82. Chương 82: Vậy là thế nào nhỉ?

Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Du Du đưa tay nhận lấy gói bánh giấy dầu, nhận xét:
“Anh mang theo bình giữ nhiệt suốt ngày làm gì? Giống như mấy cán bộ già vậy.”
“Lạnh thế này mà không dùng bình giữ nhiệt thì đến khi em dậy, nước đã nguội hết sạch rồi.”
Anh đưa tay chạm vào mu bàn tay của Mạnh Du Du, may mà vẫn còn ấm.
Mạnh Du Du bác lại:
“Thế sao cái bánh này vẫn còn nóng?”
Hách Thanh Sơn chỉ cười, không thèm trả lời, tự nhiên chuyển đề tài:
“Tối qua có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Mạnh Du Du vung tay nói:
“Em nói rồi mà, chút rượu nếp đó có gì mà phải lo.”
Thời gian còn thừa thãi, Mạnh Du Du ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh ăn sáng xong.
Hai người kề vai bước ra khỏi cửa khách sạn, gió lạnh mùa đông thổi ào ào vào mặt, Mạnh Du Du rùng mình co cổ lại.
Cô lùi hai bước, co rúm người trốn sau lưng người đàn ông cao lớn, nhẹ nhàng ra lệnh:
“Anh đi trước đi.”
Hách Thanh Sơn không nhịn được cười:
“Em lấy anh làm tấm chắn gió đấy à?”
Mạnh Du Du nói mà răng va vào nhau:
“Sao hôm nay lạnh thế?”
Hách Thanh Sơn giải thích:
“Năm nào tầm này cũng đột ngột lạnh lên một đợt, nhưng không dài đâu.”
Anh nghiêng đầu nhìn Mạnh Du Du đang đứng sau mình:
“Em cứ như thế này cũng không được, lát nữa qua đường thì gió bốn phía thổi tới đấy.”
“Thế phải làm sao?”
Giọng nói nhỏ nhẹ bị gió lạnh cuốn đi, lọt vào tai Hách Thanh Sơn.
Anh cười, vẻ tinh nghịch:
“Anh ôm em vào áo nhé, như thế gió hướng nào cũng chẳng thổi tới được.”
Trong mắt thoáng hiện chút tinh quái hiếm thấy.
Mạnh Du Du biểu cảm chán ghét hết chỗ nói, than:
“Anh không thấy giống bố bế con gái à?”
Hách Thanh Sơn cứng họng:
“……”
Bất ngờ, một vòng tay ấm áp siết lấy cánh tay anh.
Mạnh Du Du hai tay ôm chặt cánh tay Hách Thanh Sơn, ngẩng đầu nói với anh:
“Thà đau một lần còn hơn dằn vặt mãi. Doanh trưởng Hách, chạy nhanh lên nào.”
Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, ánh sáng nơi đuôi mắt và chân mày tựa như có thể làm tan cái giá lạnh của mùa đông.
Không hiểu sao Hách Thanh Sơn lại thật sự nắm tay cô chạy đi.
Cứ thế, hai bóng người một lớn một nhỏ nép sát vào nhau, chạy băng băng trên con đường buổi sớm mùa đông.
Lá khô rơi xuống từ những cành cây trơ trụi, nằm trên mặt đất nơi họ vừa bước qua, may mắn thoát khỏi vận mệnh bị giẫm nát ngay tức thì.
Gió lạnh đập thẳng vào mặt càng lúc càng mạnh, chẳng mấy chốc, cả bốn tai đều đỏ bừng vì lạnh.
Hai kẻ thần kinh nặng.
Sau khi vào trong tòa nhà chính quyền nhân dân, Hách Thanh Sơn và Mạnh Du Du mỗi người một ngả, vì hôm nay họ học ở hai phòng họp khác nhau.
Mạnh Du Du lén lút vào từ cửa sau, đứng phía sau đảo mắt một vòng quanh phòng, phát hiện bên cạnh Thẩm Khê còn trống một chỗ, tám phần là cố ý chừa cho cô.
Cô chậm rãi bước tới, tiện miệng tìm chuyện bắt chuyện:
“Sao cậu cũng thích ngồi gần cửa sổ thế?”
Thẩm Khê có vẻ đang lơ đãng, chỉ đáp một câu:
“Sáng quá.”
Lúc này mới từ từ thu ánh mắt về từ ngoài cửa sổ.
Anh ta nhìn Mạnh Du Du, nhìn thật sâu.
Tựa như có điều muốn nói, nhưng thật lâu sau chỉ khẽ cười, không lên tiếng.
Mạnh Du Du cảm thấy có gì đó lạ, dứt khoát hỏi thẳng:
“Cậu có gì muốn nói với tôi à?”
Nghe vậy, Thẩm Khê lại nhìn sang, ánh mắt vẫn đầy ngập ngừng.
Mạnh Du Du cẩn thận nghiêng người qua, nói nhỏ:
“Tôi nói trước nhé, cậu đừng có diễn mấy cái vở cũ rích kiểu thanh mai trúc mã thầm yêu nhau, yêu mà không dám nói đấy! Tôi không có ý gì với cậu đâu, tốt nhất nên dừng lại, không thì ngay cả làm bạn cũng khó.”
Giọng điệu thì trêu ghẹo, nhưng ánh mắt lại có chút nghiêm túc.
Thẩm Khê trợn tròn mắt:
“……”
Vậy là thế nào nhỉ?