Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Chương 35: Nữ chính, xin hãy mau đánh chết ta đi!
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lòng nàng vui sướng đến mức bay bổng, nhưng bề ngoài vẫn phải giả vờ thẹn quá hóa giận.
“Hạ Tuyết Kiến, ngươi nói hươu nói vượn cái gì?”
“Ta nói hươu nói vượn ư? Ta tận mắt nhìn thấy ngươi bỏ thuốc vào trà của Cửu vương gia, sau đó câu dẫn Cửu vương gia.”
“Ngươi nói bậy, ta giết ngươi!” Diệp Khanh Oản vừa dứt lời đã muốn lao tới đánh nàng.
Kết quả, nàng bị Hạ Tuyết Kiến đẩy ngã xuống đất dễ như trở bàn tay, sau đó trơ mắt nhìn Hạ Tuyết Kiến cầm nghiên mực vừa rồi đập vào trán mình.
Chậc!
Ngươi còn mạnh thật đấy, tốt lắm, đúng là bá đạo!
Diệp Khanh Oản cũng không định đánh trả, vì để màn kịch này có thể thuận lợi kết thúc, nàng vẫn chịu được chút khổ này.
Vài giây sau, chỉ nghe “Loảng xoảng” một tiếng, nghiên mực trên trán nàng vỡ tan thành hai mảnh, trên người nàng còn phủ một tầng kim quang nhàn nhạt.
Diệp Khanh Oản:......
Hạ Tuyết Kiến:......
Nam Cung Mộ Vân mới vừa tỉnh lại:......
Quả nhiên, là có Kim Chung Tráo hộ thân.
Diệp Khanh Oản cười gượng trong lòng: Nữ chính này thật là phế vật mà, ngồi yên cho ngươi đánh mà ngươi còn đánh không chết được ta, ngươi nói xem, ngươi còn có thể làm gì nữa đây?
Lúc Diệp Khanh Oản đang suy tính có nên đưa thêm một khối nghiên mực nữa cho nàng, rồi nói: “Hay là ngươi thử lại lần nữa xem sao?” thì đúng lúc này, Nam Cung Mộ Vân bỗng nhiên lên tiếng.
“Hạ tiểu thư, đây là chuyện của ta và Diệp Khanh Oản, ngươi không có việc gì thì trở về đi.”
Nam Cung Mộ Vân nhìn thương tích trên người và trên mặt nàng, trong lòng buồn bực muốn chết.
Đã bị thương đến mức này rồi, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe là được, muốn xem náo nhiệt cái gì chứ.
Hứa Vi, tên này được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, bảo hắn nghĩ cách đừng cho Hạ Tuyết Kiến tham gia yến hội, đến chút việc nhỏ này cũng không làm xong.
Hạ Tuyết Kiến rõ ràng không hiểu ý hắn, còn dang hai tay che trước mặt hắn, trừng mắt nhìn Diệp Khanh Oản như hổ rình mồi.
“Cửu vương gia ngài đừng sợ, việc này ta tận mắt nhìn thấy, cho dù có náo loạn đến trước mặt Hoàng Thượng, ta cũng sẽ làm chứng cho Vương gia.”
Mặt Nam Cung Mộ Vân đen sầm, Bổn vương không cần ngươi làm chứng, ta cảm ơn ngươi.
“Cả đời ta ghét nhất loại người đê tiện vô sỉ, dơ bẩn này, chỉ biết lén lút ám hại người khác.”
A?
Diệp Khanh Oản chỉ vào chính mình, vẻ mặt ngơ ngác: “Tên lén lút ám hại người khác? Ta ư?”
“Đúng vậy, chính là ngươi, ngươi đừng tưởng rằng ngươi không lộ mặt mà ta không biết là ngươi đâu.”
A?
Này, cái gì với cái gì vậy, ta khi nào lén lút ám hại người khác? Ngươi bị bệnh tâm thần sao?
Nữ chính thật ghê gớm, nữ chính lại có thể bất phân phải trái mà đổ oan cho người khác sao? Có thể tùy tiện gán tội cho người khác sao?
Đến mũi tên ta còn không dùng, ta làm sao ám toán ngươi được?
Ta......
Đang mắng thầm, nàng bỗng nhiên dừng lại, nhớ tới hôm qua Lão Thái phó nói rằng, Hạ Tuyết Kiến sẽ không cho rằng, người hôm qua ở vùng ngoại ô ám toán nàng, khiến nàng bại lộ, là ta ư?
Cay đắng!
Làm vai phụ thật thảm, cái tội gì cũng phải gánh.
Nhưng vì cốt truyện yêu cầu, nàng vẫn nhận ngay lập tức, chỉ cần ngươi chịu động thủ đánh ta, cho dù ngươi nói ta giết cả nhà ngươi, ta cũng nhận hết.