11. Chương 11: Ông già râu bạc

Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ

Chương 11: Ông già râu bạc

Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên con đường nhỏ hẻo lánh ngoại ô thành phố "Phú Vân". Hai cô gái mặc áo trắng tay cầm thanh bảo kiếm bước đi phía trước, sau họ là một cô gái mặc áo tím cưỡi lừa. Mặt trời đã ngả về phía tây, gió nhẹ thổi qua. Từng chiếc lá hai bên đường rung rinh cùng tiếng hát vui tươi của cô gái áo tím.
*Mình biết mình edit màu sắc hơi loạn =.=' cầu bỏ qua...
"Hảo
hảo một câu khai tâm tựu hảo*
~ tiểu nha đầu không ngờ ngươi còn nhỏ tuổi đã có thể nhìn thấu thế tục, không đơn giản a!"
*Vui vẻ là tốt rồi
Vừa hát xong câu cuối, Mạnh Hiểu Dư giật mình bởi một tiếng động bất ngờ. Cô quay đầu nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì. Tuy nhiên, hai chị em Hàn Như Băng phía trước đã rút kiếm che trước ngực, cảnh giác tiến đến gần nơi phát ra tiếng động.
"Không biết vị tiền bối nào đây, xin hãy hiện thân ra gặp mặt." Hàn Như Băng giơ kiếm lên, lớn tiếng hỏi. Người này võ công cao cường, vượt xa hai chị em rất nhiều. Nếu không, sao họ lại không hề phát hiện ra? Nghĩ vậy, Hàn Như Băng siết chặt Ngưng Băng Kiếm trong tay. Hàn Như Sương lúc này vẫn bình thản, nhưng đôi lông mày hơi cau lại cho thấy chủ nhân của tiếng động kia là một cao thủ đáng gờm.
"Hai tiểu nha đầu không cần lo lắng như vậy, lão đầu tử này không có ác ý. Chỉ là nghe thấy tiểu cô nương phía sau các ngươi hát hay quá, nên mới lên tiếng khen một câu."
Mạnh Hiểu Dư đứng ngây người. Cô vừa nhìn thấy gì vậy? Một ông già râu bạc, quần áo tả tơi, từ trên cây cao phía trước bên trái rơi xuống. Cái này...cái này...chẳng lẽ đây chính là khinh công mà Kim lão gia vẫn thường nhắc đến? Chẳng lẽ khinh công thật sự tồn tại? Cô vốn vẫn nghĩ đó chỉ là chuyện bịa đặt của Kim lão gia! Sau khi nghĩ xong, Mạnh Hiểu Dư lập tức đổi sắc mặt, ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn thần tượng "Triệu Nhã Chi" yêu thích của mình.
*TNC là diễn viên phim TVB
So với vẻ mặt say mê của Mạnh Hiểu Dư, hai chị em Hàn Như Băng tỉnh táo hơn nhiều. Sau khi quan sát ông già râu bạc, họ lập tức thay đổi thái độ, cúi đầu chào: ""Triều Khuyết Cung" Hàn Như Băng, Hàn Như Sương, bái kiến Mễ lão tiền bối."
Ông già râu bạc nhìn hai chị em, cười nói: "Không cần nhiều lễ, không cần nhiều lễ. Chắc hai ngươi chính là đồ tôn song bào của "Mạc Vô Ưu" đi."
"Phải, tiền bối biết đến bọn cháu ạ?" Nghe vậy, Hàn Như Băng hơi nghi ngờ hỏi. Bởi hai năm trước, họ mới bắt đầu xuống giang hồ, tuy có chút danh tiếng nhưng chưa đến mức gây chú ý với vị lão tiền bối trước mặt.
"A, không biết. Mấy năm trước gặp sư tổ "Mạc Vô Ưu" của các ngươi, nghe nàng nhắc qua. Ta còn nhớ rõ lúc trước nàng khen các ngươi một phen. Lúc ấy ta còn tưởng nàng cố ý khuếch đại, không ngờ hôm nay gặp mặt quả nhiên phong thái bất phàm."
"Tiền bối quá khen rồi, so với tiền bối, chúng cháu thực khó mà theo kịp." Nghe lời khen, Hàn Như Băng dường như tỉnh táo hơn. Sau đó cô hỏi: "Bọn cháu từng nghe sư tổ nói, tiền bối sớm đã lui về ẩn cư nơi non nước. Nay gặp được, chắc là tiền bối có chuyện quan trọng?"
"Ai! Cũng không có chuyện gì, chỉ là lão đầu tử ta mấy hôm trước truy bắt mấy tên cướp. Vừa xong việc, nghe người trong trấn nói về Anh hùng đại hội. Lão già ta liền đến tham gia cho vui, mà nghe nói "Linh Vũ Sơn Trang" có vài chục vò rượu ngon ủ trăm năm, sẽ chiêu đãi võ lâm hào kiệt. Rượu ngon như vậy, lão đầu tử ta làm sao không đến nếm thử."
Hàn Như Băng thấy ông già râu bạc liên tục nuốt nước miếng khi nhắc đến rượu, trong lòng thầm nghĩ: "Tham gia cho vui là giả, muốn uống rượu là thật." Tuy nhiên, cô không nói ra.
Ông già râu bạc thấy hai chị em không còn nghi ngờ, liền quay sang nhìn Mạnh Hiểu Dư đang cưỡi lừa đứng ngẩn người. Ông nói với hai chị em: "Cô bé mặc áo tím kia là đồng môn của các ngươi?"
"Không phải, chỉ là nửa đường nhặt được tiểu gia hỏa mà thôi." Hàn Như Băng cười đáp. Sau đó cô kể lại đầu đuôi chuyện gặp Mạnh Hiểu Dư, và cách cô lợi dụng hai chị em ra sao.
Nghe xong, ông già râu bạc cúi đầu suy nghĩ, rồi tiếc hận: "A, nhặt được, vận khí thật tốt. Sao ta không có được vận khí như vậy?" Sau đó ông cười gian rồi tiến về phía Mạnh Hiểu Dư.
Mạnh Hiểu Dư đứng ngẩn người hồi lâu, khi tỉnh táo lại thấy ông già râu bạc đang tiến đến, nụ cười bí ẩn trên môi. Trong lòng cô dâng lên cảm giác không lành, càng lúc càng nặng.
Ông già râu bạc tiến đến bên cạnh Mạnh Hiểu Dư, đứng im, không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm cô.
Mạnh Hiểu Dư không biết làm gì, đành đứng ngẩn người.