Chương 17: Màn Kịch Bắt Đầu

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh

Chương 17: Màn Kịch Bắt Đầu

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Vãn đánh giá Thẩm Khê từ đầu đến chân, sau đó môi khẽ nhếch lên, vươn tay ra bắt tay.
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, lập tức siết chặt.
Một cuộc đối đầu ngầm, không lời không tiếng, đã âm thầm bắt đầu.
Lục Hằng đứng đực ra nhìn bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên hai bàn tay đang nắm chặt, trong lòng thầm nghĩ hình như... họ bắt tay hơi lâu thì phải.
Ba giây sau, cả hai cùng buông tay, dường như bất phân thắng bại.
Lúc này Lục Hằng mới lắp bắp nói: “Chị, vào nhà ngồi đi.”
Lục Vãn nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, như mọi khi vỗ nhẹ lên vai anh, giọng điệu dịu dàng: “Đúng là vô tâm, biết chị đến mà cũng không ra đón.”
Cả người Lục Hằng khựng lại.
Hình như từ trước đến nay, Lục Vãn luôn như vậy, điềm nhiên, ung dung, giống như thể giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì, mọi thứ vẫn như xưa.
Nhưng rõ ràng, cô hiểu rằng tất cả đã không thể quay lại.
Nghĩ tới lời mẹ nói rằng cô thích mình, khóe môi Lục Hằng bất giác khẽ nhếch lên, nở một nụ cười châm biếm.
Thật lòng thích một người... là như vậy sao?
Lục Hằng không có đáp án, nhưng anh biết rõ, anh đã vượt qua chuyện quá khứ rồi.
Lục Vãn đi ngang qua anh mấy bước, thấy anh chưa đi theo, quay đầu gọi: “A Hằng.”
Lục Hằng giật mình bừng tỉnh, xua đi mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, đáp lại: “Tới ngay đây.”
Mấy người ngồi xuống bàn đá trong sân, không ai mở lời trước.
Không khí bỗng nhiên trở nên nặng nề.
Lục Hằng cảm thấy khó chịu, liếc nhìn Thẩm Khê, rồi lại nhìn Lục Vãn với mặt mày tối sầm đang trừng mắt nhìn Thẩm Khê.
Anh đành chủ động phá vỡ sự im lặng. Thấy tay Lục Vãn trống trơn, anh buột miệng hỏi: “Chị, hành lý đâu rồi?”
Cuối cùng Lục Vãn cũng có phản ứng.
Cô chuyển ánh mắt khỏi Thẩm Khê, nhìn sang Lục Hằng, ánh mắt vẫn dịu dàng như xưa: “Đi vội quá nên quên mang theo.”
Ngay sau đó, giọng cô trầm xuống: “Đây là bạn gái em từng nhắc đến sao?”
“Bắt đầu từ bao giờ vậy?”
Hai câu hỏi bất ngờ đánh úp khiến Lục Hằng thoáng khựng người lại.
Anh nhìn sang Thẩm Khê, trong ánh mắt mang theo vẻ cầu cứu.
Họ mới vừa thống nhất với nhau xong, chưa kịp bàn bạc kỹ càng, Lục Vãn đã đến.
Thẩm Khê chỉ mím môi, vẻ mặt không hề biến sắc, điềm nhiên nói dối: “Chị, em với A Hằng quen nhau ba tháng rồi.”
Câu nói vừa dứt, không khí lập tức đóng băng.
Sắc mặt Lục Vãn càng tối sầm hơn.
Cô gần như nghiến răng ken két, từng chữ bật ra: “Em vừa gọi tôi là gì?”
Áp suất không khí quanh Lục Hằng như tụt xuống đáy.
Trước đây, điều anh sợ nhất chính là thấy Lục Vãn như vậy.
Hiện tại vẫn cảm thấy áp lực như cũ.
Anh định lên tiếng giải vây cho Thẩm Khê nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Lục Vãn, liền im bặt.
Chưa kịp phản ứng gì, Thẩm Khê đã đổi cách xưng hô, giọng vẫn điềm nhiên như cũ: “Cô Lục.”
Một cú đấm mạnh đấm vào bông, không chút tác dụng, lại càng thêm khó chịu.
Trong lòng Lục Vãn như có gì đó mắc kẹt nơi cổ họng, không thể nuốt xuống cũng không thể nói ra.
Cô vốn định đến tìm Lục Hằng để bắt đầu lại, ai ngờ lại bất ngờ xuất hiện một người như Thẩm Khê.
Bao nhiêu nhớ nhung, áy náy tích tụ bấy lâu, cô lại không thể thốt nên lời.
Đúng lúc này, ông nội xuất hiện.
Vừa thấy Lục Vãn, ông đã cười rạng rỡ: “Cháu là Lục Vãn phải không? Cảm ơn cháu đã chăm sóc thằng cháu nội của ta rồi. Gần đây bận quá nên không tiện liên lạc.”
Lục Vãn vội vã chào hỏi ông cụ.
Lục Hằng cũng nhân cơ hội đó thở phào nhẹ nhõm.
Anh vô thức nhìn sang Thẩm Khê, liền bắt gặp nụ cười dịu dàng cô dành cho mình như thể muốn trấn an anh.
Lục Hằng khựng lại, rồi cũng bật cười theo cô.
Không ngờ toàn bộ cảnh ấy lại lọt vào mắt Lục Vãn.
Sau một hồi trò chuyện, ông nội giữ Lục Vãn ở lại, rồi nói với Lục Hằng: “A Hằng, đưa chị con lên phòng trên lầu.”
Lục Hằng không tiện từ chối, đành gật đầu.
Nói xong liền xoay người định rời đi.
Nhưng vừa xoay người, cổ tay anh đã bị một bàn tay giữ chặt lại.