Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Chương 41: Món quà quỷ quyệt
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Danh tiếng của Diệp Khanh Oản đã bị hủy hoại hoàn toàn. Nếu Cửu vương gia không cưới nàng, cả đời này nàng sẽ chẳng thể gả cho ai được nữa.
“Nhưng nương đã thật sự phong tỏa tin tức rồi, sao lại… truyền ra ngoài được chứ…”
Mẹ nàng vô cùng tự trách, cảm thấy chính mình đã hủy hoại danh tiếng của con gái.
Diệp Khanh Oản chẳng hề để tâm. Tin đồn lan ra ngoài ư? Đơn giản thôi, chính nàng muốn nó lan ra mà.
Không lan ra ngoài thì làm sao nàng hắc hóa được chứ?
Hơn nữa, nàng đã sớm chuẩn bị rồi. Cứ để tin tức lan truyền đi, rồi sau đó mới có chuyện để làm chứ? Theo yêu cầu cốt truyện, nàng vẫn cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt: “Nương, bên ngoài đã đồn đại đến mức này rồi, nếu Mộ Vân ca ca còn không chịu cưới con, vậy con chỉ có thể đâm đầu tự vẫn thôi.”
“Con nói mê sảng cái gì vậy! Con cứ yên tâm, mặc kệ dùng phương pháp gì, nương nhất định sẽ khiến Cửu vương gia cưới con.”
“Thật sao?” Nước mắt Diệp Khanh Oản vẫn còn rưng rưng.
“Đương nhiên rồi, nương bao giờ lừa gạt con chưa?”
“Nương tuyệt nhất.” Diệp Khanh Oản ôm cổ bà, dụi đầu vào lòng bà làm nũng.
An ủi nàng xong, mẫu thân liền vội vã rời đi, tựa hồ có việc gấp.
Mẫu thân vừa đi, Diệp Khanh Oản liền trở về tư thế nằm hình chữ X, tìm một tư thế thoải mái nhất.
Không cần phải đấu trí với vai chính, thật là thoải mái quá đi.
Nàng còn chưa kịp hưởng thụ được bao lâu, nha hoàn bên cạnh đã bưng một chiếc hộp đến.
“Tiểu thư, Cửu vương gia sai người mang lễ vật đến tặng ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lễ vật ư?”
Diệp Khanh Oản cảnh giác ngồi dậy: “Để xa ra một chút, lỡ đâu là thuốc nổ hay thứ gì đó thì sao.”
Nha hoàn không rõ nguyên do, nhưng vẫn dựa theo lời phân phó đặt chiếc hộp xuống đất. Sau đó, Diệp Khanh Oản tìm một cây gậy, từ xa chọc chọc vào nó.
Rắc.
Một món trang sức điểm thúy tinh xảo xuất hiện bên trong hộp.
“Oa, món trang sức thật xinh đẹp quá!” Nha hoàn thốt lên một tiếng cảm thán kinh ngạc.
Diệp Khanh Oản cũng nhìn thấy, nàng ngồi xổm xuống ngắm nghía một hồi lâu. Có chút giống đồ của Hoa phi nương nương trong “Chân Hoàn Truyện”, trông thật đáng giá.
Nhưng nàng chẳng dám động vào, thậm chí còn giống như chim sợ cành cong, cả người căng thẳng, che miệng mũi lại, như đang đối mặt với kẻ địch lớn.
“Nhanh! Nhanh lên! Che miệng mũi lại! Cẩn thận trúng độc, chắc chắn là trong món điểm thúy này có tẩm độc!”
Nam Cung Mộ Vân phúc hắc như vậy, làm sao có thể hào phóng tặng nàng một món lễ vật quý giá như thế chứ?
Chắc chắn hắn đã hạ độc vào đó, muốn độc chết nàng!
Cái tên này, thật sự quá âm hiểm mà!
Sau khi sai người mang món điểm thúy cất vào nhà kho, càng xa nàng càng tốt, Diệp Khanh Oản bắt đầu suy nghĩ về cốt truyện kế tiếp.
Theo nguyên tác tiểu thuyết, rốt cuộc nàng hắc hóa là vì chuyện gì?
Nàng chợt nhận ra, việc bị hạ dược và chịu vạn người phỉ nhổ chỉ là khởi đầu. Tiếp theo đó còn xảy ra một chuyện lớn, suýt chút nữa khiến nàng cửa nát nhà tan, đó mới là lúc nàng thật sự hắc hóa.
Về sự kiện đó, thật ra lúc nàng đọc nguyên tác cũng có chút mơ hồ không rõ. Hình như là nàng đã cứu một ai đó, nhưng nàng lại là người được phái tới vùng đó.