Đêm thu lạnh buốt, bóng tối nuốt chửng vạn vật. Lãnh Mộ Thi khẽ khàng tách khỏi ánh lửa bập bùng, ẩn mình sau chiếc xe ngựa. Đôi mắt nàng sắc lạnh xuyên qua màn đêm, găm chặt vào sâu trong rừng núi, truy tìm một bóng hình – người mà suốt chặng đường dài luôn giữ vẻ thanh túc, đoan chính đến mức khó tin.
Hắn hẳn đã không thể nhịn được nữa. Dù tu vi cao thâm đến đâu, phàm nhân vẫn là phàm nhân. Cơ hội nàng rình rập suốt cả ngày trời, cuối cùng cũng đến. Không chút chần chừ, nàng lặng lẽ bám theo, như một cái bóng không tiếng động. Mục đích của nàng là gì? Một bí mật động trời, hay một âm mưu đã được ấp ủ từ lâu?
Truyện Đề Cử






