Nồng Nhiệt - Trần Vị Mãn
Chương 2: Ký túc xá và những mối tình đầu
Nồng Nhiệt - Trần Vị Mãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng Mười ở Bắc Thành, những chiếc lá ngô đồng vàng rụng bay trước cửa sổ. Tô Tiểu Tiểu mở cửa sổ, một cơn gió thu mát lạnh thoảng qua.
Sinh viên trường B vốn chăm chỉ, trời vừa hửng sáng, từ sân tập thể dục cạnh ký túc xá nữ đã vang lên tiếng đọc sách rộn rã.
Chuông báo thức đã reo mà mọi người vẫn nằm lì trên giường chẳng buồn nhúc nhích. Tô Tiểu Tiểu dậy sớm nhất, đành phải đi từng giường gọi mọi người dậy. Phòng ký túc xá sáu người, chỉ còn chiếc giường gần cửa trống không. Chăn gối gấp gọn gàng, trông như chưa từng có ai nằm.
“Aizz! Ai bảo lên đại học sẽ nhẹ nhàng hơn cấp ba chứ! Vẫn phải dậy sớm như cũ!”
Mấy cô gái vừa than thở vừa lững thững bò dậy. Thời gian đã không còn nhiều, mọi người vội vàng rửa mặt, thay quần áo, sau một hồi lộn xộn, họ kéo nhau ra căng tin ăn sáng.
Tô Tiểu Tiểu và Vương Quyên là hai người cuối cùng rời khỏi phòng. Vương Quyên vốn bừa bãi, Tô Tiểu Tiểu đợi khá lâu mới thấy cô ta thong thả chuẩn bị xong. Đóng cửa lại, Tô Tiểu Tiểu chợt nhớ hôm nay đến lượt mình đổ rác, nhưng nhìn ra góc tường, túi rác tối qua đã biến mất.
“Cô bạn Chu Lê này chẳng chịu hòa đồng chút nào.” Vương Quyên đoán ngay kẻ đã giúp mình vứt rác. Ký túc xá ai cũng lười nhác, ngoại trừ cô gái ít nói tên Chu Lê chẳng thể là ai khác.
Vương Quyên kể rằng hồi cấp ba, ký túc xá của cô cũng có một cô bạn giống vậy, học giỏi nhưng ít nói, hỏi một câu chỉ đáp một câu, khiến người đối diện mệt mỏi.
Tô Tiểu Tiểu nhớ lại, lớp cũ của mình trước đây cũng có một cô bạn như thế – tính tình trầm lặng, khó đoán, thế nhưng cô lại cảm thấy Chu Lê có chút khác biệt.
Sáng sớm mùa thu, giảng đường đã chật kín người. Tô Tiểu Tiểu và Vương Quyên bước vào cửa, thấy Chu Lê ngồi ở hàng ghế đầu chăm chú đọc sách. Hàng ghế sau luôn được ưa chuộng, nhưng họ đến muộn, chỉ còn mấy chỗ bên cạnh Chu Lê. Hai người bước tới chào hỏi, Chu Lê chỉ cười nhẹ rồi cúi đầu tiếp tục đọc.
Vương Quyên liếc mắt ra hiệu với Tô Tiểu Tiểu. Cô cười đáp rồi đặt giáo trình và bút lên bàn, chuẩn bị cho tiết học.
Dù cùng phòng, Tô Tiểu Tiểu và Vương Quyên hỏi Chu Lê có muốn cùng ăn cơm ở căng tin sau giờ học không, nhưng cô ấy khéo léo từ chối, sau đó ba người chẳng còn nói chuyện gì nữa. Khi buổi học kết thúc, hai cô vội vàng trở về ký túc xá mà chưa kịp ăn.
Họ bắt đầu thay váy và trang điểm. Do chưa thành thạo, họ ghé sát gương, nở một nụ cười ngại ngùng, cuối cùng chỉ kẻ lông mày và thoa một lớp son nhạt.
