Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo
Chương 22: Nguyên tắc của em đã được áp dụng
Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
" CỐ THẦN VŨ... ANH Ở ĐÂU MAU CỨU EM"
Lúc này, Thẩm Thiên Long nghe rõ tiếng Nhược Hy gọi tên Cố Thần Vũ. Trong đầu anh như nổ tung khi nghe cô gọi tên người đàn ông khác, lòng tức giận bất giác dâng lên.
Thẩm Thiên Long đang định túm cổ áo Nhược Hy thì đột nhiên nghe tiếng:
" RẦM "
Cánh cửa đã bị Cố Thần Vũ phá tan. Cánh cửa văng ra phía sau trong tiếng va chạm mạnh.
Cố Thần Vũ xông vào, nhìn thấy cảnh tượng đàn ông trên người đàn bà dưới, anh không kịp suy nghĩ, lập tức xốc Thẩm Thiên Long quật xuống sàn nhà. Tiếp đó, anh giáng một cú đấm thẳng vào bụng Thẩm Thiên Long. Do không có thế chống đỡ, Thẩm Thiên Long bị hạ gục dễ dàng.
Nhìn thấy Nhược Hy đang khóc, trên người cô đầy những vết xước từ má, miệng, tay chân - dấu hiệu của cuộc ẩu đả vừa qua, Cố Thần Vũ đau lòng ôm cô vào lòng và nói:
" Không sao, anh đến rồi."
Nhược Hy siết chặt lấy anh, Cố Thần Vũ càng cảm thấy xót xa. Cô bé của anh vốn không phải là kẻ yếu đuối, chắc chắn cô đã bị dọa nạt nhiều lắm mới có thể yếu đuối như vậy.
Thẩm Thiên Long đứng dậy tức giận:
" Cố Thần Vũ, cậu xông vào nhà tôi để làm gì? Cậu không chỉ đánh tôi, còn phá hủy tài sản của tôi. Cậu thích cô ta thì cứ nói, tôi nhường lại cô ta cho cậu, nhưng tại sao cậu phải hủy hoại gia sản của tôi?"
" Xin lỗi, Thẩm thiếu gia, nhưng xin hãy tôn trọng chị dâu nhỏ của tôi."
Á Hiên thay Nhược Hy lên tiếng trước mặt Cố Thần Vũ. Còn Cố Thần Vũ, anh chỉ tập trung vào tình trạng của Nhược Hy, chẳng thèm đếm xỉa đến Thẩm Thiên Long.
" Khi nào cậu mới có quyền nói ở đây? Cô ấy là người của băng Hổ Long, không phải băng Lôi Vũ của các người!"
Thẩm Thiên Long ngạo mạn nói.
" Cô ấy không còn thuộc băng Hổ Long từ lâu rồi."
Đó là lời của Thẩm lão gia. Ông cùng với Hoàng Thừa Ân đã xuất hiện từ khi Cố Thần Vũ xông vào cứu Nhược Hy.
Thẩm lão gia tiếp tục:
" Mày làm ta thất vọng. Mày rời khỏi đây ngay lập tức."
Thẩm Thiên Long sợ cha mình lắm, đành ngậm hờn đứng dậy, nhưng vừa đi được vài bước thì bị Cố Thần Vũ gọi lại:
" Đợi đã."
Thẩm Thiên Long quay người lại:
" Cậu muốn gì?"
Cố Thần Vũ nói chắc nịch:
" Tôi nhắc nhở cậu lần cuối: hãy quản lý người của mình cho tử tế. Nếu lần sau cậu còn động đến người phụ nữ của tôi, đừng trách tôi không báo trước. KỂ CẢ CẬU."
Cố Thần Vũ nhấn mạnh ba chữ cuối.
Thẩm Thiên Long ngờ vực:
" Cậu vì cô ta mà quay sang chống đối tôi?"
" Cậu đang tự sