Nguyễn Ngư bỗng giật mình tỉnh giấc, tai vẫn còn vang vọng tiếng ồn ào hỗn loạn của đám đông — tiếng quát thét, tiếng khóc than, tiếng gào thét đầy tuyệt vọng. Nàng ôm đầu, cảm giác như bị búa bổ liên hồi, từng cơn đau nhói lan tỏa từ thái dương xuống sống mũi. "Lưu gia ta coi trọng con gái nhà ngươi, đó là phúc phận của cả nhà các ngươi! Người đâu, khiêng đi cho ta!" Tiếng quát thét của kẻ quyền uy vẫn còn như đang vang lên trong não nàng, followed by tiếng phản kháng yếu ớt của cha mình, tiếng van nài khóc lóc của em gái An An, và tiếng than khóc thảm thiết của em trai. Rồi đột nhiên, mọi âm thanh đều biến mất. Nguyễn Ngư giật mình mở mắt. Trước mặt nàng là một mảng tối đen kịt không có lấy một khe sáng. Nàng cảm nhận được mình đang nằm trong một không gian chật hẹp, vuông vắn — như một cái quan tài gỗ, hoặc một chiếc quan tài di động. Mùi gỗ cũ kỹ và mùi phân ẩm ướt len lỏi vào lỗ mũi. Nàng cố gắng dịch chuyển cơ thể, nhưng không gian quá chật chội, khiến nàng không thể xoay người hay ngồi dậy được. Tiếng khóc của An An vẫn còn vang vọng trong tâm trí: "A tỷ, A tỷ, hu hu hu…"

Truyện Đề Cử