Nồng Nhiệt - Trần Vị Mãn
Bước ngoặt
Nồng Nhiệt - Trần Vị Mãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“A Lê, em nhìn xem, người đó có trông thật giống ngôi sao trên tivi không?”
Đào Tử và Chu Lê đứng trước cửa sổ tầng hai của biệt thự, nhìn qua cây hòe thấy hai người đứng xa xa. Một người cao, một người thấp, nam nữ, đẹp như tranh vẽ, như phim ảnh, như những điều tốt đẹp nhất mà Đào Tử có thể tưởng tượng nổi.
“Ừm, cũng không hẳn, anh ta trông còn đẹp hơn cả ngôi sao trên tivi, phải không, A Lê?” Dù ngôi sao trên tivi xa vời, nhưng người trước mắt lại ở ngay trước mặt họ.
Chu Lê đã lâu không gặp người ấy, lòng không khỏi xao xuyến, nhưng cô lo lắng hơn cho người bên cạnh. Đào Tử đặt tay lên cánh tay cô, gầy gò như cành khô.
Cô muốn dìu Đào Tử về nghỉ ngơi, nhưng chị ấy lắc đầu: “A Lê, chị muốn ngồi đây một chút cho mát, lâu lắm em mới đến thăm chị, khi em về rồi, chẳng còn ai muốn dắt chị đi nữa.”
Đào Tử gầy đến mức đáng sợ, chỉ còn cái bụng nhô lên nhọn hoắt.
Người ta thường nói bụng nhọn sinh con trai, bụng tròn sinh con gái. Đào Tử được mẹ và mọi người “tiêm nhiễm” quan niệm ấy, nên khẳng định mình đang mang thai con trai. Nhưng lúc này, chị ấy không mấy quan tâm đến đứa bé, mà chìm đắm trong khung cảnh trước mắt.
Đào Tử bảo Chu Lê mình chưa bao giờ thấy người nào đẹp như thế. Hoàng hôn, gió nhẹ, hoa cỏ, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trước hai người họ. Cô gái có vẻ giận dỗi, còn người đàn ông dường như kiên nhẫn dỗ dành, cuối cùng họ ôm nhau dưới ánh hoàng hôn, khiến đôi mắt u ám của Đào Tử thoáng lên chút ánh sáng.
(Lynn: mọi người đoán xem hai người đó là ai nhỉ?)
Đúng rồi, đó là buổi hoàng hôn.
Đào Tử quay lại nằm trên giường, ánh mắt vẫn lấp lánh.
“A Lê, hai người họ thật đẹp quá.” Chu Lê hiểu rằng vẻ đẹp mà Đào Tử nói không chỉ ở bề ngoài, mà là tất cả những gì họ sở hữu từ khi sinh ra.
Chu Lê không biết đáp sao, nhưng lúc đó cô nhìn thấy trong mắt Đào Tử một hình ảnh rõ ràng của hạnh phúc.
“A Lê, sau này em nhất định cũng sẽ gặp được người như vậy. Lúc đó em sẽ hạnh phúc.”
Ánh mắt Đào Tử dần tắt, cuối cùng nhắm lại. Chị ấy dùng giọng yếu ớt gửi đến Chu Lê lời chúc phúc nặng trĩu:
“A Lê, em nhất định sẽ hạnh phúc.”
“Chúc mừng đính hôn!”
Chu Lê trang điểm xong, thay đồ xong, đang chờ trong phòng nghỉ. Cửa bật mở, một nhóm người ùa vào. Dẫn đầu là Tưởng Phàm, các đồng nghiệp kỳ cựu trong công ty không chút ngại ngần, lần lượt chúc mừng Chu Lê, có người còn ôm chầm lấy cô. Những đàn em do Tiểu Ninh dẫn đầu đứng xung quanh, phòng nghỉ rộng bỗng chốc trở nên chật chội, ồn ào.
