3. Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Nữ Cảnh Sát Thập Niên 80 Bá Đạo, Đội Trưởng Lạnh Lùng Tim Loạn Nhịp thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Noãn vội nói: “Đội trưởng Sở, anh cứ lo việc của mình đi, đừng bận tâm đến tôi. Tôi trốn trong phòng anh là được, hoặc tìm cách lẻn ra ngoài, đảm bảo không gây phiền phức gì.”
Sở Tuấn lập tức tắt điện thoại, không thèm trả lời, mà bước đến gần cô: “Hửm? Cô biết tôi sắp làm gì à?”
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Sở Tuấn khiến An Noãn cảm thấy chút nguy hiểm.
“Tôi… chỉ đoán thôi…”
Cô hơi ngả người về phía sau, tránh ánh mắt sắc bén của anh.
Tình thế trở nên khá ngang ngược.
Cô ngồi trên ghế, Sở Tuấn đứng trước mặt, hơi cúi người xuống khiến khoảng cách giữa hai người càng ngắn lại, nhìn chằm chằm vào cô.
“Đoán… đoán thế nào? Nói tôi nghe xem.”
Sở Tuấn đưa tay chống lên thành ghế, nhốt An Noãn vào không gian chật hẹp do cánh tay anh tạo ra.
Ánh đèn vàng lung lay, An Noãn ngẩng đầu lên, để lộ một đoạn cổ thon dài trắng nõn, trên đó có một vết bầm tím trông thật đáng sợ. Trên đầu cô cũng có một vết thương vừa cầm máu, đến giờ mới cảm nhận rõ từng cơn đau nhói theo nhịp tim.
Giữa cơn đau, Sở Tuấn đột nhiên đưa tay nắm lấy cằm cô.
An Noãn giật mình, mắt mở to.
Sao anh dám thế?
Nhưng Sở Tuấn không hề đùa giỡn, anh xoay cằm cô qua trái, qua phải, nhíu mày xem xét.
“Anh… anh đang xem gì thế?” Lòng cô thấp thỏm không yên.
Dù sao cô cũng đang ở trong thân phận của người khác, nên cảm thấy khá lo lắng.
“Vết thương này là do họ đánh?”
An Noãn gật đầu.
Sở Tuấn “ừm” một tiếng rồi buông tay ra.
“Nói tiếp đi, tại sao cô lại nghĩ tôi đang làm nhiệm vụ? Cô đoán thử xem… tôi đang làm nhiệm vụ gì?”
An Noãn xoa cằm, khó hiểu.
Đừng nói đến chủ nhân của thân phận này, dù ăn mặc quê mùa, nhìn đã biết là cô gái từ quê lên, nhưng chắc chưa từng chịu khổ, da dẻ mịn màng, chỉ cần véo nhẹ là đỏ ngay.
An Noãn nói: “Lúc nãy lên lầu, tôi thấy bọn bắt cóc có liên hệ với người đàn ông ở quầy lễ tân, đây là một trong những hang ổ của chúng. Mà anh là cảnh sát, gặp phải bọn buôn người, sao lại ung dung như vậy? Chỉ có thể là hang ổ này đã nằm trong tầm kiểm soát của các anh, đang chuẩn bị giăng lưới, anh sợ bứt dây động rừng.”
Thật trùng hợp.
Bây giờ An Noãn cảm thấy dù không cầu cứu, chắc cũng sẽ được cứu.
Trong mắt Sở Tuấn thoáng hiện vẻ tán thưởng, vừa định mở lời thì có tiếng gõ cửa.
“Giám đốc Sở.”
Giọng một người đàn ông trẻ tuổi.
An Noãn lập tức căng thẳng, lưng cứng đờ.
“Không sao.” Sở Tuấn trấn an: “Người của tôi.”
Anh đứng dậy mở cửa.
“Giám đốc Sở, hàng có chút trục trặc.”
Một chàng trai đầu đinh bước vào, da hơi ngăm nhưng rất nhanh nhẹn, vừa vào cửa, An Noãn đã nhận ra đây là người của mình.
Sở Tuấn cho người vào.
Cửa vừa đóng, chàng trai lập tức nói nhỏ: “Đội trưởng, lúc nãy thấy gã tóc vàng và gã đầu trọc chạy ra ngoài, không biết có bị lộ tin tức không…”
Sở Tuấn kể sơ qua tình hình.
Chàng trai tên Lư Thụy Trạch, thuộc đội cảnh sát hình sự, là thuộc hạ của Sở Tuấn. Anh được bố trí canh gác vòng ngoài, đang theo dõi thì thấy gã tóc vàng và gã đầu trọc chạy đi nên hoảng hốt, không biết đã xảy ra biến cố gì, nên đuổi theo hay tiếp tục ở lại.
Đột nhiên An Noãn giơ tay lên.
“Tôi nhớ ra một chuyện.”
“Nói.”
“Trên đường tôi có nghe họ nói chuyện.” An Noãn nói: “Họ nói tối nay sẽ có một người mua họ Triệu đến lấy hàng. Còn người ở quầy lễ tân nói có một người họ Thẩm đặt một ‘hàng vàng’ một cân tám lạng.”
