng Nổ Của Lương Huấn Nghiêu

Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nghe nói Tụng Niên đã chuyển về Minh Uyển rồi.”
Kỳ Thiệu Thành vừa bước vào văn phòng của Lương Huấn Nghiêu đã hỏi ngay, anh ta nhướn mày nhìn Lương Huấn Nghiêu, cười đầy ẩn ý: “Sao nào? Cuối cùng hai người cũng xé toạc lớp màn ngăn cách rồi à?”
Lương Huấn Nghiêu còn chưa lên tiếng, Kỳ Thiệu Thành lại nói: “Không đúng, lớp màn ngăn cách của hai người luôn luôn bị rách, là cậu cứ cố chấp lấy hồ chắp vá lại, cuối cùng cũng nhận ra hành động này vô ích rồi chứ gì?”
Nếu là bình thường, Lương Huấn Nghiêu sẽ không trả lời anh ta.
Nhưng lần này, anh đã đáp: “Đúng.”
Lông mày Kỳ Thiệu Thành nhướn cao, không nhịn được mà bật cười: “Đúng cái gì cơ?”
Lương Huấn Nghiêu lại hỏi ngược lại anh ta: “Trạng thái thoải mái nhất khi cậu và giáo sư Thẩm ở bên nhau là gì?”
“Thoải mái,” Kỳ Thiệu Thành dễ dàng nghĩ đi đâu đâu, một tay chống cằm, hơi ngửa đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười gian tà, vừa định cất lời đã bị Lương Huấn Nghiêu ngắt lời—
“Tôi không muốn nghe.”
“…” Kỳ Thiệu Thành chậc một tiếng: “Sao lại đổi thái độ khi nhắc đến tình dục thế hả? Cậu với cậu nhóc nhà cậu đang hẹn hò kiểu Plato* đấy à? Cậu đã là một hòa thượng tu thiền thì không sao, cậu nhóc còn trẻ như vậy, chịu đựng được sao?”
(*Plato hay thường được gọi là tình yêu Platonic là kiểu tình yêu thuần khiết, tập trung vào sự kết nối sâu sắc về tâm hồn, trí tuệ và cảm xúc, hoàn toàn không phụ thuộc vào tình dục hay sự hấp dẫn thể xác.)
Lương Huấn Nghiêu lạnh lùng nhìn anh ta một cái.
Kỳ Thiệu Thành cuối cùng cũng nói chuyện nghiêm túc được: “Nếu cậu bắt buộc tôi phải tóm tắt, thì theo tôi, trạng thái thoải mái nhất khi ở cạnh nhau là, không suy nghĩ nhiều.”
Lương Huấn Nghiêu khựng lại.
“Chuyện tình cảm nam nữ, chẳng qua là những chuyện nhỏ nhặt như ăn uống, ngủ nghỉ. Đương nhiên, trách nhiệm của cậu cao hơn người thường, định nghĩa về tình cảm của cậu khác với tôi, nhưng có một điều tôi muốn khuyên cậu, cậu suy nghĩ quá nhiều, người cậu yêu cũng sẽ vì thế mà suy nghĩ theo, hãy cố gắng đừng như vậy.” Kỳ Thiệu Thành nói nghiêm túc.
Câu cuối cùng khiến Lương Huấn Nghiêu chìm vào suy tư.
“Nếu không cậu đoán xem tại sao giáo sư Thẩm lại đồng ý dây dưa với tôi lâu như vậy chứ, bởi vì,” Kỳ Thiệu Thành nhún vai, có chút đắc ý khó tả: “Cậu ấy nói tôi là sinh vật đơn bào, cậu ấy thích tôi như vậy đó.”
“…”
“Ngày mai là sinh nhật 60 tuổi của cha tôi, nhớ đến dự. Tôi cũng định giới thiệu Từ Tâm với cha mẹ tôi chính thức.”
“Giáo sư Thẩm có đồng ý không?”
“Không đồng ý, tôi cứ muốn giới thiệu thôi.”
Lương Huấn Nghiêu thực sự không thể đồng tình được: “Thiệu Thành, cậu—”
Kỳ Thiệu Thành dường như đoán trước được lời anh, ngắt lời: “Độ khó theo đuổi cậu ấy còn thấp hơn nhiều so với độ khó cậu theo đuổi cậu nhóc nhà cậu đấy, hãy mặt dày một chút đi, Huấn Nghiêu.” Anh ta đi tới, vỗ vai Lương Huấn Nghiêu, nói với giọng điệu chân thành: “Đời người ngắn ngủi.”
Sau khi Kỳ Thiệu Thành rời đi, Lương Huấn Nghiêu hoàn thành nốt công việc dang dở rồi chuẩn bị về nhà.
Trợ lý Trần đang định gọi đồ ăn ngoài, ngẩng đầu lên thì thấy Lương Huấn Nghiêu đẩy cửa đi ra.
Anh ta vốn tưởng Lương Huấn Nghiêu sẽ tăng ca như thường lệ.
