Nữ Phụ Mang Thai Những Năm 70 Không Chạy Nữa thuộc thể loại Xuyên Không, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó, cô lại nghĩ, nếu thử đặt mình vào vị trí của Tiểu Bao Tử. Cậu bé sẽ muốn một người mẹ mỗi ngày tận tình chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ, hay muốn một người mẹ có sự nghiệp riêng, độc lập, tự chủ, và sau này khi cậu lập gia đình, sinh con có thể hỗ trợ cậu? Đáp án rõ ràng là vế sau.
Trẻ con không cần sự bầu bạn thái quá, biết bao nhiêu người thậm chí còn không nhớ nổi ký ức trước năm tuổi của mình. Hơn nữa, nếu dốc hết tâm sức chăm sóc Tiểu Bao Tử, đồng nghĩa với việc cô dồn hết tâm trí vào con, coi Tiểu Bao Tử là tất cả sự nghiệp của mình, cô sẽ không ngừng soi mói việc học hành, bạn bè của con... Những điều như vậy chắc chắn sẽ khiến Tiểu Bao Tử cảm thấy ngột ngạt. Thay vì dồn hết sự chú ý vào con, thà rằng tập trung sức lực vào sự nghiệp của bản thân. Tương lai, chắc chắn Tiểu Bao Tử sẽ biết ơn vì có một người mẹ độc lập, giỏi giang.
Hạ Thừa Trạch bị lời nói của Khương Tuyết Di khơi dậy nhiệt huyết, liền nháy mắt với cô. Khương Tuyết Di hiểu ý, bế Tiểu Bao Tử lên dỗ dành: "Mẹ đọc truyện cho con nghe có được không nào?" Tiểu Bao Tử dùng giọng non nớt nói: "Dạ được ạ ~"
Khương Tuyết Di mãi mới dỗ được Tiểu Bao Tử ngủ, vừa đặt cuốn truyện xuống đã bị Hạ Thừa Trạch bế thốc lên. Khương Tuyết Di đẩy vai anh: "Sao anh vội vàng thế."
"Tại em nói đấy." Hạ Thừa Trạch nghiêm mặt nói: "Em nói đúng, hai chúng ta còn trẻ, đang là lúc cần nỗ lực phấn đấu. Phó lữ trưởng không phải là đích đến của anh, mà chỉ là điểm khởi đầu thôi. Tương lai anh sẽ làm Phó sư trưởng, Sư trưởng... thậm chí là vị trí cao hơn nữa, giống như em nói, xây dựng một nền móng vững chắc cho Tiểu Bao Tử."
Khương Tuyết Di gật đầu: "Vâng, anh nói đúng." Cô nói tiếp: "Có điều cái tay anh có thể nghiêm túc một chút không, đừng cứ sờ soạng mãi vào chỗ đó của em." Bị anh sờ làm cô thấy ngứa ngáy lạ thường, cứ như một sợi lông vũ lướt nhẹ qua, nơi nào lướt qua cũng như châm lửa.
Hạ Thừa Trạch lại sờ thêm một cái: "Tiện tay thôi." Anh nghiêm túc nói: "Anh thấy với đà nỗ lực phấn đấu của hai chúng ta, sau này một mình Tiểu Bao Tử chắc chắn không hưởng hết được, hay là sinh thêm em trai em gái cho nó san sẻ bớt, em thấy sao?"
Đây mới là trọng điểm của anh chứ gì? Khương Tuyết Di lườm anh một cái. Cả hai cùng ngã xuống giường, anh trên, cô dưới.
Khương Tuyết Di chớp đôi mắt to tròn lấp lánh như ngàn sao nhìn Hạ Thừa Trạch, mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng ngần chỉ bằng bàn tay. Hơi thở giao hòa, kề tai thủ thỉ. Khi mục tiêu của cả hai đồng điệu, cùng hướng về một phía, chuyện chăn gối cũng trở nên vô cùng ăn ý và thỏa mãn. Hạ Thừa Trạch đã lâu không được sảng khoái đến thế, tựa như một con ngựa hoang tự do phi nước đại trên thảo nguyên bao la. Ngựa hoang vươn vó trước, bay qua vực thẳm rồi đáp xuống vững vàng.
Hạ Thừa Trạch nhắm chặt mắt, vùi sâu khuôn mặt vào mái tóc Khương Tuyết Di, hít hà mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô. Khương Tuyết Di đã không còn mở nổi mắt, lầm bầm nói: "... Đi ngủ thôi."
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rạng rỡ chiếu vào phòng. Khương Tuyết Di ngáp một cái, thức dậy vào phòng tắm rửa mặt. Hạ Thừa Trạch từ trong bếp bưng ra cháo và thức ăn kèm. Khương Tuyết Di rửa mặt xong ngồi vào ghế, đón lấy tách trà từ tay Hạ Thừa Trạch, nhấp một ngụm. Sau đó cô múc một thìa cháo nóng hổi, thổi nhẹ rồi đưa đến bên miệng anh, anh thuận thế nuốt lấy. Từng cử chỉ, hành động đều toát lên vẻ ăn ý.
