Chương 20

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Vãn không dám nghĩ tới, nếu cô không gõ cửa, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Cô mặt lạnh tanh, quát lên: “Lục Hằng, em đang làm cái gì vậy?”
Trước đây, chỉ cần cô quát, Lục Hằng kiểu gì cũng mềm lòng, nhưng lần này… lại không như thế nữa.
Anh chỉ thờ ơ đáp lại: “Chị, em lớn rồi, em biết mình đang làm gì.”
Tim cô như bị đánh mạnh một cái. Khoảnh khắc đó, Lục Vãn có cảm giác như thể rau nhà mình trồng, giờ lại bị heo ủi mất, mà cây rau đó còn vui vẻ tự dâng mình cho heo.
Tức đến đỏ bừng cả mắt, Lục Vãn hít sâu mấy lần, cố nén cơn giận, muốn khuyên nhủ Lục Hằng: “Em còn nhỏ, chị sợ em bị lừa… con gái bây giờ đâu có mấy người tốt…”
Thấy Lục Hằng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, Lục Vãn chậm rãi ngừng nói.
Một lúc sau, trong phòng có tiếng bước chân vang lên. Thẩm Khê xuất hiện phía sau Lục Hằng.
Lục Vãn nhìn Thẩm Khê, lông mày cau chặt lại, bất ngờ đưa tay kéo mạnh, định lôi cô ra ngoài.
Nhưng không ngờ, khi cô vừa đưa tay ra, Thẩm Khê lập tức giữ chặt cổ tay cô lại.
Sức lực hai bên ngang nhau. Trong khoảnh khắc đó, hai người cứ giữ nguyên tư thế đối đầu như thế, ánh mắt giao nhau giữa không trung như sắp tóe lửa.
Lục Hằng khẽ ho nhẹ một tiếng, vội kéo tay Lục Vãn ra: “Chị, đừng làm loạn nữa.”
Nghe câu đó, Lục Vãn càng tức điên lên.
Trong cơn nóng giận, cô buột miệng nói ra một câu làm tổn thương người khác: “A Hằng, dù em là con trai thì cũng phải biết giữ mình chứ?”
Câu nói vừa dứt, không khí lập tức đông cứng.
Giữ mình?
Lục Hằng cảm thấy thật nực cười.
Thời đại này chỉ có đàn ông phải giữ mình thôi à?
Vậy còn phụ nữ thì sao?
Trước kia, anh đã nhìn thấy Lục Vãn liên tục thay đổi người yêu, rõ ràng biết anh thích cô, vậy mà vẫn ngang nhiên thân mật với người khác trước mặt anh.
Anh chưa từng trách móc cô điều gì cả, chỉ khuyên cô nên nghiêm túc trong chuyện tình cảm, đừng làm tổn thương người khác.
Thế mà giờ đến lượt mình lại bị nói là không biết giữ mình. Trong khi đây là bạn gái đầu tiên của anh, dù chỉ là giả vờ.
Sau lưng chợt có giọng nói của Thẩm Khê vang lên.
“Lục Vãn, nghe nói chị đã thay bao nhiêu người bạn trai rồi nhỉ, chị có tư cách gì mà nói em trai mình như thế chứ?”
“Nếu em ấy không biết giữ mình, vậy chị thì sao? Vậy chị thì phải gọi là bẩn thỉu mới đúng.”
Giọng nói bình thản, nhưng lời lẽ thốt ra lại vô cùng sắc bén, đâm thẳng vào tim người khác không chút nương tay.
Tuy lời nói khó nghe nhưng lại là sự thật. Có lẽ Lục Vãn sắp bị tức đến phát điên.
Lục Hằng ngẩng đầu nhìn cô, quả nhiên thấy ánh mắt cô dán chặt vào Thẩm Khê, sắc mặt đen lại đến đáng sợ.
Cảm giác tình hình sắp bùng nổ đến nơi. Lục Hằng lặng lẽ thở dài một hơi, quyết định nhanh chóng kết thúc chuyện này, bèn nói tiếp lời Thẩm Khê: “Chị, em và Thẩm Khê đang yêu nhau, em hy vọng chị có thể chúc phúc cho bọn em, đừng cản trở nữa.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lục Vãn đang tối sầm bỗng chốc tái mét đi. Cô dường như chẳng để tâm gì khác, chỉ chú ý đến một chữ, môi khẽ mấp máy lặp lại: “Yêu nhau?”
“Chị không tin…”
Thấy Lục Vãn vẫn còn đang tự lừa dối bản thân, Lục Hằng mất kiên nhẫn, cau mày nói: “Chị, đừng vô lý nữa. Chị về đi.”
Nói xong, anh lùi lại vài bước, kéo tay Thẩm Khê rồi đóng cửa lại.
Cánh cửa khép lại.
Lục Vãn đứng trước cửa, đứng như trời trồng, không nhúc nhích.
Một lúc sau, bên trong có những âm thanh ám muội vang lên.
“Đừng mà…”
Giọng đàn ông xen lẫn tiếng giường kẽo kẹt đung đưa không ngừng kích thích thần kinh của Lục Vãn. Cô gần như không còn đứng vững nữa nhưng vẫn tự hành hạ bản thân mà tiếp tục lắng nghe.
Trái tim như bị lưỡi dao sắc bén đâm xuyên, từng nhịp từng nhịp dày vò Lục Vãn, cơn đau dữ dội lan khắp toàn thân.
Khoảnh khắc này, Lục Vãn cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của Lục Hằng khi nhìn thấy cô ở bên người khác.
Sau một hồi rất lâu, rất lâu.
Lục Vãn mới lê bước thân thể nặng nề rời đi.
Khi cô đi rồi, âm thanh trong phòng vẫn chưa dứt hẳn.
Chỉ là trong phòng lại không hề như Lục Vãn tưởng tượng.
Lục Hằng và Thẩm Khê ngoan ngoãn ngồi trước bàn vẽ tranh, còn những tiếng động kia… đều phát ra từ trong điện thoại.