“Lương Tổng, ngài đi đâu vậy?” Trợ lý Trần cầm điện thoại, chuẩn bị liên hệ tài xế.
Lương Huấn Nghiêu nói: “Về nhà.”
“Hả?”
“Sau này nếu không có trường hợp đặc biệt, hủy bỏ mọi lịch trình buổi tối của tôi.” Lương Huấn Nghiêu đi đến bàn trợ lý Trần, ôn hòa nói: “Cậu cũng tan làm đúng giờ đi, khoảng thời gian qua cậu đã vất vả nhiều rồi.”
Trợ lý Trần sững sờ, Lương Huấn Nghiêu đã sắp đi đến cửa thang máy, anh ta mới hoàn hồn, chạy vội đến giúp Lương Huấn Nghiêu nhấn thang máy, không nhịn được cười mà hỏi: “Lương Tổng, ngài định về nhà ở bên Tam thiếu sao?”
Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu thay đổi: “Sao cậu biết?”
Trợ lý Trần hiểu ý: “Trong lòng ngài, người có thể quan trọng hơn công việc, chỉ có Tam thiếu mà thôi.”
Trước khi vào thang máy, Lương Huấn Nghiêu đột nhiên hỏi anh ta: “Cậu nghĩ sao?”
“Nghĩ, nghĩ sao cơ?”
“Mối quan hệ của tôi và Tụng Niên.”
Trợ lý Trần giúp giữ cửa thang máy, lắp bắp đáp: “Tôi cảm thấy… chuyện này chẳng có gì cả, là chuyện vô cùng bình thường.”
Giọng điệu của anh ta đã trở nên khác lạ.
Lương Huấn Nghiêu im lặng.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, trợ lý Trần tự nhủ: Mình không nói gì sai chứ, sao Lương Tổng lại có vẻ không vui?
Đang suy nghĩ miên man, điện thoại reo lên.
Anh ta quay người lại nhấc máy, phát hiện là Lương Tụng Niên gọi đến.
Lương Tụng Niên chiếm dụng thư phòng của Lương Huấn Nghiêu.
Trên chiếc bàn làm việc rộng lớn giờ đây ngổn ngang sách, tài liệu và vật dụng linh tinh của cậu.
Cậu cũng không thèm dọn dẹp, dù sao thì Lương Huấn Nghiêu cũng sẽ dọn dẹp sau thôi.
Cậu đang ngồi trên chiếc ghế văn phòng được Lương Huấn Nghiêu đặt làm riêng để nghe điện thoại của Mẫn Thao, đung đưa qua lại, nói: “… Đơn mua hàng tôi đã xem qua, không có vấn đề, liệt kê danh sách các nhà cung cấp mà anh thường hợp tác trước đây, và cả những nhà cung cấp không còn hợp tác nữa do cạn kiệt nguồn vốn, gửi cho tôi, tôi sẽ nghiên cứu.”
“Được.” Mẫn Thao vội vàng nói.
Trước khi cúp máy, Lương Tụng Niên hỏi: “Đường Thành học thế nào rồi?”
Mẫn Thao hết lời ca ngợi qua điện thoại: “Cậu ấy rất ham học hỏi, rất nghiêm túc, cũng thường xuyên giúp đỡ đồng nghiệp, khả năng thực hành của cậu ấy thực sự không phải dạng vừa đâu, học sửa chữa ô tô trước đây không hề uổng phí chút nào.”
“Vậy thì tốt.”
Vừa dứt lời, cửa thư phòng bị gõ, là Lương Huấn Nghiêu.
Lương Tụng Niên không vội vàng cúp điện thoại, không quay đầu lại, đặt điện thoại xuống, tiếp tục xem tài liệu trên đùi.
Lương Huấn Nghiêu cởi cúc áo vest ngoài, từ từ đi về phía cậu.
Thấy Lương Tụng Niên cố tình phớt lờ, Lương Huấn Nghiêu liền dừng lại bên cạnh ghế cậu, cúi người xuống, hai tay vững vàng nắm lấy hai bên tay vịn ghế văn phòng, khẽ dùng lực xoay chiếc ghế, buộc người đang ngồi phải đối mặt với mình. Lương Tụng Niên bị ép phải ngẩng đầu lên, lông mày nhíu chặt như hai ngọn núi nhỏ, vừa mở miệng đã than phiền: “Anh phiền phức quá đi mất?”
Giọng cậu trong trẻo, khi làm nũng âm cuối tự nhiên mang theo vẻ nũng nịu, quyến rũ, so với hồi nhỏ luôn mềm mại làm nũng trong vòng tay Lương Huấn Nghiêu, sau khi lớn, cậu trách móc nhiều hơn, lại không phải thực sự tức giận, ngược lại càng khiến người khác xao xuyến. Lương Huấn Nghiêu đột nhiên nhận ra, anh thích nghe Lương Tụng Niên phát ra âm thanh như vậy.
Sẽ khiến anh rất muốn tiếp tục trêu chọc cậu.
Thế là anh nắm tay vịn, kéo Lương Tụng Niên lại gần hơn, đầu gối hai người không thể tránh khỏi chạm vào nhau, Lương Tụng Niên buộc phải hừ một tiếng.
“Lưu manh.” Lương Tụng Niên giận dỗi nói.
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ.
Chưa đợi đến câu thứ ba, nụ hôn đã rơi xuống.
Tư thế một người đứng một người ngồi quả thực bất tiện, Lương Huấn Nghiêu khẽ dùng lực, một tay ôm lấy eo Lương Tụng Niên, vững vàng bế cậu rời khỏi ghế. Bàn tay kia gạt hết tài liệu đang nằm rải rác trên mép bàn, dọn ra một khoảng trống sạch sẽ, đặt Lương Tụng Niên lên đó. Ngay sau đó, anh nhẹ nhàng nắm lấy đầu gối Lương Tụng Niên, tách ra, anh thuận thế áp sát tới, môi lưỡi quấn quýt, động tác liền mạch, thuần thục, tiếp tục nụ hôn vừa rồi.
Lương Tụng Niên cảm thấy, Lương Huấn Nghiêu đầy vẻ chiếm hữu trước mắt này, và Lương Huấn Nghiêu vẫn cố chấp phanh gấp vào những giây phút quan trọng, như hai con người hoàn toàn khác biệt.
Hoặc có thể nói, trong cơ thể Lương Huấn Nghiêu có hai con người nhỏ bé, một trắng một đen đang đánh nhau.
Một người tin vào chủ nghĩa cấm dục, coi việc nảy sinh ham muốn với em trai là tai họa ngập trời, một người ngày càng sa lầy vào ham muốn mất kiểm soát… Rốt cuộc, đâu mới là Lương Huấn Nghiêu thật sự?
Lương Tụng Niên không biết.
Cậu quyết định thử một chút.
Trong khoảnh khắc nụ hôn tạm dừng, cậu tìm cơ hội, hai tay đặt trên vai Lương Huấn Nghiêu nói: “Khoan đã, có người sắp đến.”
Hơi thở Lương Huấn Nghiêu chưa kịp lắng xuống, khàn giọng hỏi: “Ai?”
“Đường Thành.”
Cái tên này như một lệnh cấm vô hình.
Động tác Lương Huấn Nghiêu đột ngột dừng lại, ham muốn cuồn cuộn trong mắt anh nhanh chóng tan biến, thay thế bằng sự bình tĩnh, không khí vừa ấm áp cũng chợt ngưng đọng. Anh buông tay ra, lùi lại một khoảng cách, giọng nói khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày: “Sao tự nhiên lại mời cậu ấy đến?”
Lương Tụng Niên không trả lời ngay. Cậu ngồi trên mép bàn, hai chân vẫn giữ nguyên tư thế bị tách ra, hơi nghiêng đầu, dùng đôi mắt ẩm ướt, cười như không cười, nhìn chằm chằm Lương Huấn Nghiêu.
Cậu không hề có ý khiêu khích hay dò xét, nên cũng chẳng cố ý nhấn mạnh hai chữ “anh trai”, nhưng Lương Huấn Nghiêu rõ ràng như chim sợ cành cong, sắc mặt anh không dễ nhận ra đã trầm xuống vài phần, đưa tay nới lỏng cà vạt: “Mấy giờ đến? Đã dặn dì Quỳnh chuẩn bị đồ ăn chưa?”
“Ừm,” Lương Tụng Niên gật đầu: “Sắp đến rồi.”
Lương Huấn Nghiêu nói: “Được rồi.” Anh bế Lương Tụng Niên xuống, chỉnh lại vạt áo cho Lương Tụng Niên, rồi nói: “Anh đi vào bếp xem sao.”
Lương Tụng Niên im lặng nhìn theo bóng lưng anh.
Không lâu sau, Đường Thành đến.
Đường Thành mang theo một bó hoa, đưa cho Lương Tụng Niên đang ra mở cửa: “Anh cũng không biết nên mua gì, hai người chắc chắn là không thiếu thứ gì cả, nghĩ tới nghĩ lui, thôi thì tặng một bó hoa. Tuy là chuyển về nhà cũ, nhưng cũng xem như mừng nhà mới đi.”
Lương Tụng Niên cười một tiếng: “Đúng vậy, coi như là chuyển nhà.”
Cậu nhận lấy hoa, nói: “Tốt lắm, không có hoa hồng mà em ghét.”
Đường Thành bước vào, thay giày, ngẩng đầu lên thì thấy Lương Huấn Nghiêu cởi áo vest đi tới.
“Lâu rồi không gặp,” Lương Huấn Nghiêu chủ động nói: “Gần đây sức khỏe của cậu thế nào?”
“Rất tốt.”
“Mẹ cậu thì sao?”
“Cũng hồi phục rất tốt, dì bảo mẫu mà anh giúp sắp xếp tính cách lẫn năng lực đều rất tốt, huyết áp và mỡ máu của mẹ tôi trước đây đều hơi cao, giờ đã giảm hẳn. Tôi cũng có thể yên tâm đi làm, thật sự không biết phải cảm ơn anh ra sao.”
