Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Khởi Đầu Mới
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1
“Ông ơi, cho cháu một tháng được không? Cháu muốn tạm biệt bố mẹ nuôi cho đàng hoàng.”
Giọng Lục Hằng vẫn trầm ổn, nhưng đầu dây bên kia, ông nội anh đã xúc động đến rơi nước mắt.
Ông không ngừng nói: “Được, được… Nếu không phải ông già yếu bệnh tật, không thể đi máy bay, thì ông đã đích thân đến đón cháu rồi, cháu cũng chẳng cần phải nói lời tạm biệt với họ.”
Lục Hằng mồ côi từ nhỏ, năm tuổi được nhà họ Lục nhận nuôi. Gần đây, anh tình cờ tìm lại được người thân ruột thịt, nhưng tiếc thay, chỉ còn lại duy nhất ông nội.
Sức khỏe ông không tốt, ông chỉ mong anh có thể ở bên cạnh mình ba năm cuối đời.
Lục Hằng nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu, ông ạ.”
Cúp máy, màn hình điện thoại trở về giao diện chính, một thiệp mời đám cưới điện tử hiện lên, ánh sáng chói mắt đến nhức nhối.
Ngoài bệnh tình của ông, đây cũng là lý do khiến anh quyết định rời đi.
Lục Hằng có một bí mật, anh yêu người chị gái cùng lớn lên bên mình, Lục Vãn.
Nhà ông nội ở Nam Kinh, nhà họ Lục ở Bắc Kinh.
Cách nhau xa xôi vạn dặm, hơn nghìn cây số, có khi cả năm cũng chẳng gặp được một lần — khoảng cách đủ lớn để anh có thể buông bỏ mối tình này.
Bỗng nhiên, từ phía cửa ra vào vang lên một tiếng "tít".
Cửa được mở ra.
Lục Hằng quay đầu nhìn theo tiếng động, quả nhiên là Lục Vãn trở về.
Người phụ nữ ấy có gương mặt thanh tú, tựa như đóa hoa đào vừa hé nở giữa tiết xuân.
Cô xách theo một túi đồ ăn lớn, bước vào nhà.
Lục Hằng chỉ liếc mắt nhìn cô một cái rồi nhanh chóng thu ánh mắt về, như thường lệ cất tiếng: “Chị, hôm nay tan làm sớm vậy?”
Lục Vãn cao một mét bảy, vóc dáng đầy đặn, mềm mại càng nổi bật dưới ánh đèn.
Cô thay dép đi trong nhà, uể oải đáp lại:
“Ừm, hôm nay A Hoài sẽ đến, chị nấu cơm.”
Nghe đến đó, Lục Hằng chợt khựng lại.
A Hoài chính là vị hôn phu của Lục Vãn, Chu Hoài.
Ba tháng trước, Lục Vãn bất ngờ dẫn Chu Hoài về nhà giới thiệu với bố mẹ.
Biến cố đó khiến Lục Hằng hoàn toàn không kịp trở tay, lòng anh rối bời.
Từ nhỏ, Lục Vãn đã luôn là tâm điểm chú ý, mọi thứ cô đều giỏi, chỉ riêng chuyện tình cảm là không.
Cô chưa từng nghiêm túc trong chuyện tình cảm, bạn trai cứ ba tháng lại đổi một lần.
Nhưng lần nào cô cũng dẫn về ra mắt Lục Hằng.
Mỗi lần như thế, Lục Vãn lại tàn nhẫn nói: “Lục Hằng, gọi anh rể đi.”
Một lần, rồi hai lần, ba lần…
Anh đã sớm trở nên tê dại, nhưng đôi lúc vẫn không khỏi mơ mộng viển vông, tự hỏi liệu mình có cơ hội nào không.
Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác.
Cách đây một tháng, vào một đêm bình thường, Lục Vãn bất ngờ tuyên bố cô là người chủ động cầu hôn Chu Hoài.
Cũng chính vào đêm đó, Lục Hằng nhận được liên hệ từ một tổ chức tìm thân nhân.
Anh biết được mình không phải trẻ mồ côi, mà là nạn nhân của một vụ bắt cóc do bọn buôn người gây ra.
Gia đình tìm anh suốt hơn mười năm, bố mẹ ruột đã mất, chỉ còn ông nội vẫn đang tìm kiếm anh.
Ông sống cô đơn, lại mang bệnh, chỉ hy vọng có thể bên anh trong ba năm còn lại.
Lúc ấy, Lục Hằng vô cùng giằng xé nội tâm, định nói ra chuyện này nhưng lại bị lời của Lục Vãn cắt ngang.
Cứ như thế, bí mật ấy mãi chưa có cơ hội được anh thổ lộ.
Thấy Lục Hằng cứ mãi im lặng, Lục Vãn bước tới, khẽ vỗ vai anh: “Tiểu Mộc Đầu, lại ngẩn người ra rồi hả?”
Rồi nhẹ nhàng bước qua anh, đi thẳng vào bếp.
Bỗng dưng, nỗi chua xót nơi đáy lòng Lục Hằng trào lên đầu lưỡi.
Anh chợt nhớ lại những năm tháng đã qua.
Anh phản ứng chậm chạp, thường bị người ta trêu chọc là khúc gỗ, nhưng lần nào cũng do Lục Vãn đứng ra bảo vệ.
Nhưng cô lại thích trêu chọc anh, hay cười và gọi anh là “Tiểu Mộc Đầu”.
Lục Vãn hơn anh ba tuổi. Khi Lục Hằng vào cấp hai, cô vừa tốt nghiệp cấp hai.
Vì sợ anh bị bắt nạt, cô còn đến gặp giáo viên để nhờ quan tâm thêm.
Anh dậy thì muộn, luôn bị điểm kém môn thể dục, Lục Vãn sẽ ở lại cùng anh tập luyện.
Những ký ức đẹp đẽ ấy, từng chút từng chút một, đã tích góp thành một mối tình thầm lặng trong anh.
Mà giờ đây, Lục Vãn sắp lấy chồng.
Anh cũng nên chấm dứt mối tình đơn phương này.
Chân thành chúc cô hạnh phúc.
… Với tư cách là em trai.
2
Từ trong bếp, tiếng Lục Vãn gọi vọng ra: “A Hằng, vào giúp chị một tay.”
Lục Hằng sực tỉnh, khẽ đáp: “Vâng, tới ngay.”
Nước lạnh chảy vào lòng bàn tay, Lục Hằng dồn hết tâm trí vào việc sơ chế nguyên liệu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
“Xèo” một tiếng vang lên.
Tôm được đổ vào chảo dầu sôi sùng sục.
Lục Vãn mặc tạp dề, xắn tay áo lên để lộ cánh tay trắng ngần, chăm chú đảo tôm trong chảo.
Lục Hằng lặng lẽ nhìn chị, rồi lại nhìn chảo tôm đang sôi sùng sục, ánh mắt dần tối đi.
Trước đây, vì anh thích ăn tôm hấp nên Lục Vãn luôn làm món đó cho anh. Nhưng lần này, cô lại chế biến món tôm kho dầu mà Chu Hoài yêu thích.