Trâu Tự mặc vest, bước vào từ bên ngoài, gõ cửa nói to: “Mọi người trật tự đi, đây là dịp quan trọng, lát nữa có các bậc trưởng bối và họ hàng đến, không được ồn ào.”
“Biết rồi, biết có nhiều quy tắc không thể phá vỡ, nên chúng tôi đến sớm.”
Trâu Tự thấy bất lực, nhắc nhở xong liền rời đi.
Chu Lê được mọi người vây quanh, nụ cười luôn hé trên môi.
Trong nửa đời ngắn ngủi của mình, những khoảnh khắc hạnh phúc thuần khiết như thế này thật hiếm hoi. Giữa tiếng ồn ào của căn phòng, Chu Lê không khỏi nhớ đến lời chúc phúc của Đào Tử. Lời nói của chị ấy dường như đã được chứng minh khi Chu Lê nhìn thấy Triệu Thầm, anh nắm tay Trình Hựu Linh đứng ở phía sau đám đông, dáng người thẳng tắp, ánh mắt lấp lánh. Anh nhìn Chu Lê mỉm cười, cúi xuống nói vài câu với cháu gái, rồi nhìn cô thêm vài lần trước khi quay lưng rời đi.
Chu Lê đọc được điều gì đó từ ánh mắt của anh.
Quả nhiên, không lâu sau, Trình Hựu Linh chen qua, ghé sát tai Chu Lê thì thầm: “A Lê, cậu bảo em ra tiếp khách, để chị nghỉ ngơi một chút rồi hẵng ra ngoài.”
Nói xong, cô bé cười đến mắt cong lại, hôn lên má Chu Lê một cái.
Hôn xong, cô bé lớn tiếng nói: “Cậu bảo em thay cậu hôn chị một cái.”
“Ê nha~”
Mọi người cười ầm lên, Chu Lê cúi đầu, lặng lẽ đỏ mặt. Cô không khỏi giống như mọi người, tham lam nghĩ rằng giá như thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết bao.
Hôm nay là ngày tốt theo lịch của mẹ Triệu, nhưng dự báo thời tiết lại nói sẽ có tuyết lớn, không thuận tiện cho việc đi lại. Tuy nhiên, điều này chẳng ảnh hưởng gì, chỉ cần chuẩn bị thêm người cầm ô cho khách xuống xe và trải thảm đắt tiền trên đường.
Các vị khách quý đến chúc mừng đều không dính một bông tuyết nào.
Tuyết rơi dày đặc, phủ lên thế gian một lớp trắng mỏng.
Lễ đính hôn được tổ chức tại khu nghỉ dưỡng thuộc sở hữu của nhà họ Triệu, bãi đậu xe đầy xe sang mà Tô Tiểu Tiểu không quen biết. Vương Quyên đưa chìa khóa xe cho người giữ cửa, ung dung bước vào cùng Tô Tiểu Tiểu.
Một con đường đầy hoa tươi đẹp, họ bước vào sảnh lấp lánh ánh vàng, thấy mọi người đi lại trong tiếng nhạc du dương. Họ hòa vào đám đông, vừa nhỏ bé vừa không gây chú ý.
Vương Quyên lấy hai ly rượu từ khay của phục vụ, đưa một ly cho Tô Tiểu Tiểu. So với sự căng thẳng của Tô Tiểu Tiểu, cô ta bình tĩnh và tự tin hơn nhiều. Tô Tiểu Tiểu cẩn thận nhìn xung quanh đám đông, thay đổi suy nghĩ ban đầu: “Vương Quyên, chúng ta vẫn nên đi tìm đàn anh đi.”
“Làm sao? Cậu sợ rồi à?”
“Không, ở đây đông người quá.” Tô Tiểu Tiểu chỉ muốn nói sự thật, không muốn làm hại bất kỳ ai: “Nói ở đây sẽ ảnh hưởng đến đàn anh.”
Vương Quyên thở dài: “Tiểu Tiểu, cậu lành quá.”