Lương Huấn Nghiêu mỉm cười: “Chuyện nhỏ thôi.”
Lương Tụng Niên ghét nhất những lời khách sáo qua lại giữa họ, thế là tự mình ôm bó hoa đến phòng khách ngồi xuống.
Mở TV lên, kênh thể thao đang chiếu trận đấu tennis.
Sự chú ý của Lương Huấn Nghiêu và Đường Thành đều chuyển hướng về phía cậu, gần như đồng thời quay người, tiến về phía ghế sofa.
Vừa hay, hai bên đều có một chiếc sofa đơn, thế là hai người đi đến, mỗi người chiếm một chiếc, tạo thành một bố cục kỳ lạ, tinh tế như đang “bao vây” Lương Tụng Niên ở giữa.
Đường Thành ngồi xuống, hỏi Lương Tụng Niên có thích đánh tennis không. Lương Tụng Niên nói không, cậu hoàn toàn không thích thể thao.
Hai người trò chuyện.
Lương Huấn Nghiêu ngồi một bên luôn giữ im lặng, hai chân bắt chéo, lưng hơi thẳng, sắc mặt anh trầm xuống một cách khó nhận ra.
Thời gian trôi đi chậm chạp.
Lương Tụng Niên nhận thấy sự xao nhãng của Lương Huấn Nghiêu, nhưng cậu không thể hiện ra, cứ nói chuyện vòng vo.
Cho đến khi dì Quỳnh nói cơm đã sẵn sàng, không khí mới dịu đi phần nào.
Ăn xong, Lương Tụng Niên lại hỏi Đường Thành về tình hình gần đây tại bàn ăn, hỏi anh cũng đã lớn tuổi rồi, có tính đến chuyện kết hôn sinh con chưa.
Đường Thành ngượng ngùng lắc đầu, xoa tay nói: “Bây giờ anh không nhà không cửa, cũng chẳng có gì, thôi thì đừng làm lỡ dở người ta.” Vừa nói xong, anh ta lại hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Lương Tổng thì sao? Trước đây tôi thấy tin tức nói Lương Tổng sắp đính hôn.”
Lương Huấn Nghiêu nghĩ rằng Lương Tụng Niên đã nói với Đường Thành, không ngờ lại không phải.
Lương Tụng Niên ngồi đối diện anh, tay cầm một chiếc nĩa bạc nhỏ tinh xảo, xiên trái cây, nghe Đường Thành nói cũng không phản ứng gì, đưa miếng xoài đã cắt vào miệng.
Lương Huấn Nghiêu đột nhiên không thể đoán được ý của Lương Tụng Niên.
Anh có thể công khai mối quan hệ với tất cả mọi người, nhưng lại không biết phải đối diện với anh trai ruột của Lương Tụng Niên như thế nào.
Trước huyết thống thực sự, đạo đức luân thường mà anh vẫn lo sợ bỗng trở thành một rào cản cụ thể hơn, anh vốn nghĩ mình đã vượt qua rồi, đã buông bỏ mọi gánh nặng, nhưng dưới ánh mắt chân thành của Đường Thành lại chần chừ mãi mà không thể cất lời.
“Đó chỉ là tin đồn, tôi chưa từng đính hôn, sau này cũng sẽ không đính hôn.”
Đường Thành hỏi: “Đây là ý gì?”
Lương Huấn Nghiêu nhìn về phía Lương Tụng Niên.
Anh cần sự cho phép của Lương Tụng Niên, chỉ cần Lương Tụng Niên gật đầu với anh, anh sẽ không chút do dự nói ra lời hứa của mình.
Nhưng Lương Tụng Niên im lặng, anh liền bắt đầu do dự.
Anh sợ Lương Tụng Niên hối hận.
Tiến trình giữa hai người họ luôn do Lương Tụng Niên quyết định.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lương Tụng Niên thong thả xiên hết chỗ xoài trong đĩa trái cây, sau đó ngước mắt lên, nhìn Lương Huấn Nghiêu một cái không chút cảm xúc, chủ động chuyển đề tài.
Cậu hỏi Đường Thành: “Tiền Vỹ gần đây thế nào? Trước đây anh nói muốn cho cậu ấy đi học một nghề, cậu ấy muốn học gì?”
Đường Thành nói: “Thằng nhóc không muốn học máy tính, nói mình không học được, nó nói nó muốn học cắt tóc, anh cảm thấy cũng khá tốt.”
“Được thôi, cần gì cứ mở lời.”
Lương Tụng Niên đang nói, ngón tay cậu buông lỏng, chiếc nĩa bạc vừa dính nước ép xoài tuột tay, rơi trúng ngay vạt áo hoodie trắng của cậu, tạo thành một vết ố vàng. Cậu đứng dậy, nói: “Em vào thay đồ.”