‘Hàng vàng’ một cân tám lạng chính là cô gái mười tám tuổi còn trong trắng.
Nghe thấy mấy chữ “người mua họ Triệu”, mắt Sở Tuấn và Lư Thụy Trạch chợt sáng lên.
Sở Tuấn trầm giọng nói: “Cô chắc chắn là họ Triệu?”
“Chắc chắn, tuyệt đối chắc chắn.”
“Tốt quá rồi.” Sở Tuấn vỗ vai Lư Thụy Trạch: “Tiểu Lư thông báo cho mọi người, chuẩn bị giăng lưới.”
“Vâng.”
Lư Thụy Trạch nhanh chóng rời đi.
Cửa đóng lại, Sở Tuấn đi đến bên cửa sổ.
Cửa sổ đã đóng, rèm cũng kéo lại, anh kéo rèm ra một khe nhỏ nhìn ra ngoài.
Sở Tuấn cứ đứng bên cửa sổ.
An Noãn rất muốn xem nhưng không dám động, sợ Sở Tuấn nghĩ cô có ý đồ không nên có.
Đêm càng lúc càng khuya, đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng súng, đồng thời hành lang truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.
An Noãn buột miệng: “Gã tóc vàng quay lại rồi!”
Sở Tuấn trong lòng khẽ động, đột nhiên nắm lấy cánh tay cô xoay một vòng, dùng một tay ấn cô sấp mặt vào tường.
Động tác quá nhanh, An Noãn dù nhanh nhạy nhưng thể chất không theo kịp. Cô chỉ cảm thấy cánh tay bị bẻ ra sau lưng đau nhói, bị đẩy về phía trước, mặt áp vào tường.
Tường của nhà nghỉ nhỏ, tuy không bẩn lắm nhưng chắc chắn không sạch.
Mặt cọ vào tường đau rát, không biết có bị trầy da không.
Sở Tuấn phát điên cái gì vậy?
An Noãn trợn tròn mắt: “Anh làm gì thế?”
“Đừng động đậy.” Giọng Sở Tuấn đầy nguy hiểm, một tay nắm chặt hai cổ tay cô vặn ra sau lưng khiến cô không thể cử động. Tay kia sờ lên eo cô.
An Noãn không khỏi rùng mình.
Loại tiếp xúc mang tính áp bức này từ một người đàn ông xa lạ còn kỳ quái hơn cả lúc hai người trốn trên xà ngang.
“Đội trưởng Sở, anh làm gì vậy!”
An Noãn nghiến răng nói nhưng không dám nói quá lớn, sợ người bên ngoài nghe thấy.
Tay Sở Tuấn sờ qua lưng eo cô, tiếp tục đi xuống.
Toàn thân An Noãn nổi da gà, nhưng lại thấy kỳ lạ—nghiêng mặt có thể nhìn thấy gương mặt Sở Tuấn, biểu cảm của anh vô cùng nghiêm trọng, không có chút gì là cợt nhả.
Đây không phải là sàm sỡ, đây là lục soát người.
Tuy tư thế này trông có vẻ thân mật, Sở Tuấn có vẻ bất lịch sự nhưng thực ra rất có chừng mực, không chạm vào những bộ phận nhạy cảm. Chỉ là anh ta cao, từ phía sau gần như ôm lấy cô, từ trên cao nhìn xuống, thấy trên cổ An Noãn có một sợi dây đỏ buông thõng.
“Đeo cái gì thế?”
Tay Sở Tuấn sờ đến cổ cô kéo sợi dây đỏ ra.
An Noãn giãy giụa một chút.
Một sự tức giận bất lực.
Cuối sợi dây đỏ là một tấm thẻ gỗ.
Trên đó khắc một đôi uyên ương sống động như thật.
Hơi thở của Sở Tuấn khựng lại.
Trên ngực anh cũng treo một tấm thẻ như vậy. Ông nội đã tự tay trao cho anh, bắt anh phải đeo, đó là tín vật khi định hôn từ nhỏ.
Người phụ nữ này lại chính là vị hôn thê mà ông nội đã định cho anh?
An Noãn ngơ ngác cúi đầu, có vấn đề gì sao? Chỉ là một tấm thẻ gỗ không đáng tiền thôi mà?
Hai tay Sở Tuấn đang giữ tay cô đột nhiên siết chặt: “Cô tên gì?”
“An Noãn.”
“Cô đến Bắc Kinh làm gì?”
Đây là bắt đầu lấy lời khai trước sao?
An Noãn không biết tại sao mình lại đáng ngờ trong mắt Sở Tuấn nhưng xem ra anh ta đã coi cô là nghi phạm.
“Tôi từ huyện Đông Lai đến tìm vị hôn phu của tôi.” An Noãn không có ý định giấu giếm cảnh sát: “Đội trưởng Sở, có phải anh đã hiểu lầm gì không? Tôi không quen biết bọn buôn người đó.”
“Vị hôn phu của cô tên gì?”
“Tôi không… không biết.”
“Không biết?” Sở Tuấn như nghe được một câu chuyện cười: “Vị hôn phu của mình mà không biết tên là gì?”