Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Chương 4: Thái phó biết đọc suy nghĩ?
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng lúc này, Thái phó bỗng bước về phía nàng.
Diệp Khanh Oản sợ đến mức không dám thở mạnh.
Xong rồi, xong rồi, chẳng lẽ hắn đã biết được điều gì đó?
Không thể nào, cốt truyện không phải vừa mới bắt đầu sao?
“Thái phó.” Diệp Khanh Oản hành lễ với hắn. Liễu Thịnh liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, lòng đầy nghi hoặc.
Nàng... không định giải thích điều gì với mình sao?
Chẳng lẽ nàng đang đùa giỡn bản quan?
Nhưng mà, liệu thật sự có ai đùa giỡn như thế không?
Nếu vậy, nàng ta quá ngu ngốc rồi!
Liễu Thịnh nhìn nàng rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu rồi thong thả trở về chỗ giáo án, làm như không có chuyện gì.
Dù hắn không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nhưng hắn khẳng định, những lời kia hắn thực sự đã nhìn thấy.
Nói cách khác, hắn có thể đọc được suy nghĩ của Diệp Khanh Oản.
Có thể nghe được tiếng lòng của người khác, quả là một chuyện thú vị.
Để xem ngày thường nàng hay nghĩ gì.
Liễu Thịnh vừa rời đi, Diệp Khanh Oản lập tức lè lưỡi, nhanh chóng lẩm bẩm hai câu châm chọc.
"Lão Thái phó phúc hắc này, không có việc gì lại đi lung tung làm gì, hại ta sợ muốn chết, còn tưởng hắn biết rõ điều gì đó chứ?"
"Nếu hắn biết nơi này là thế giới tiểu thuyết, vậy cốt truyện đã sụp đổ ngay từ đầu rồi, mình càng không thể trở về được, phiền chết mất."
Nàng vừa mới lẩm bẩm châm chọc xong, trên quyển sách trong tay Liễu Thịnh lại hiện lên dòng chữ lần nữa.
Thế giới tiểu thuyết ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó là gì?
Chẳng lẽ là thoại bản?
Vậy nên, thế giới của hắn hiện giờ thực ra là...
Liễu Thịnh sợ đến mức lập tức đẩy quyển sách trong tay ra.
Không thể nào!
Diệp Khanh Oản bị hắn làm cho hoảng sợ, nhìn thấy hắn cau mày, vẻ mặt như có mối thù sâu nặng, không nhịn được lén hỏi nội thị.
“Hôm nay Thái phó bị làm sao vậy?”
Nội thị sớm đã sợ đến mức quỳ rạp trên mặt đất run bần bật.
A, quả nhiên là lão Thái phó phúc hắc, nhìn xem, đã làm nội thị sợ đến mức này, còn không dám thở mạnh.
Nàng vừa mới lẩm bẩm châm chọc xong, liếc thấy Thái phó đang nhìn về phía mình, lại nhanh chóng cúi đầu giả chết như không có chuyện gì.
Giờ phút này, trong lòng Liễu Thịnh khó có thể bình tĩnh. Thế giới hiện giờ của hắn, vậy mà lại là thoại bản?
Mà hắn, chỉ là một nhân vật trong thoại bản.
Hắn đường đường là Thái phó đương triều, đứng hàng tam công, trẻ tuổi tài tuấn, khí phách hăng hái như vậy, vậy mà chỉ là nhân vật dưới ngòi bút của người khác, vận mệnh đã được an bài. Bảo hắn làm sao có thể chấp nhận được?
Hắn nhìn chằm chằm Diệp Khanh Oản, trong mắt lóe lên một tia sáng khó tả.
Nếu Diệp Khanh Oản biết toàn bộ cốt truyện, vậy thì...
Diệp Khanh Oản bị hắn nhìn chằm chằm, có chút không được tự nhiên. May mà các công chúa, vương gia khác lần lượt tiến vào, lúc này mới giảm bớt sự xấu hổ.
Nếu cái tên Cửu vương gia mắt mù kia không đến thì càng tốt.
Vừa nghĩ đến đây, Cửu vương gia mắt mù liền đi ngang qua trước mặt nàng, không hiểu sao lại liếc nhìn nàng một cái.
Diệp Khanh Oản: ?
Có bệnh sao?
Sao hôm nay đám người này kỳ lạ thế?