Tiểu Bao Tử hai tay vịn vào thành nôi, nhìn cha rồi lại nhìn mẹ, cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng mà không thể nói thành lời. Thứ Năm, Khương Tuyết Di đến Hội Phụ nữ làm việc. Việc đầu tiên là nộp bản phương án đã viết đêm qua cho Chủ nhiệm Tạ. Chủ nhiệm Tạ vừa mới đến văn phòng, còn chưa ngồi ấm chỗ đã nghe thấy tiếng gõ cửa ba cái. Bà cất giọng: "Mời vào."
Khương Tuyết Di ôm bản phương án bước vào, Chủ nhiệm Tạ nói: "Là Tiểu Khương à, tìm tôi có việc gì à?" Khương Tuyết Di cười đặt bản phương án lên bàn: "Chủ nhiệm Tạ, bản phương án về lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng mà cô dặn em viết, em đã viết xong rồi, mời cô xem xét."
Chủ nhiệm Tạ sững sờ, nhiệm vụ này bà mới giao cho Khương Tuyết Di vào thứ Hai, vốn tưởng cô phải đến tuần sau hoặc thậm chí tuần sau nữa mới nộp được, không ngờ mới thứ Năm mà cô đã làm xong rồi. Chẳng lẽ là viết qua loa cho xong chuyện thôi sao? Chủ nhiệm Tạ không khỏi nảy sinh lòng nghi ngờ. Với sự nghi hoặc ấy, bà cầm bản phương án lên mở ra xem.
Khương Tuyết Di bắt đầu viết từ lý do vì sao phải mở lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng, sau đó đi sâu vào thực tiễn, viết rất rõ ràng về cách mở lớp, dạy gì, thiết kế nội dung giảng dạy ra sao, lựa chọn phương thức giảng dạy thế nào. Ví dụ như thiết kế nội dung lớp xóa mù chữ, chủ yếu tập trung vào các chữ thông dụng trong cuộc sống, dạy về 'họ tên, tem phiếu lương thực, công điểm'... những thứ liên quan mật thiết đến sản xuất và đời sống. Còn có cả các phép tính số học đơn giản, dùng ví dụ thực tế về quy đổi công điểm, tính toán phân phối vật tư làm bài tập, thực sự đã làm được việc xuất phát từ thực tiễn. Hơn nữa mỗi mục lớn đều được chia thành năm mục nhỏ, vô cùng logic, rành mạch, khiến người xem nhìn qua là hiểu ngay. Bản phương án này cho dù có đem nộp cho lãnh đạo tỉnh ủy xem cũng chẳng thể bới ra được hạt sạn nào.
Chủ nhiệm Tạ không nhịn được cất lời khen ngợi: "Hay! Viết hay lắm!" Bà khựng lại một lát: "Chỉ là..."
Sắc mặt Khương Tuyết Di trở nên nghiêm túc: "Chủ nhiệm Tạ, cô cứ nói ạ."
Chủ nhiệm Tạ mỉm cười, đưa tay ra hiệu: "Cô đừng căng thẳng, đúng rồi, đừng đứng mãi như vậy, ngồi xuống đi, ngồi đi." Khương Tuyết Di ngồi xuống nhưng vẫn còn rất thấp thỏm, đây là lần đầu tiên cô viết loại phương án như thế này, không biết có sai sót gì không.
Chủ nhiệm Tạ nói: "Giáo viên chịu trách nhiệm đào tạo kỹ năng, cô có đề cử ai không? Cô thấy trong Hội Phụ nữ chúng ta, ai phù hợp làm việc này?" Khương Tuyết Di trong lòng nhẹ nhõm, suy nghĩ một lát rồi nói: "Chủ nhiệm Tạ, em đề cử Khoa trưởng Vưu của phòng em và Khoa trưởng Hàn của văn phòng ạ."
"Ồ?" Chủ nhiệm Tạ nói: "Nói rõ hơn đi." Khương Tuyết Di cân nhắc: "Khoa trưởng Vưu rất có kinh nghiệm về đồ thủ công, để chị ấy dạy học viên làm hoa nhung là thích hợp nhất. Khoa trưởng Hàn tính tình hiền hậu, có sức hút, rất dễ hòa đồng với mọi người, em thấy hai vị đều rất thích hợp làm công việc đào tạo kỹ năng ạ." Cô dừng một chút: "Em chỉ đưa ra gợi ý thôi, quyết định cuối cùng vẫn là ở cô."
Chủ nhiệm Tạ cười như không cười: "Cô đề cử lãnh đạo trực tiếp của mình, không sợ tôi nghĩ cô có tư lợi sao?" Khương Tuyết Di hào sảng cười nói: "Trong lòng em Khoa trưởng Vưu thực sự là người phù hợp nhất, không thể vì sợ cô nghĩ em có tư lợi mà không đề cử chị ấy được, như vậy là đi ngược lại với ý định muốn tổ chức tốt lớp học này của Hội Phụ nữ chúng ta."