“Hôm nay chắc sẽ có nhiều gái xinh tới, hai chúng ta chắc chẳng thể sánh bằng, nên cứ để tự nhiên thôi.” Tô Tiểu Tiểu có khuôn mặt dễ thương như em bé, cô biết dù trang điểm thế nào cũng không thể trở thành mỹ nhân, bèn vỗ ngực an ủi bản thân. Cô hỏi: “Quyên, cậu nghĩ đàn anh Triệu Thầm sẽ đến chứ?”
“Chắc chắn rồi. Đây là buổi sinh hoạt đầu tiên của sinh viên mới như bọn mình ở Câu lạc bộ Biện luận. Cậu cũng biết chủ tịch câu lạc bộ là bạn thân của đàn anh Triệu Thầm mà, chắc chắn anh ấy sẽ tới!”
Tô Tiểu Tiểu còn đang hồi hộp thì điện thoại đổ chuông. Cô nhìn thấy một đầu số lạ từ tỉnh khác, ngạc nhiên vài giây rồi đoán ra là ai gọi. Thay vì nghe máy, cô cầm điện thoại chạy ra ngoài, vừa đi vừa nói với Vương Quyên: “Hình như quê Chu Lê gọi tới, mình đi tìm cô ấy một lát, cậu chờ mình nhé.”
“Hả? Mau quay về đấy.” Gần đến giờ sinh hoạt, thấy Tô Tiểu Tiểu đi rồi, Vương Quyên lầu bầu: “Đã thời đại nào rồi, sao còn người không dùng điện thoại di động chứ.”
Tô Tiểu Tiểu nhớ giờ này Chu Lê hẳn đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh trường, cô nhanh chóng tới đó. Trên đường, cô nhận cuộc gọi. Người gọi là một phụ nữ trung niên, nói tiếng phổ thông lơ lớ pha phương ngữ, bảo muốn tìm Chu Lê. Tô Tiểu Tiểu đoán là mẹ cô ấy, liền nói sẽ gọi lại sau mười phút.
Đến cửa hàng, Chu Lê quả nhiên đang làm việc. Tô Tiểu Tiểu đứng ở cửa, nhỏ giọng gọi tên. Chu Lê ngẩng đầu, thấy cô ấy chỉ vào điện thoại, liền nói với cửa hàng trưởng xong rồi ra ngoài.
Tô Tiểu Tiểu đưa điện thoại cho cô: “Người nhà bạn tìm bạn, hình như rất sốt ruột, mau gọi lại đi.”
Chu Lê cảm ơn rồi nhận điện thoại.
Tô Tiểu Tiểu chạy đến đây nên giờ mồ hôi đầm đìa. Cô lấy khăn giấy trong túi chùi mặt. Trời Bắc Thành tháng Mười vẫn còn nóng, cô vừa lau mồ hôi vừa thở dốc, nhìn Chu Lê điềm tĩnh cầm điện thoại, sắc mặt không hề thay đổi. Dù không biết đầu dây bên kia nói gì, nhưng từ lúc nhận điện thoại đến khi cúp máy, Chu Lê chỉ nói đúng hai câu: “Vâng” và “Ngày mai cháu sẽ gửi tiền cho thím. Cảm ơn thím.”
Cuộc gọi chưa đầy ba phút, Chu Lê trả lại điện thoại, cảm ơn Tô Tiểu Tiểu rồi nói sẽ mua bữa sáng cho cô ấy hôm sau để tỏ lòng biết ơn. Tô Tiểu Tiểu vốn không tính toán, vội vàng xua tay từ chối. Chu Lê cũng chẳng nói thêm, chỉ cảm ơn lần nữa rồi quay về cửa hàng.
