48. Chương 48: Biến cố ở Vũ Xuân Các

Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ

Chương 48: Biến cố ở Vũ Xuân Các

Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tiểu muội muội vì sao nói không giữ lời? Làm tỷ tỷ thực sự đau lòng." Nghe Mạnh Hiểu Dư tức giận nói, Yên Như Mị như người phụ nữ bị bỏ rơi vừa nói vừa lấy khăn tay lau đi những giọt nước mắt vốn chẳng có.
"Khi nào ta nói không giữ lời? Là do ngươi không nghe rõ lời của ta." Nhìn nữ nhân đang giả vờ khóc trước mặt, Mạnh Hiểu Dư tức giận nói.
"Ta hỏi ngươi, tỷ tỷ dẫn ngươi đi xem, nàng không đẹp sao?" Yên Như Mị thu hồi bộ dáng giả khóc, khôi phục nét cười quyến rũ.
"Đẹp!" Mạnh Hiểu Dư thành thật trả lời, dù nữ tử mặc áo trắng tên Dạ kia vừa nhìn nàng đã ôm rồi hôn, nhưng Mạnh Hiểu Dư không phủ nhận, nàng thật sự là mỹ nữ.
"Ha ha, nếu ngươi cũng nói nàng đẹp, vậy sao lúc nãy ngươi không thừa nhận nàng là mỹ nữ?" Yên Như Mị buồn cười hỏi.
"Đẹp không chỉ là bên ngoài, mà còn là nội tâm. Nữ nhân tên Dạ kia vừa nhìn thấy ta đã xông tới ôm hôn, ta hoàn toàn có thể khẳng định nàng chỉ có vẻ đẹp ngoại hình mà không có vẻ đẹp nội tại." Mạnh Hiểu Dư bịa đặt.
"Vừa rồi ngươi cũng thấy, nàng nhầm ngươi thành người khác nên mới đối xử với ngươi như vậy!"
Nguyên bản Mạnh Hiểu Dư đang rất tức giận nghe lời Yên Như Mị, đột nhiên phản ứng lại: "Nga! Ngươi nói như vậy khiến ta nghĩ ngươi cố ý đấy!"
"Cố ý chuyện gì?" Yên Như Mị ra vẻ không hiểu hỏi.
"Chính là mang ta đi gặp nữ tử tên Dạ kia, kỳ thật ngươi thấy ta giống với người tên Tiểu Vũ nên mới đem ta đi gặp nàng, đúng không?" Mạnh Hiểu Dư nói đến đây lại tức giận, đồng thời trong lòng khẳng định Yên Như Mị là cố tình.
"Không phải rất giống mà là giống nhau như đúc, nếu không phải ta tận mắt nhìn thấy nàng đã chết, ta cũng cho rằng ngươi là nàng." Nghe Mạnh Hiểu Dư nói xong, Yên Như Mị thần sắc đau thương, nỉ non nói.
"Ngươi nói gì?" Vì Yên Như Mị nỉnon quá nhỏ, Mạnh Hiểu Dư không nghe rõ.
Nhìn thấy ánh mắt tò mò của Mạnh Hiểu Dư, Yên Như Mị thu hồi biểu tình đau thương, nháy mắt lại cười quyến rũ: "Tiểu muội muội, chúng ta đều nhượng bộ một bước nhé! Đem ước định lên đài nửa tháng giảm còn ba ngày thế nào?"
Nhìn thấy biến hóa trong nháy mắt của Yên Như Mị, Mạnh Hiểu Dư mặt đầy hắc tuyến: "Nữ nhân này có học qua thuật biến sắc mặt của Tứ Xuyên không? Biến đổi quá nhanh! Hơn nữa đổi chủ đề cũng đừng nên rõ ràng như vậy." Trong lòng kêu gào về tốc độ biến sắc mặt và cách đổi chủ đề của Yên Như Mị. Mạnh Hiểu Dư không khỏi tò mò hơn, Tiểu Vũ kia giống mình lớn lên sao?
"Thế nào tiểu muội muội?" Nhìn Mạnh Hiểu Dư không những không trả lời mà còn ngơ ngác. Yên Như Mị có chút buồn cười hỏi.