Chủ nhiệm Tạ cười nói: "Được rồi, tôi biết rồi, cô về làm việc đi." Bà nói tiếp: "À đúng rồi, suýt nữa thì quên nói với cô, đề nghị trước đó của cô về việc cung cấp một bữa trưa miễn phí cho học viên, tôi đã xin ý kiến cấp trên và đã được phê duyệt."
"Vậy thì tốt quá ạ." Khương Tuyết Di cười nói: "Vừa được học chữ, vừa được học làm hoa nhung, dán hộp diêm kiếm tiền lại còn được bao cơm, lần này e là số người đến đăng ký sẽ làm sập cửa Hội Phụ nữ chúng ta mất thôi." Chủ nhiệm Tạ bật cười: "Cái miệng khéo léo của cô thật đấy." Bà lại nói: "Được rồi, mượn lời chúc của cô, hy vọng số người đến đăng ký nườm nượp, chúng ta cũng có thể thực tâm thực ý làm được chút việc thiết thực cho phụ nữ."
Chủ nhiệm Tạ nhanh chóng duyệt xong phương án, cuối cùng người được chọn làm giáo viên đào tạo kỹ năng chính là Khoa trưởng Vưu. Khoa trưởng Vưu nghe tin thì giật mình, hỏi Khương Tuyết Di: "Có phải em đã đề cử chị với Chủ nhiệm Tạ không?" Khương Tuyết Di chỉ cười mà không nói. Khoa trưởng Vưu trách yêu: "Cái này đúng là làm khó chị rồi, làm hoa nhung với dán hộp diêm chị có biết gì đâu, chính mình còn chưa biết thì dạy người ta thế nào được."
Khương Tuyết Di cười nói: "Không biết thì học, cái này sao làm khó được chị chứ, chị đan áo len đẹp thế cơ mà." Cô cầm chiếc áo len Khoa trưởng Vưu đan cho Tiểu Bao Tử lên, "Nhìn mũi kim, hoa văn này xem. Làm hoa nhung, dán hộp diêm chắc chắn không làm khó được chị đâu, học loáng một cái là biết ngay ấy mà." Khoa trưởng Vưu mỉm cười lắc đầu: "Em đúng là biết giao đề bài khó cho chị thật đấy, xem ra chị phải đi tìm người ở xưởng diêm, xưởng hoa nhung để học hỏi cách làm hai thứ này thôi."
Hứa San San giơ tay nói: "Chị Vưu, em đi cùng chị." Giáo viên chính đào tạo kỹ năng là Khoa trưởng Vưu, Chủ nhiệm Tạ còn chọn thêm Khoa trưởng Hàn, Hứa San San, Tiểu Trịnh... mấy đồng nghiệp nữa làm giáo viên trợ giảng. Có điều cũng phải đợi Khoa trưởng Vưu học xong rồi dạy lại cho họ thì họ mới có thể đi dạy người khác được.
Mọi thứ đều đang được triển khai một cách khẩn trương. Giữa tháng năm, trên bảng thông báo ở đầu đường cuối ngõ đều dán tờ rơi tuyển sinh lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng của Hội Phụ nữ. Thời này, người biết chữ không nhiều, Hội Phụ nữ đặc biệt cử người đứng cạnh bảng thông báo để giải thích. Còn cử cả người xuống tận các công xã phía dưới để tuyên truyền. Nhờ vậy mà số người đến đăng ký thực sự rất đông, nhất là sau khi biết học viên nhập học sẽ được bao một bữa trưa miễn phí thì người kéo đến càng đông hơn.
Có điều lớp học của Hội Phụ nữ đương nhiên là dành cho phụ nữ, đàn ông tuyệt đối không được nhận. Hơn nữa yêu cầu độ tuổi từ mười tám đến năm mươi lăm, nhỏ quá hay lớn quá đều không được nhận. Nhỏ quá có thể đến trường học, lớn quá khả năng tiếp thu có hạn, nên nhường cơ hội cho người cần thiết hơn. Không ít xã viên nam ở công xã, sau khi đăng ký không thành công thì giục giã vợ mình đi đăng ký, dù sao thì cũng tiết kiệm được một bữa cơm. Lương thực quý giá biết bao, Thứ Bảy lên Hội Phụ nữ học xong rồi ăn cơm luôn ở đó, phần lương thực tiết kiệm được có thể để dành cho người lớn và trẻ con khác trong nhà ăn.
Sau khi loại bỏ một số người không đủ điều kiện đăng ký, cuối cùng, số học viên được chốt là sáu mươi người, vừa vặn lấp đầy một lớp học. Thứ Bảy, đúng chín giờ sáng, Khương Tuyết Di chuẩn bị bước vào lớp học. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, trông rạng rỡ như một đóa hoa nghênh xuân đang nở rộ, vô cùng tươi trẻ.
Trong phòng học đã ngồi đầy người, có người còn nhận ra cô: "Là cán bộ Khương!"