Chương 12

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc áo ngủ màu đen lập tức ướt sũng một mảng lớn.
Đó là chiếc áo Lục Hằng đã mua cho cô.
Lục Vãn lập tức sa sầm nét mặt: “Tránh ra.”
Giọng cô lạnh lẽo đến mức đáng sợ.
Chu Hoài cau mày khó hiểu: “Em bị sao thế? Từ lúc nghe tin Lục Hằng đi là em đã không bình thường rồi. Sao, không nỡ à?”
“…Mà thật ra, cậu ta cũng coi như biết điều. Chỉ tiếc là không đi sớm hơn một chút.”
Những lời đó đã chạm đến giới hạn của Lục Vãn.
Cô lạnh lùng nói: "Tại sao anh cứ nhằm vào cậu ấy hoài vậy? Cậu ấy là em trai em."
Chu Hoài nổi giận: "Anh nhằm vào cậu ta chỗ nào? Anh có nói sai câu nào sao?"
Kết quả dĩ nhiên là một trận cãi vã. Hai người chia tay trong sự giận dỗi và im lặng.
Sáng hôm sau.
Lục Hằng được ông nội thuyết phục ra ngoài từ sớm.
"Người trẻ thì nên ra ngoài đi dạo nhiều một chút. Thẩm Khê, nhớ chăm sóc cháu trai ông đấy."
Câu sau là ông nói với Thẩm Khê đang đứng cạnh xe.
Lục Hằng đứng ngập ngừng tại chỗ, ngượng ngùng liếc nhìn Thẩm Khê. Cô chỉ mở cửa xe, giọng thản nhiên.
"Lên xe đi."
Trước ánh mắt đầy mong chờ của ông nội, Lục Hằng đành lên xe. Cả đoạn đường không ai nói gì, cho đến khi dừng lại ở một công viên.
Vừa xuống xe, Thẩm Khê đưa cho anh một chiếc tai nghe bluetooth.
"Cho cậu."
Lục Hằng thoáng ngẩn người, chưa hiểu ý đồ, nhưng vẫn nhận lấy. Vừa đeo vào, anh đã nghe thấy một giọng nữ dịu dàng đang giới thiệu các điểm tham quan.
Nói sao nhỉ... về một số mặt, Thẩm Khê thật sự rất chu đáo.
Theo lời giới thiệu, Lục Hằng lần lượt đi qua cầu một nhịp, ba nhịp, rồi bảy nhịp… Phong cảnh thật sự tuyệt đẹp.
Những tâm tư nặng nề trong lòng anh dần được trút bỏ, hoàn toàn đắm chìm vào vẻ yên bình của thiên nhiên.
Bất chợt, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ mẹ:
【A Hằng, hôm nay con làm gì đấy?】
Lục Hằng định giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh selfie, một bên mặt anh cùng phong cảnh hồ nước phía sau. Đúng lúc ấy, Thẩm Khê đưa cho anh một viên kẹo.
“Tách” Tiếng bóc vỏ vang lên.
Khoảnh khắc đó vô tình được ghi lại trong tấm ảnh nhưng Lục Hằng không nhận ra. Toàn bộ sự chú ý của anh đều đổ dồn vào viên kẹo.
Anh đưa tay nhận lấy, khẽ nói: "Cảm ơn."
Kẹo vào miệng, vị ngọt lan ra.
Lục Hằng hơi nhướn mày, không ngờ Thẩm Khê lại thích kẹo trái cây đến vậy.
Anh chụp thêm vài tấm rồi gửi cho mẹ.
Ngay sau đó, mẹ anh gửi lại một sticker kèm chữ:
Đẹp quá!
Lục Hằng cười khẽ, tắt điện thoại, không nhắn thêm gì nữa.
Ở nơi khác.
Mẹ Lục ngắm nghía từng bức ảnh của con trai, bỗng phát hiện ra một tấm ảnh có cánh tay phụ nữ.
Làn da trắng mịn, cánh tay thon gọn, đầu ngón tay đang cầm một viên kẹo bọc giấy màu sặc sỡ.
Có chuyện hay rồi!
Bà lập tức sáng mắt, gửi tấm ảnh vào nhóm chat gia đình.
【Con trai mẹ có bạn gái rồi! Mọi người xem đi!】
Lục Vãn vừa nhìn thấy bức ảnh, mặt lập tức sa sầm. Trong lòng dâng lên một tiếng hừ lạnh đầy tức tối.
Cả ngày hôm đó, không khí căng thẳng quanh Lục Vãn bao trùm cả văn phòng.
Về đến nhà.
Vừa bước vào cửa, cô liền khựng lại.
Chỉ thấy trong phòng khách, Chu Hoài và mẹ cô cùng ngồi trên ghế sofa, cả hai đều mang vẻ mặt khó chịu. Không khí ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận rõ.
Vừa thấy cô, Chu Hoài lập tức đứng dậy phàn nàn.
"Em cuối cùng cũng về rồi. Mẹ nấu cơm trưa dở tệ, tối em nấu được không?"
Dù mệt mỏi cả ngày, Lục Vãn vẫn cố gắng đưa ra giải pháp.
"Không hợp khẩu vị thì thuê người nấu đi."
"Không. Cơm em nấu mới ngon."
Chu Hoài vẫn như mọi khi, chỉ cần cô không đồng ý là anh sẽ cứ lặp đi lặp lại cho đến khi cô đồng ý mới thôi.
Trong lòng đầy bực bội, Lục Vãn hất tay anh ra, giọng lạnh tanh.
"Anh đã không nấu thì đừng có mà chê bai người khác nấu."
Một câu khiến cuộc chiến lập tức bùng nổ.
Cả căn biệt thự lại chìm trong không khí căng thẳng.
Kể từ hôm đó, hai người rơi vào giai đoạn chiến tranh lạnh.
Chu Hoài bắt đầu ra khỏi nhà từ sáng sớm, về rất khuya, không rõ bận việc gì. Mà Lục Vãn cũng chẳng còn tâm trí mà bận tâm.
Có lẽ là không chịu nổi nữa, Chu Hoài cuối cùng cũng dịu giọng lại.
"Em này, chúng ta nên đến khách sạn kiểm tra lại quy trình lễ cưới rồi."
Lục Vãn khựng lại một chút rồi khẽ trả lời.
"Ừ."