"Sao? Được!" Khi Mạnh Hiểu Dư đang phát ngốc nghe Yên Như Mị nói cũng không biết nàng đang nói về gì, chỉ thuận miệng đáp. Sau đó chờ lấy lại tinh thần, hỏi: "Ngươi vừa nói gì?"
"Tiểu muội muội, người vừa mới đáp ứng ta." Yên Như Mị cười duyên.
"Ta đáp ứng gì?" Mạnh Hiểu Dư trong lòng có dự cảm không tốt. "Sẽ không phải lúc ta đang ngơ ngác, lại đáp ứng lung tung chuyện gì chứ? Ông trời a! Ngàn vạn lần không được."
Nhưng ông trời như không nghe được thỉnh cầu của Mạnh Hiểu Dư.
"Vừa rồi ngươi đáp ứng ta, sẽ lên đài ở Vũ Xuân Các ba ngày." Yên Như Mị nhìn Mạnh Hiểu Dư nghe xong lộ ra biểu tình khiếp sợ, cảm thấy buồn cười, trong nghĩ: "Tuy diện mạo giống nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau."
-----------------------------------
Trong một phòng ở lầu hai của khách điếm.
Tỷ muội Hàn Như Băng ngồi trên ghế nghe Dạ Hàn cùng điếm tiểu nhị kể Mạnh Hiểu Dư đã thế nào đem những hộ sĩ trong tối từng bước chọc phá, lại như thế nào dùng bộ dạng điếm tiểu nhị qua mặt Dạ Hàn, sau đó lén ra khỏi khách điếm đến bây giờ vẫn chưa trở về.
Nghe điếm tiểu nhị nói xong, Hàn Như Băng từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc đưa cho điếm tiểu nhị: "Được! ta hiểu rồi, ngươi ra ngoài đi!"
"Ai! Cảm tạ khách quan!" Nhận năm mươi lượng bạc Hàn Như Băng thưởng, điếm tiểu nhị cúi đầu khom lưng thầm nói, "Thực xin lỗi, tiểu mỹ công tử. Ta không phải cố ý muốn bán đứng ngươi, nhưng hai vị khách quan trước mặt này thật sự đáng sợ, nếu không nói, các nàng sẽ giết cả ta cùng muội muội. Cho nên ta bất đắc dĩ mới bán đứng ngươi! Về sau ngươi trở về ngàn vạn lần đừng tìm ta tính sổ!" điếm tiểu nhị vừa thỉnh lỗi Mạnh Hiểu Dư vừa lôi kéo muội muội nhà mình giả trang Mạnh Hiểu Dư đang ngốc trong phòng mau chóng rời đi.
Nhìn thấy điếm tiểu nhị rời đi, Hàn Như Băng nói với Dạ Hàn đang quỳ một gối: "Dạ Hàn ngươi đứng lên đi! Này không phải trách nhiệm của ngươi."
"Không, là do Dạ Hàn thất trách, Dạ Hàn không bảo hộ tốt Mạnh cô nương, thỉnh hai vị cung chủ trách phạt." Dạ Hàn vẫn quỳ một gối xuống đất nói.
"Đứng lên đi! Tỷ tỷ nói không sai, đây không phải trách nhiệm của ngươi, là do Dư nhi quá nghịch ngợm." Hàn Như Sương mặt lạnh ngồi bên cạnh Hàn Như Băng nói.
"Nhưng mà..." Dạ Hàn quỳ một gối còn muốn nói gì đã bị Hàn Như Băng ngắt lời.
"Không nhưng mà gì hết, ngươi lui xuống đi!"
"Vâng." Nghe thanh âm có chút nghiêm túc, Dạ Hàn sau khi lên tiếng, đứng dậy rời khỏi phòng.
"Tỷ tỷ." Nhìn thấy Dạ Hàn đã rời đi, Hàn Như Sương có chút bất an nhìn tỷ tỷ. Trời đã tối như vậy, Dư nhi vẫn chưa trở về, Hàn Như Sương trong lòng không khỏi lo lắng, sốt ruột.
