Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời
Chương 37: Hách Thanh Sơn, anh thích kiểu phụ nữ nào?
Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không hiểu sao, xe buýt đột ngột phanh gấp, Mạnh Du Du đang ngủ say theo quán tính đổ nhào về phía trước.
Phản xạ của Hách Thanh Sơn cực kỳ nhanh nhạy, lập tức đưa tay ra đỡ, nhưng Mạnh Du Du vẫn va đầu vào lòng bàn tay anh.
Mạnh Du Du lơ mơ tỉnh dậy, ôm trán, chậm rãi mở mắt. Hách Thanh Sơn cũng mau chóng thu tay về.
Từ đầu xe, giọng ông tài xế vang lên: “Xin lỗi mọi người, vừa rồi có một con mèo chạy ngang đường.”
Mạnh Du Du ngáp dài, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Còn bao lâu nữa mới tới?”
Hách Thanh Sơn nhìn ra cửa sổ, trả lời thờ ơ: “Sắp rồi, chừng năm phút nữa.”
Mạnh Du Du nghiêng đầu quan sát anh – hình như tâm trạng anh đã khá hơn trước?
…
Xuống xe, mọi người nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị.
Các anh đồng chí tiến ra bãi cỏ dựng bếp. Họ cúi người nhặt đá, tập trung xây bệ bếp, sau đó tản ra nhặt cỏ khô, cành củi, lót dưới đáy bếp chuẩn bị nhóm lửa.
Bên phía nữ đồng chí thì lo liệu thực phẩm. Trên bãi cỏ đặt một thùng nước lớn, họ dùng gáo múc nước đổ vào thau, cẩn thận rửa từng chiếc lá rau.
Sau khi rửa sạch, họ bê thau rau đến chỗ bếp.
Từ đó trở đi, thùng nước bị mọi người “lãng quên” và lặng lẽ bị bỏ lại ở một góc vắng vẻ.
Trong khi đó, xung quanh bếp trở nên náo nhiệt hẳn, tiếng cười đùa vui vẻ hòa lẫn tiếng chén bát va chạm rộn ràng.
Hách Thanh Sơn nhìn chiếc thùng nước trên bãi cỏ, chầm chậm bước tới.
Cánh tay trái của anh buông thõng có phần cứng nhắc, mu bàn tay sưng đỏ, vết rách dài gần hai phân vẫn còn vương máu, vùng da quanh đó tím bầm nhẹ.
Đó là vết thương do lúc trên xe, tay anh va vào con ốc cố định của lưng ghế.
Gương mặt anh vẫn bình tĩnh như nước, tay phải vững vàng múc một gáo nước từ thùng, chậm rãi dội xuống vết thương, để dòng nước mát rửa trôi máu và bụi bẩn. Sắc mặt anh không hề thay đổi, như thể chẳng hề cảm thấy đau đớn.
…
Mạnh Du Du chậm rãi quay lại, vừa chạy một đoạn khá xa mới tìm được nhà dân mượn nhà vệ sinh.
Trên đường về, cô vẫn thấy kỳ lạ: Ban tổ chức nghĩ gì mà dẫn mọi người đến một nơi hoang vu thế này để dã ngoại nấu nướng? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Ánh mắt Mạnh Du Du lướt qua đám đông, chợt dừng lại.
Trước mặt Hách Thanh Sơn đứng một cô gái – Mạnh Du Du nhận ra ngay, chính là cô tóc ngắn ngang vai chơi trò “ném khăn tay” sáng nay.
Cô gái hai tay ôm chặt một hộp cơm nhôm, vẻ mặt e thẹn mong đợi. Trong mắt ánh lên tình cảm khó giấu, giọng nói nhẹ nhàng run rẩy: “Anh Hách, đây là bánh đậu xanh do em tự tay làm, mời anh thưởng thức.”
Hách Thanh Sơn vẫn giữ vẻ lạnh lùng như cũ, mắt mang sự xa cách thờ ơ. Khóe môi anh vô thức trễ xuống, thậm chí mí mắt cũng hơi cụp lại, toàn thân tỏa ra khí thế “đừng lại gần”.
Anh im lặng chốc lát, rồi chậm rãi nói:
“Tôi không thích đồ ngọt, cô đem về đi.”
Giọng bình thản, cách dùng từ vẫn lễ phép, nhưng lại lạnh lùng đến mức khó gần.
Nụ cười của cô gái lập tức đông cứng, ánh sáng trong mắt tan biến.
Tạ Tư Tư đứng lặng tại chỗ, hai tay siết chặt hộp cơm, các đầu ngón tay trắng bệch vì quá sức.
Chỉ một lát sau, khóe mắt cô bắt đầu hoe đỏ, như sương mù dần che khuất ánh nhìn. Cô vội cúi đầu, không muốn ai nhìn thấy mình lúc này.
Sau đó bất chợt quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa đưa mu bàn tay lau nước mắt, bước chân xiêu vẹo, luống cuống như sắp ngã.
Mạnh Du Du đứng gần đó, vừa đi vừa nghịch đá dưới chân, phát ra tiếng “tách tách” nhỏ, chậm rãi tiến đến bên Hách Thanh Sơn.