Cậu bước vào phòng ngủ, cởi áo hoodie, tiện tay ném sang một bên, lục tìm trong tủ quần áo tìm ra một chiếc áo hoodie màu xanh nhạt tương tự, vừa tròng áo qua đầu, liền cảm thấy một bàn tay hơi lạnh nắm lấy vạt áo hoodie của cậu, giúp cậu kéo xuống.
Cậu thò đầu ra từ cổ áo, nhìn thấy Lương Huấn Nghiêu.
Hai người cùng nhau im lặng hai giây.
Lương Huấn Nghiêu lên tiếng trước: “Niên Niên, không phải là anh không muốn nói, anh chỉ là lo lắng dù sao cậu ấy cũng là anh trai ruột của em, anh không biết em có ngại hay không, nếu em không ngại, bây giờ anh có thể ra ngoài công khai mối quan hệ của chúng ta, anh thực sự—”
Lương Tụng Niên không nói gì.
Cậu luôn là người mạnh mẽ hơn, sự im lặng lúc này khiến Lương Huấn Nghiêu cảm thấy hoảng loạn gấp bội, thế là bất chấp ôm cậu vào lòng, hôn lên má cậu, giọng nói dần trở nên yếu ớt: “Đừng dùng ánh mắt đó nhìn anh, Niên Niên.”
Lương Tụng Niên đột nhiên kiễng chân, hôn lên môi Lương Huấn Nghiêu.
Lương Huấn Nghiêu không hiểu ý nghĩa của nụ hôn này, nhưng anh không từ chối.
Chiếc áo hoodie mới thay của Lương Tụng Niên còn chưa kịp kéo vạt xuống, để lộ một phần eo thon trắng nõn, mềm mại, lúc này đang bị cánh tay Lương Huấn Nghiêu ôm chặt.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng môi lưỡi quấn quýt rất nhỏ nhưng rõ ràng, khiến người ta đỏ mặt.
Tuy nhiên giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra mà không hề báo trước.
“Tụng Niên, dì Quỳnh lại cắt cho em một phần xoài nữa, mau ra—” Giọng Đường Thành dừng lại đột ngột.
Chữ “ăn” nghẹn cứng trong cổ họng.
Anh ta đứng sững ở cửa, kinh ngạc nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt.
“Hai người…”
Lương Huấn Nghiêu hoàn hồn, nhanh chóng buông Lương Tụng Niên ra, trong tư thế bảo vệ, anh kéo Lương Tụng Niên ra sau lưng mình, dùng cơ thể che chắn hoàn toàn cho cậu.
“Không liên quan đến Niên Niên.” Anh nhìn Đường Thành, từng chữ một nói: “Chúng ta nói chuyện riêng.”
Lương Tụng Niên khoanh tay trước ngực tựa vào khung cửa thư phòng, lắng nghe âm thanh truyền ra từ bên trong.
Dì Quỳnh đi tới, cậu đưa một ngón tay lên môi, “Suỵt” một tiếng, hiện lên một nụ cười ranh mãnh.
Cậu nghe thấy Đường Thành giận dữ nói: “Lương Tổng, tôi thực sự kính trọng anh, anh là một người lớn trong lòng tôi, nhưng không có nghĩa là tôi có thể chấp nhận em trai tôi… hai người ở bên nhau!”
“Là lỗi của tôi.”
“Đương nhiên là lỗi của anh rồi! Hai người chênh nhau tận mười tuổi, nó là con nuôi của gia đình các anh, hai người ở bên nhau còn có thể là lỗi của ai nữa chứ?”
Lương Tụng Niên tựa đầu vào cánh cửa, nghe thấy giọng nói bị kìm nén nhưng khó kiểm soát của Lương Huấn Nghiêu: “Tôi thừa nhận quan hệ huyết thống giữa cậu và em ấy, cũng thừa nhận cậu rất quan tâm đến em ấy, nhưng tôi yêu em ấy, trên thế giới này không ai yêu em ấy hơn tôi.”
“Hai người đều là đàn ông, anh không lo lắng những lời đàm tiếu của người ngoài sao? Chỉ là một tin tức nghi ngờ đính hôn của anh thôi, đã gây xôn xao dư luận đến thế, nếu trở thành loạn luân anh em, tôi không dám tưởng tượng được, hai người sẽ phải đối mặt với áp lực lớn đến mức nào? Tôi không muốn em trai tôi phải đối mặt với những điều này!”
Những lời này đã chạm đúng vào điểm yếu của Lương Huấn Nghiêu.
Rất lâu sau, Lương Huấn Nghiêu trầm giọng nói: “Chỉ cần em ấy không sợ, tôi sẽ dốc hết sức bảo vệ em ấy.”
“Nó nhỏ hơn anh đến mười tuổi, Lương Tổng, anh đã từng nghĩ đến chưa, nếu có một ngày nào đó nó hối hận, hoặc tình cảm phai nhạt, mối quan hệ của hai người sẽ không còn có thể quay lại được nữa.”
Đó không phải là sự vượt rào đơn thuần, mà là gương vỡ khó lành.
