Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Scandal và sự thay đổi của Lục Vãn
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Lục Hằng với đôi mắt thâm quầng ngồi vào bàn ăn, đối diện là Chu Hoài và Lục Vãn.
Mẹ Lục hỏi: “Hôm qua không ngủ ngon à?”
Ngay lúc đó, Lục Vãn ngẩng đầu, cười nhạt: “Làm sao ngủ ngon được? Mọi người xem cái này đi.”
Nói xong, cô ném điện thoại lên bàn.
Tim Lục Hằng run lên.
Ánh mắt anh nhìn vào màn hình, đồng tử lập tức co rút lại.
Weibo, vị trí top 1 hot search…
【Nam coser nổi tiếng Lục Hằng là tiểu tam! Hành vi mờ ám tại lễ hội truyện tranh khiến người ta không thể không nghi ngờ!】
Bức ảnh đính kèm là hình Lục Hằng và Rona ôm nhau tại lễ hội truyện tranh.
Góc chụp vô cùng xảo quyệt, trông giống hệt như Lục Hằng cố ý cúi người gần cô ta.
Đầu óc Lục Hằng “ong” một tiếng, đó là lúc anh bị Rona cố tình sàm sỡ, lấy cớ chụp ảnh tại sự kiện Liên Minh Huyền Thoại.
Không ngờ lại bị người ta chụp thành thế này rồi dựng chuyện vu khống!
Anh cuống quýt, vội nói: “Là cô ta quấy rối em! Em hoàn toàn không quen biết cô ta!”
Thế nhưng, lời giải thích của Lục Hằng không hề khiến sắc mặt Lục Vãn dịu đi, cô vẫn trầm mặc, gương mặt lạnh lùng, không biết đang suy nghĩ gì.
Bố Lục và mẹ Lục đương nhiên tin tưởng con trai mình, lập tức nổi giận mắng: “Cô ta thật quá đáng!”
Vừa mắng được vài câu, Chu Hoài bỗng ngẩng đầu khỏi điện thoại: “Thật không? Nhưng tôi thấy Rona đăng weibo rồi, cô ta nói là anh quấy rối cô ta mà…”
Lục Hằng giật mình, vội mở Weibo.
Lập tức thấy ngay một tin hot search mới.
Là phản hồi của Rona.
【Ban đầu tôi không định lên tiếng, vì xã hội này vốn đã quá khắt khe với phụ nữ… Nhưng bạn trai tôi đã động viên tôi, tôi rõ ràng là người bị hại, sao phải chịu tiếng xấu như vậy?】
Lục Hằng tức đến đỏ mắt, lập tức dùng tài khoản cá nhân đăng bài thanh minh.
【Tôi không hề quen cô Rona này, tại lễ hội cô ta tự đến đòi chụp ảnh chung, sau đó cố tình động chạm tôi. Bức ảnh kia là lúc tôi đang né cô ta!】
【Tôi mới là người bị hại!】
Bài thanh minh vừa đăng, chỉ mấy chục giây sau, phần bình luận đã bùng nổ.
Nhưng hoàn toàn không giống như Lục Hằng tưởng tượng… không phải sự thấu hiểu, cũng không phải lời an ủi.
【Người bị hại á? Ý anh là một người phụ nữ quấy rối anh sao? Đừng đùa nữa!】
【Không ngờ người tôi từng thích lại là loại rác rưởi thế này. Đúng là đám đàn ông…】
【Đàn ông = rác. Hết chuyện!】
Càng đọc, sắc mặt Lục Hằng càng trắng bệch.
Chu Hoài bên cạnh còn cười khẩy hai tiếng: “Cậu nói cậu bị hại? Mắt dân mạng sáng lắm đấy, cậu nhìn xem có mấy người tin?”
Một cơn giận dữ bùng lên trong lòng Lục Hằng, anh lập tức đáp trả: “Loại người rác rưởi như anh thì nhìn đâu cũng toàn là rác rưởi thôi!”
Chu Hoài nghe vậy liền quay sang nhìn Lục Vãn.
Lại nữa…
Tim Lục Hằng thắt lại.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo giọng mắng của Lục Vãn vang lên: “Lục Hằng! Em định gây sự với anh rể em đến bao giờ nữa? Không thể lễ phép một chút à?!”
Cảm giác bất lực nhấn chìm cả thể xác lẫn tinh thần Lục Hằng.
Anh cứng rắn ngẩng đầu: “Em nói sai sao? Chuyện này em sẽ tự giải quyết. Một lần thanh minh chưa đủ thì hai lần, nếu vẫn không được thì em sẽ kiện thẳng Rona tội vu khống.”
Lục Vãn thoáng sững người, rồi bực dọc day trán: “A Hằng, tỷ và Chu Hoài sắp cưới rồi, chuyện này mà làm to ra thì sẽ ảnh hưởng rất xấu.”
“Em chịu thiệt một chút, tạm thời xử lý nhẹ thôi. Đợi sau lễ cưới, tỷ sẽ làm luật sư cho em, cùng kiện cô ta.”
Lục Hằng đứng bất động tại chỗ, trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy Lục Vãn thật xa lạ.
Anh bị quấy rối.
Bị bôi nhọ.
Bị mắng chửi.
Trước đây, Lục Vãn nhất định sẽ xót thương anh, sẽ đứng ra bảo vệ anh.
Còn bây giờ…
Cô chỉ bảo anh nhẫn nhịn.
Lục Hằng thấy thật mỉa mai.
Lục Vãn đã thay đổi, thay đổi đến mức anh không còn nhận ra nữa.
Thấy Lục Hằng không đáp lời, Lục Vãn dịu giọng lại: “Được không? A Hằng?”
Lục Hằng rất muốn nói không được, nhưng khi thấy ánh mắt lúng túng của bố mẹ nuôi, anh đành thỏa hiệp.
Anh khàn giọng nói: “Được.”
Nói xong câu đó, anh không thể ở lại thêm một giây nào nữa, lặng lẽ quay về phòng.