Trước khi đi, Tô Tiểu Tiểu nhìn qua cửa kính. Chu Lê mặc áo sơ mi trắng cũ, đeo tạp dề cửa hàng tiện lợi, tóc buộc thấp kiểu quê mùa, nét mặt lạnh nhạt, không nổi bật giữa đám đông nhưng lại có phong thái trầm tĩnh, khiêm tốn.
Trên đường về, Tô Tiểu Tiểu đi chậm, trong đầu hiện lên hình ảnh Chu Lê khi mới đến. Lúc đó, cô vô tình mở cửa nhà vệ sinh, nhìn thấy vết sẹo trên người Chu Lê.
Lúc đó, Chu Lê cũng bình tĩnh như bây giờ, không hề hoảng loạn hay cáu kỉnh. Cô chỉ lặng lẽ kéo áo che vết sẹo rồi nói: “Mình sắp xong rồi, bạn chờ thêm một lát được không?”
“Ôi…” Vì mải nghĩ, Tô Tiểu Tiểu đâm phải cột điện ven đường, đau đến chảy nước mắt.
Đúng lúc cô đang đau đến mức ù tai thì một người đi qua, khiến cô quên hết mọi đau đớn.
Đêm đã buông xuống.
Bảy giờ tối, khu vực quanh trường đại học nhộn nhịp nhất. Sinh viên ra ngoài tìm đồ ăn, các cặp đôi hẹn hò, ánh đèn và không khí vui tươi lấp lánh trên bầu trời.
Cửa hàng tiện lợi đông nghịt người, cửa hàng trưởng cáu giận với Chu Lê vì tính tiền chậm, sai cô sắp xếp lại kệ hàng.
Chu Lê ngồi xổm sắp xếp kệ, một nam thanh niên không để ý suýt giẫm lên tay cô. Khi đụng chân phải, anh ta hốt hoảng lùi lại, suýt ngã, buột miệng thốt ra “Chết mịa”.
Chu Lê vội đứng dậy: “Xin lỗi.”
Nam thanh niên ấy có khuôn mặt sáng sủa, tay xoa ngực chưa hoàn hồn, nói: “Cô là quỷ à? Ngồi đó không biết lên tiếng.”
“Tại mày không nhìn đường đấy chứ.” Một nam thanh niên khác đi cùng lên tiếng.
“Được rồi, đều tại tôi. Xin lỗi nhé.” Anh ta vừa bị dọa sợ giờ đã bình tĩnh, nói câu xin lỗi thờ ơ rồi lướt qua Chu Lê rời đi.
“Không làm em sợ chứ?” Người đi cùng còn nán lại hỏi Chu Lê. Cô lắc đầu, người thanh niên mới yên tâm rời đi.
“Lão Dịch, mau gọi điện cho Triệu Thầm đi. Nó làm cái gì không biết, rõ lâu la, bao nhiêu người đang chờ đấy.”
“Sao mày không tự gọi đi.”
“Nó toàn chê tao phiền nhiễu, tao gọi nó không nghe máy đâu. Mau gọi Triệu Thầm qua đây đi, tao đã bảo với các em khóa dưới là nó sẽ tới rồi, không tới thì tao mất mặt lắm.”
Hai người đang chờ thanh toán trước quầy thu ngân, mọi người xung quanh đều dõi theo.
“Là đàn anh Trâu Tự và đàn anh Dịch Nguy Nhiên đấy.” Sau khi họ rời đi, đám sinh viên trong cửa hàng vẫn bàn tán.
Sau khúc nhạc đệm, Chu Lê lại bị gọi về làm thu ngân. Cửa hàng trưởng vẫn khó chịu, mắng cô: “Có tí việc cỏn con cũng làm không nên hồn.”
“Thật sự xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”
Chu Lê không phí thời gian, động tác trên tay nhanh nhẹn hơn.