Cô không thèm nhìn anh, đột nhiên hỏi:
“Sao anh không nhận?”
Hách Thanh Sơn đứng thẳng như cây tùng trước gió, mắt lạnh lẽo, nghe câu hỏi không buồn nhấc mí mắt, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không thích.”
Mạnh Du Du cúi đầu nhìn viên đá dưới chân, lấy đà đá xa, rồi lại hỏi:
“Là không thích người? Hay không thích đồ?”
Trong mắt Hách Thanh Sơn thoáng qua tia cảm xúc khó đoán, im lặng vài giây, rồi đáp khẽ:
“Cả hai đều không thích.”
Mạnh Du Du nhét hai tay vào túi áo, ngẩng đầu liếc nhìn anh, rồi cúi xuống, tiếp tục hỏi:
“Thế anh thích kiểu phụ nữ thế nào?”
Hách Thanh Sơn từ từ quay đầu, ánh nhìn rơi thẳng lên gáy cô gái trước mặt, sâu không lường được, không trả lời mà hỏi ngược:
“Cô rất muốn biết câu trả lời à?”
Chân phải của Mạnh Du Du – đang đá đá – khựng lại, rồi nhanh chóng đáp:
“Cũng không hẳn, chỉ tiện miệng hỏi thôi. Tôi thật sự khó tưởng tượng nổi kiểu người như anh khi yêu sẽ ra sao.”
Giọng nhẹ nhàng tự nhiên, nhưng chiếc đầu vốn cúi xuống lại càng cúi thấp hơn.
Hách Thanh Sơn dời mắt, nhìn ra xa, cất tiếng hỏi đầy ẩn ý:
“Kiểu người như tôi là kiểu người thế nào?”
Giọng không cao không thấp, khó lòng phân biệt đùa cợt hay nghiêm túc.
Mạnh Du Du dừng chân, rút tay khỏi túi, ngẩng đầu làm ra vẻ đắn đo, rồi bắt đầu liệt kê:
“Không biết nói lời đường mật, không giỏi dỗ dành, kiên nhẫn có hạn, lại không dịu dàng.”
Hách Thanh Sơn bật cười, nụ cười thư thái hiếm thấy.
Đúng lúc này, Tạ Tư Tư vừa kìm nén xong cảm xúc quay lại, trông thấy cảnh tượng ấy – người đàn ông đang cười, bên cạnh là…
Tầm mắt cô lướt sang, ánh nhìn lập tức sắc lại, nơi đáy mắt cuồn cuộn lửa ghen, như muốn thiêu cháy Mạnh Du Du ngay lập tức.
…
Trên đường trở về, bầu không khí trong xe buýt không còn sôi nổi như lúc đi. Ai nấy đều mang vẻ mệt mỏi ít nhiều.
Mạnh Du Du giống như rút cạn sức lực, mệt lả cả người. Trong lòng không ngừng than thở:
“Trời ơi, ai nói cho tôi biết, sao một buổi xem mặt thôi mà lịch trình lại dày đặc thế?”
…
Tầng hai của nhà hàng quốc doanh hôm nay không mở cửa cho khách, được ban tổ chức thuê làm địa điểm tổ chức vũ hội giao lưu. Thời gian bắt đầu là bảy giờ rưỡi tối.
Bảy giờ, Mạnh Du Du có một phòng hóa trang tạm thời riêng biệt. Cô đang ngồi trong đó, cẩn thận sửa lại kiểu tóc “công chúa” thất bại sáng nay.
Cô tự nhủ: “Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, phải trở thành con gián bất tử!”
Đúng lúc hoàn thành bước cuối cùng, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Mạnh Du Du đặt lược xuống, từ tốn bước đến cửa.
Khi mở cửa ra, một gương mặt quen quen hiện ra trước mắt.
Tạ Tư Tư nở nụ cười lịch thiệp, khóe miệng nhếch lên vừa đủ, lễ phép hỏi:
“Chào bạn, phòng thay đồ tạm đông quá, phải xếp hàng lâu. Mình sợ không kịp giờ nên muốn mượn phòng của bạn một chút, được không?”
Mạnh Du Du khẽ sững người, rồi lập tức nở nụ cười thân thiện, đáp ngay:
“Không vấn đề, bạn vào đi.”
Cô nghiêng người nhường đường cho Tạ Tư Tư vào phòng, rồi hỏi với vẻ quan tâm:
“Bạn có cần mình tránh mặt không?”
Tạ Tư Tư giả vờ ngượng ngùng, nhẹ giọng đáp:
“Làm phiền rồi.”
Mạnh Du Du gật đầu tỏ ý hiểu, trước khi rời khỏi còn khép cửa lại cẩn thận.
Cánh cửa vừa khép lại, vẻ e thẹn trên mặt Tạ Tư Tư lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười méo mó đầy đắc ý.
Cô khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lướt qua căn phòng như tìm kiếm thứ gì đó.
Cuối cùng, ánh nhìn dừng lại trên chiếc váy dài màu xanh quả bơ pha lụa mà Mạnh Du Du mặc sáng nay. Trong mắt cô, ánh lên ánh sáng độc địa, âm u như nọc độc rắn.