Là chia cắt, cả đời không qua lại.
Là nỗi đau đớn như bị xé toạc một phần cơ thể.
Khi Lương Huấn Nghiêu mở cửa phòng sách, Lương Tụng Niên đang ngồi trong phòng khách xem TV, trận đấu tennis đang nghỉ giữa hiệp.
Đường Thành bước ra sau đó, cầm lấy áo khoác, chào Lương Tụng Niên và dì Quỳnh rồi rời đi.
Lương Huấn Nghiêu luôn cảm thấy chuyện hôm nay có chút kỳ lạ.
Ví dụ, anh không nghĩ Đường Thành sẽ tự ý xông vào phòng ngủ mà không gõ cửa, ngay cả việc Đường Thành xuất hiện ngày hôm nay, cũng thật đột ngột.
Nhưng anh không hỏi.
Anh chỉ bước tới, ngồi xuống bên cạnh Lương Tụng Niên, còn chưa cất lời, đã nghe Lương Tụng Niên nói: “Tôi hối hận rồi.”
Lương Huấn Nghiêu cứng người lại.
“Tôi cứ nghĩ mình không quan tâm, nhưng hôm nay tôi mới phát hiện ra tôi sợ bị Đường Thành nhìn thấy, bị người khác thấy thì không sao, bị anh ấy nhìn thấy… khiến tôi cảm thấy rất khó xử, cứ như thể mình đang làm một chuyện không thể cho người khác biết vậy.”
Lời này nói ra quá tàn nhẫn.
Hô hấp của Lương Huấn Nghiêu trở nên nặng nề hơn, theo bản năng nắm lấy tay Lương Tụng Niên: “Niên Niên, em không thể—”
“Tôi nghĩ tôi cần một chút thời gian để suy nghĩ.”
Lương Tụng Niên nói rất bình tĩnh, sự dao động trong lòng cậu cũng buột miệng nói ra như một lời tỏ tình, mang theo vẻ tàn nhẫn ngây thơ.
Có một khoảnh khắc, Lương Huấn Nghiêu đã vô cùng tức giận.
Anh kinh ngạc vì sao mình có thể nảy sinh cảm xúc như vậy với Lương Tụng Niên. Không được, mối quan hệ này nảy sinh là lỗi của anh, bất kể Lương Tụng Niên đưa ra quyết định nào, anh cũng nên chấp nhận.
Anh tự cho phép bản thân tận hưởng sự thân mật với em trai, cũng không kịp thời kiềm chế sự nảy sinh của ham muốn đó, vốn dĩ là lỗi của anh.
Anh không có tư cách can thiệp vào lựa chọn của Lương Tụng Niên.
Nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, anh thực sự cảm thấy tức giận.
Anh cảm thấy mình nên nắm giữ lấy một điều gì đó.
Sự bầu bạn mà anh khao khát, tình yêu mà anh mong đợi, ham muốn sâu thẳm trong lòng, những thứ này trong gần ba mươi lăm năm cuộc đời anh luôn là những điều khó nói thành lời.
So với hầu hết mọi người trên thế giới này, anh đã đủ may mắn, nên anh luôn cảm thấy mình không có quyền than vãn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, trong đầu anh bất chợt hiện lên hình ảnh ngày Lương Lịch ra đời. Ngày đó anh cầm bài thi cuối kỳ đứng nhất toàn khối về nhà, căn biệt thự rộng lớn trống vắng, tài xế thực ra là trở về để lấy túi đồ sơ sinh mà Tưởng Kiều Nghi bỏ quên, nhìn thấy anh mới chợt nhớ ra: “Huấn Nghiêu, em trai cậu sinh rồi, tôi đang định đến bệnh viện, để tôi đưa cậu đi cùng nhé.”
Thế là Lương Huấn Nghiêu lặng lẽ cất bài kiểm tra đi, đến bệnh viện. Lương Lịch vừa sinh ra đã được chẩn đoán mắc bệnh hiếm gặp, Lương Hiếu Sinh và Tưởng Kiều Nghi lo lắng tột độ, đang bận rộn gọi vô số cuộc điện thoại, nhờ cậy mọi mối quan hệ, muốn liên hệ ngay với các bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước.
Không ai chú ý đến sự xuất hiện của Lương Huấn Nghiêu.
Anh một mình đi đến bên chiếc giường giữ ấm nhỏ, đứa bé có khuôn mặt xanh tím vì thiếu máu đang gào khóc thảm thiết, trông thật yếu ớt và đáng thương. Lương Huấn Nghiêu có chút tò mò, thăm dò đưa một ngón tay khẽ chạm vào.
Tiếng khóc chợt dừng lại.
Lương Lịch nhỏ bé còn chưa mở mắt đã nắm chặt ngón tay anh.
Mọi ánh mắt lập tức tập trung lại, Tưởng Kiều Nghi lúc này mới phát hiện sự hiện diện của con trai cả, trên khuôn mặt mệt mỏi hiện lên một nụ cười an ủi: “Huấn Nghiêu, con xem, em trai rất thích con đấy.”