Tô Tiểu Tiểu im lặng, trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt, giờ đây mới hiểu, chính vì cô nhìn mọi người quá tốt, nên mới bị lừa dối.
Họ tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng của Triệu Thầm, chỉ thấy được Dịch Nguy Nhiên. Vương Quyên liền dẫn Tô Tiểu Tiểu tiến lên hỏi, Dịch Nguy Nhiên nổi tiếng là người nhớ mặt, nhanh chóng nhận ra họ: “Các bạn là bạn cùng phòng của Chu Lê phải không? Cô ấy đang ở phòng nghỉ, tôi sẽ cho người dẫn các bạn qua đó.”
“Không, chúng em tìm Triệu…” Lúc này người mà Tô Tiểu Tiểu không muốn gặp nhất chính là Chu Lê, cô chỉ muốn đưa chiếc điện thoại cũ cho Triệu Thầm, nhưng Vương Quyên đã cắt ngang: “Đúng vậy, phiền đàn anh nhờ người đưa bọn em đến đó.”
Dịch Nguy Nhiên quan sát sắc mặt của hai người cảm thấy có điều khác thường, liền đuổi nhân viên phục vụ đi: “Tôi cũng vừa cần qua đó, cùng đi nhé.”
“Vậy làm phiền anh rồi.”
Dịch Nguy Nhiên đi trước dẫn đường, còn Tô Tiểu Tiểu ở phía sau kéo tay áo của Vương Quyên, Vương Quyên không kiêng kỵ Dịch Nguy Nhiên, thẳng thắn nói: “Tiểu Tiểu, hôm nay Chu Lê đính hôn, theo lý mà nói, chúng ta nên tới nói với cô ấy một câu ‘Chúc mừng’.”
Theo tính cách của Chu Lê, cô chắc chắn sẽ không gây thù chuốc oán. Dịch Nguy Nhiên nhíu mày, cuối cùng chọn im lặng.
Tại khoa nội bệnh viện.
Bác sĩ với vẻ mặt nghiêm trọng, giải thích tình trạng bệnh của Diệp Hàm cho Diệp Thiền.
“Chị gái của Hàm Hàm, tôi đã xem hồ sơ điều trị của Hàm Hàm ở nước ngoài. Loại phẫu thuật này, dù ở nước ngoài hay trong nước, tỷ lệ thành công không cao, nên trước đây tôi luôn khuyên nên điều trị duy trì. Nhưng giờ tình trạng của Hàm Hàm đã xấu đi, nếu cứ kéo dài như vậy không phải là cách hay, tôi khuyên chị và gia đình nên cân nhắc phẫu thuật.”
Từ văn phòng bác sĩ ra ngoài, Diệp Thiền dựa vào hành lang điều chỉnh tâm trạng rồi mới trở về phòng bệnh. Thấy Diệp Hàm đang ngủ, cô thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Diệp thấy vẻ mặt tiều tụy của con gái, tưởng rằng cô buồn vì chuyện khác, không khỏi thở dài: “Nếu không phải mẹ bất lực, các con cũng sẽ không chia tay, đều là do mẹ làm khổ các con.”
“Mẹ.” Diệp Thiền nhìn gương mặt đang ngủ say của Diệp Hàm, trong đầu cô luôn vang vọng lời của bác sĩ: “Không phải lỗi của mẹ. Con và Triệu Thầm sớm muộn gì cũng sẽ chia tay, chưa bao giờ vì mẹ và em cả.”
“Bây giờ con chỉ mong bệnh của Hàm Hàm mau khỏi, mọi chuyện khác con không quan tâm.”
Cô nhắm mắt cầu nguyện. Cầu mong Ông trời đối xử tốt hơn với đứa trẻ tội nghiệp này, mọi chuyện đều là lỗi của người lớn, không nên để một cô bé phải gánh chịu. Nếu nhất định phải trừng phạt ai đó, thì hãy trừng phạt kẻ nhu nhược là cô đây.
Ông trời ơi, con cầu xin Ngài.