Nhìn biểu tình lo lắng, sốt ruột của muội muội, Hàn Như Băng cười khẽ an ủi: "Đừng lo, tiểu gia hỏa rất thông minh, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì." Hàn Như Băng vừa an ủi muội muội vừa tính toán đợi tìm được tiểu gia hỏa nên trừng phạt nàng không nghe lời thế nào. "Cư nhiên còn thừa dịp tỷ tỷ và muội muội đi vắng mà một mình lén ra ngoài, hơn nữa đã trễ thế này vẫn chưa trở lại, đợi đến khi tìm được tiểu gia hỏa, nhất định phải trừng phạt nàng." Khi Hàn Như Băng đang tính toán sẽ trừng phạt Mạnh Hiểu Dư thế thì người tìm Mạnh Hiểu Dư cũng đã trở về.
"Đại cung chủ, nhị cung chủ." Một nữ tử mặc kính trang huyền sắc vào phòng, quỳ một gối xuống đất.
"Minh, tìm được rồi sao?" Nhìn nữ tử mặc kính trang huyền sắc, Hàn Như Băng hỏi.
"Vâng." Nữ tử mặc kính trang huyền sắc ngẩng đầu lên.
"Ở đâu?"
"Vũ Xuân Các."
"...Xác định?" Hàn Như Băng trầm mặc một hồi nói.
"Thuộc hạ xác định."
"Được, ta đã biết, ngươi lui xuống đi."
"Vâng, thuộc hạ cáo." nói rồi liền lui ra.
"Sương nhi, chúng ta đi đón tiểu gia hỏa!" Hàn Như Băng nói xong lộ ra nụ cười yêu mị: "Tiểu gia hỏa lá gan không nhỏ, lén đi không nói, còn chạy đến Vũ Xuân Các chơi, xem ra phải trừng phạt một chút, ngươi đây là không biết trời cao đất rộng." Nghĩ đến đây, Hàn Như Băng cười càng thêm yêu mị.
Hàn Như Băng cùng Hàn Như Sương sau khi biết Mạnh Hiểu Dư ở Vũ Xuân Các, hai người thay một thân nam trang, chuẩn bị đến đón Mạnh Hiểu Dư về khách điếm.
Bên kia Mạnh Hiểu Dư lại bày ra vẻ mặt ai oán, thay một bộ váy lụa hồng nhạt, khiến vẻ mặt Yên Như Mị bên cạnh kinh ngạc không thôi.
"Không thể tưởng tượng sau khi thay quần áo, ngươi đúng là một tiểu mỹ nhân! Ngươi dứt khoát đừng về khách điếm nữa, ở lại Vũ Xuân Các của tỷ tỷ nhé! Tỷ tỷ đảm bảo vị trí hoa khôi Vũ Xuân Các sẽ thuộc về ngươi." Nhìn Mạnh Hiểu Dư thay đổi nữ trang, Yên Như Mị quyến rũ cười nói.
"Hừ, ta mới không muốn phá vị trí hoa khôi của Vũ Xuân Các các ngươi!" Mạnh Hiểu Dư ngồi trên ghế để tiểu nha hoàn búi tóc, khịt mũi nói với Yên Như Mị.
"Ngươi đúng là biết cách làm ta thương tâm!" Yên Như Mị vừa khoa trương lau đi giọt nước mắt không tồn tại, vừa thương tâm lên án Mạnh Hiểu Dư.
"Ngươi nhớ lời ta nói, ta sẽ ở đây lên đài ba ngày, ba ngày sau chúng ta sẽ không có quan hệ." Mạnh Hiểu Dư vẻ mặt khó chịu nói, đồng thời trong lòng mắng mình không có việc gì ngơ ngác làm chi? Hiện tại tốt rồi! Đem bản thân bán đi làm việc không công.
"Ha ha yên tâm, tỷ rất giữ chữ tín, nói ba ngày là ba ngày." Yên Như Mị cười quyến rũ. Sau đó thấy Mạnh Hiểu Dư không để ý, nàng nói tiếp: "Tỷ bây giờ muốn đi đón khách, ngươi chuẩn bị một chút, một hồi lên đài biểu diễn, tỷ ở trước chờ ngươi." Nói xong, Yên Như Mị duỗi tay nhéo gương mặt phấn nộn của Mạnh Hiểu Dư, sau đó xoay người rời khỏi phòng.