Cách cửa hàng tiện lợi hai con phố là quán thịt nướng, nội thất độc đáo, hương vị hấp dẫn nên được sinh viên trường B yêu thích, là lựa chọn số một cho những buổi liên hoan giáo viên và sinh viên. Tô Tiểu Tiểu và Vương Quyên đến sớm, chào hỏi tiền bối và bạn cùng khóa trong câu lạc bộ một lúc rồi thấy chủ tịch Trâu Tự cùng bạn Dịch Nguy Nhiên tới.
Phòng riêng rộng rãi, đông nghịt người. Với tư cách sinh viên năm nhất và thành viên mới, hai cô chỉ là hai trong số những người chào hỏi hai nhân vật nổi danh, sau đó chìm nghỉm trong đám đông.
Tô Tiểu Tiểu liên tục thất thần, Vương Quyên đang ngắm trai đẹp bỗng thấy kỳ lạ, huých nhẹ cô: “Tiểu Tiểu, cậu sao thế?”
“Hả? Cậu nói gì cơ?” Tô Tiểu Tiểu rõ ràng mất tập trung, ngay cả khi Vương Quyên hỏi cô cũng chẳng nghe rõ. Vương Quyên thấy vẻ thẫn thờ của cô, cũng không hỏi lại.
Vương Quyên không biết người chị em cùng mê trai đẹp giống mình vì sao đột nhiên lại mất hồn, hay vì hai mỹ nam Trâu Tự và Dịch Nguy Nhiên đang đứng trước mặt. Cô ngưỡng mộ nhìn đàn chị bạo dạn tiến lên bắt chuyện với hai người, còn mình chỉ dám dõi theo từ xa.
Thế nhưng Vương Quyên chẳng vì thế mà buồn, ngồi ở góc xa xa trong căn phòng ăn này cũng đã thỏa mãn lắm rồi.
Nam thanh nữ tú tụ hội, bầu không khí vừa sôi nổi lại bốc đồng, từng tiếng chạm ly vang lên.
Buổi họp mặt đã diễn ra được một nửa thì người mà Trâu Tự thúc giục nãy giờ mới ung dung tới muộn.
Anh vừa xuất hiện, Trâu Tự nở nụ cười rạng rỡ: “Nào, Triệu Thầm, đàn anh Triệu của chúng ta tới rồi, mau tránh đường nào.”
Cả căn phòng thoáng chốc im lặng vài giây, cánh tay Vương Quyên đang cầm chén rượu khựng lại. Khi bầu không khí trở lại sôi nổi, cô quay sang nhìn Tô Tiểu Tiểu, bất giác nuốt lời: “Tiểu…”
Đôi mắt sáng long lanh của thiếu nữ phản chiếu khuôn mặt khôi ngô của đàn ông.
Vương Quyên không phải chưa từng gặp trai đẹp. Chững chạc, rạng rỡ như ánh mặt trời, dịu dàng hay thanh tú đều có, thế nhưng cô chưa từng gặp ai có đôi mắt có thể nhìn thấu người khác như vậy.
Hoàn mỹ, cao xa không thể với tới.
Đêm khuya, đường phố vẫn náo nhiệt.
Chu Lê thay ca xong, đi dọc con đường nhỏ về ký túc xá. Trăng đêm nay tròn vành vạnh, gió đêm mát lạnh. Đến chỗ vắng vẻ, thấy ghế trống, cô ngồi nghỉ.
Chiếc bánh bao mua từ sáng giờ đã nguội, nhưng trong túi cô có nước nóng lấy từ cửa hàng.
“Meow…”
Mèo hoang trong trường chẳng sợ người, chui ra từ bụi cỏ, ngồi xuống bên chân Chu Lê rồi nhìn cô, trông thật tội nghiệp. Chu Lê bẻ một miếng bánh bao để trước mặt nó.
Mèo trong thôn cái gì cũng ăn, nhưng mèo ở đây thì không như vậy.
Nó hít hà miếng bánh bao, kêu “meow” một tiếng rồi bỏ đi.