Hạ Yên ngây ngốc ngồi bệt trên giường, đầu óc trống rỗng không hiểu gì đang xảy ra. Tiếng nói kỳ lạ cứ mỗi giờ lại vang lên một lần trong tâm trí nàng như tiếng chuông báo tử.
"Keng keng, ngươi còn hai mươi giờ nữa sẽ xuyên sách, hệ thống cảnh báo, hãy nhanh chóng chuẩn bị."
Khi âm thanh báo động vang lên lần thứ năm, dù vẫn còn mơ hồ, Hạ Yên cũng cảm thấy cả người căng như dây đàn. Hệ thống gì? Cảnh báo cái gì? Nàng lảo đảo, gần như ngất đi.
Khoan đã... hệ thống? Xuyên sách?
Chẳng lẽ nàng sắp bị xuyên không? Hệ thống kia chẳng phải chính là kim thủ chỉ của nàng sao? Không gian?
Truyện Đề Cử