Lương Huấn Nghiêu nhìn bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy ngón tay mình, chậm rãi gật đầu.
Từ ngày đó, anh cùng cha mẹ chăm sóc sinh linh bé nhỏ cần được quan tâm từng chút một này.
Anh còn chưa kịp học cách làm một đứa trẻ, vận mệnh đã không cho phép, buộc anh phải trở thành một người anh trai.
Hiệp hai trận đấu tennis nhanh chóng kết thúc. Lương Tụng Niên tắt TV, đứng dậy, đi thẳng ngang qua Lương Huấn Nghiêu, đi thẳng về phía phòng sách.
Lương Huấn Nghiêu gần như theo bản năng giơ tay lên muốn kéo cậu lại. Đầu ngón tay lướt trong không khí, chỉ khẽ chạm vào vạt áo của Lương Tụng Niên, cuối cùng anh vẫn không ngăn cậu lại.
Tối hôm đó, anh một mình thiền định trong phòng chiếu phim.
Lương Tụng Niên không đến cùng anh.
Ngày hôm sau.
Lương Tụng Niên đồng ý lời mời tham dự tiệc sinh nhật của cha Kỳ Thiệu Thành.
Xe vừa dừng hẳn, cậu đã nhận được điện thoại của Đường Thành.
Giọng của Đường Thành đầy vẻ áy náy: “Hôm qua anh nói có quá mạo phạm không? Tụng Niên, anh cảm thấy anh không nên nói những lời đó, anh lấy tư cách gì mà chỉ trích Lương Tổng chứ? Anh càng nghĩ càng thấy hối hận.”
“Không sao, là do em bảo anh nói cơ mà?”
“Em bày ra vở kịch này làm gì?”
Lương Tụng Niên nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, cách đó không xa, chiếc Bentley màu đen của Lương Huấn Nghiêu đang từ từ tiến đến.
Cậu nói: “Không còn cách nào khác, ai đó cần được tập làm quen để bớt nhạy cảm.”
Đường Thành lại hỏi: “Em… em có thực sự thích anh ấy không? Đã chắc chắn chưa?”
Lương Tụng Niên nói: “Đã xác định không chút nghi ngờ từ rất nhiều năm trước rồi.”
Cậu cúp điện thoại, vừa định mở cửa xe bước xuống, đột nhiên có người gõ ngón tay lên cửa kính xe, ngẩng lên thì thấy Thịnh Hòa Sâm mặc vest lịch lãm.
“Lâu rồi không gặp.” Cậu mỉm cười với Thịnh Hòa Sâm.
Thịnh Hòa Sâm có vẻ không muốn nói chuyện với cậu lắm, nhưng Lương Tụng Niên lại chủ động hạ cửa kính xe xuống, ngẩng đầu cười với anh ta: “Anh đã hứa với tôi rồi, không được nuốt lời đâu đấy.”
Thịnh Hòa Sâm liếc cậu một cái: “Cậu coi tôi là công cụ hình người đấy à?”
“Tôi giới thiệu Hướng Diệp Đông cho anh.”
“Không thành vấn đề.” Thịnh Hòa Sâm lập tức nói.
Lương Tụng Niên khẽ cười, mở cửa bước ra.
Khi chiếc Bentley màu đen sắp lái đến cách họ chưa đầy năm mét, cậu cười tươi, đẩy Thịnh Hòa Sâm một cái.
“Cậu là kẻ lừa đảo tình cảm.” Thịnh Hòa Sâm bực bội nói.
Lương Tụng Niên không bận tâm, tự mình đi về phía khu vực ăn uống.
“Cậu không hề có chút áy náy nào, bây giờ tôi mới nhận ra, mỗi lần cậu ở bên tôi, đều là diễn kịch cho anh trai cậu xem.”
“Tôi đã nói với anh là tôi không thích anh từ lâu rồi,” Lương Tụng Niên nghiêng đầu nhìn anh ta, chớp mắt một cái, hoàn toàn như một con hồ ly mê hoặc lòng người: “Là anh nói muốn làm bạn với tôi.”
Thịnh Hòa Sâm nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng bây giờ tôi đã bắt đầu nghi ngờ xu hướng tính dục của mình rồi!”
“Anh không thích công chúa Leia của cậu nữa à?”
“Cũng đúng,” Thịnh Hòa Sâm nghĩ đến Star Wars, tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều, nhìn quanh một lượt: “À mà, anh trai cậu đâu?”
Lương Tụng Niên nghĩ: Anh ấy ở khắp mọi nơi.
“Tôi muốn ăn bánh kem.”
Cậu nói một câu trần thuật, hoàn toàn là một mệnh lệnh.
Thịnh Hòa Sâm chỉ đành cam chịu, mang đến cho cậu chiếc bánh kem tinh xảo nhất: “Đây!”
Nhưng Lương Tụng Niên ăn hai miếng rồi không ăn nữa, đang định vứt đi, Thịnh Hòa Sâm không nhịn được nữa, đưa tay quẹt một ít kem, bôi lên mặt Lương Tụng Niên. Lương Tụng Niên sững người, nhíu mày trừng mắt nhìn anh ta.
“Không phải… cậu bảo tôi hành động thân mật với cậu cơ mà?” Thịnh Hòa Sâm bị cậu nhìn chằm chằm đầy tức giận, lập tức rụt cổ lại, vẻ mặt tủi thân.
Lương Tụng Niên ngẫm nghĩ, cũng đúng.
Thôi đi, không chấp nhặt với cái tên ấu trĩ này.
“Nhà vệ sinh ở đâu, tôi đi lau một chút.”
Thịnh Hòa Sâm chỉ đường cho cậu, Lương Tụng Niên đi đến, đi qua một hành lang lộng lẫy nhưng vắng vẻ.
Cậu đi vào trong, còn chưa kịp nhìn thấy biển chỉ dẫn nhà vệ sinh, đã bị một bàn tay kéo mạnh vào một căn phòng tối đen như mực.
Bàn tay đó siết chặt lấy eo cậu, nụ hôn mạnh mẽ không thể cưỡng lại ập xuống, mang theo hơi thở nóng bỏng, dường như muốn đốt cháy hết sự nhẫn nhịn và kiềm chế bấy lâu nay.
Lương Tụng Niên khó khăn lắm mới lấy lại được hơi thở.
Lương Huấn Nghiêu dùng đầu ngón tay lau đi lớp kem trên má cậu, trán hai người chạm vào nhau, hơi thở nóng bỏng đan xen, Lương Huấn Nghiêu khàn giọng hỏi: “Niên Niên không phải đã nói, sẽ mãi mãi thích anh trai sao?”
Lương Tụng Niên ngẩng đầu lên thì thấy ánh mắt đỏ ngầu của Lương Huấn Nghiêu, tim cậu khẽ run lên, tránh ánh mắt anh, cố gắng giữ vẻ lạnh nhạt: “Tôi nói tôi đang suy nghĩ.”
Lương Huấn Nghiêu cưỡng ép cậu đối mặt, lực tay suýt chút nữa đã mất đi sự chừng mực: “Tại sao phải suy nghĩ?”
“Tôi sợ tôi sẽ hối hận.”
Lương Huấn Nghiêu ôm chặt cậu vào lòng, trân trọng như thể vừa đánh mất rồi tìm lại được: “Sẽ không hối hận đâu, anh trai sẽ không để em hối hận đâu.”
Lương Tụng Niên dùng sức chống vào ngực anh, đẩy anh ra: “Nhưng anh đã nói, quyền lựa chọn nằm trong tay tôi cơ mà? Tại sao tôi không thể chọn kết thúc? Thật kỳ lạ, anh không yêu tôi sao? Yêu tôi thì nên bao dung và ủng hộ mọi quyết định của tôi chứ? Tôi muốn ở bên anh thì ở. Không muốn nữa, anh nên lùi về vị trí anh trai. Chẳng phải như vậy sao? Chẳng lẽ tình yêu của anh dành cho tôi lại có điều kiện? Khiến em trai yêu anh, chẳng phải là lỗi của anh sao? Sao anh có thể có yêu cầu—”
“Anh muốn em.”
Lương Huấn Nghiêu cắt ngang lời cậu, giọng anh không to, nhưng như một tiếng sét, nổ tung trong không gian kín.
Tất cả lời nói của Lương Tụng Niên đều bị nghẹn lại.
Cậu ngây ngẩn cả người.
Giây tiếp theo, Lương Huấn Nghiêu dường như cuối cùng đã phá vỡ mọi xiềng xích tự giam cầm bấy lâu nay, cảm xúc bị đè nén nửa đời như núi lửa phun trào: “Tại sao anh không thể có yêu cầu với em?”
Giọng anh mang theo vẻ chiếm hữu không thể che giấu được nữa, mỗi chữ đều đập mạnh vào màng nhĩ Lương Tụng Niên: “Anh đã chăm sóc em cẩn thận mười mấy năm, anh đã nhìn em lớn lên, che chở cho em, yêu thương em… Vì cái gì? Vì cái gì bây giờ lại bắt anh phải trơ mắt nhìn em cười nói với người khác, còn phải giả vờ rộng lượng mà trả tự do cho em?”
Anh đột nhiên ép Lương Tụng Niên vào tường, cơ thể anh khẽ run lên vì kích động: “Anh kiềm chế, anh đè nén, anh tự nhủ hết lần này đến lần khác rằng không được vượt rào… không phải để một ngày nào đó, anh phải nhường em cho người khác, ngoại trừ anh ra, sẽ không ai có thể khiến em hạnh phúc hơn được nữa.”
Nói xong, anh từ từ thả lỏng tay, như thể đã kiệt sức, nhẹ nhàng tựa vào người Lương Tụng Niên.
“Em nói em nằm mơ rất nhiều về anh, Niên Niên, em nghĩ em chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của anh trai ư?”