Chương 38: Ngươi cứ chờ đó cho bổn vương!

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng

Chương 38: Ngươi cứ chờ đó cho bổn vương!

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về phần nam nữ chính bên kia, hai người tình cảm bùng cháy, nhưng không công khai ra bên ngoài, bởi vì nữ chính còn muốn điều tra nguyên nhân vì sao tỷ tỷ của nàng qua đời.
Mà theo nguyên tác, nam chính lúc này tuy rằng đã có chút thích nữ chính, nhưng nam chính là ai chứ, Cửu vương gia ngạo kiều phúc hắc nha.
Người ngạo kiều như vậy, tự nhiên không thể nào giống như một chú cún con, ôm nữ chính để biểu đạt tình yêu của mình.
Mà là phải giống một tên tra nam, tỏ vẻ không thèm để ý, không bận tâm đến chuyện kia, thậm chí khiến nữ chính hiểu lầm hắn là kẻ ăn chùi mép xong phủi tay.
Hai người thử thách nhau, ghen tuông lẫn nhau, ngược tới ngược lui.
Nam chính biểu hiện kiểm soát, ví như bề ngoài không cho nàng điều tra vụ án, nhưng thật ra là lo lắng cho sự an toàn của nàng, vẫn luôn ngầm giúp đỡ nàng.
Lại ví như nhốt nữ chính trong phủ, nàng dám phản kháng liền dọa giết cả nhà nàng, ép buộc nữ chính vào khuôn phép, kỳ thật là sợ nữ chính không cần hắn.
Dù sao cũng là kịch bản bá đạo Vương gia cẩu huyết, yêu nàng thì phải hành hạ nàng, cái kiểu hành hạ này, hành hạ cũng được coi là yêu đến tận xương tủy.
Nghĩ như vậy, nữ chính còn rất đáng thương.
Nàng tắt giao diện châm biếm, hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay.
“Hữu kinh vô hiểm, cảnh hạ dược đã hoàn thành tốt đẹp, tung hoa.”
“Tuy rằng nam chính có chút não tàn, còn là lão háo sắc như muốn chiếm tiện nghi của bổn tiểu thư, nhưng cuối cùng cũng đã đuổi hắn đi rồi.”
“Cảnh tiếp theo hình như là nữ chính vì thoát khỏi sự kiểm soát của nam chính, nửa đêm lén lút ra khỏi thành, sau đó bị sơn tặc bắt đi, sơn tặc thấy nàng xinh đẹp, lại cá tính, liền giữ nàng lại làm áp trại phu nhân.”
“Nữ chính vì điều tra nguyên nhân cái chết của tỷ tỷ, lại thật sự đồng ý, sau đó nam chính phẫn nộ dẫn binh đi bao vây, tiễu trừ sơn tặc.”
“Người phụ nữ của bổn vương, ngươi cũng dám động vào, bổn vương sẽ diệt cửu tộc nhà ngươi.”
“Hừ, nữ nhân, ngươi không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu.”
“Cốt truyện này, sao mà cứ như là, nàng trốn, hắn đuổi, nàng chạy đằng trời?”
“Buồn nôn.”
Diệp Khanh Oản thiếu chút nữa phun ra.
Ở đầu kia, Liễu Thịnh xem phụ đề mà cười đến đau cả sườn, đêm khuya hắn cũng đi, vẫn luôn trốn trên nóc nhà xem kịch vui, hắn nghĩ chắc cả đời này hắn cũng không thể quên được, Diệp Khanh Oản dùng trán đập nghiên mực vỡ làm đôi.
Đúng là kỳ nữ mà.
Nghe nói tay của Hạ Tuyết Kiến bây giờ vẫn còn sưng như móng heo.
So với hắn đang sung sướng, mặt Nam Cung Mộ Vân đã đen như đít nồi.
Cái gì mà nàng trốn, hắn đuổi, nàng chạy đằng trời?
Bổn vương làm gì có ngu xuẩn và ghê tởm như vậy chứ.
Diệp Khanh Oản, tất cả những điều này đều là để ngươi thuận lợi hoàn thành cảnh diễn này đúng không, để ngươi có cơ hội ở đó chèn ép bổn vương đúng không?
Được lắm, tiếp theo bổn vương sẽ cho ngươi một màn kịch hoàn toàn không khớp.
Ngươi cứ chờ đó cho bổn vương!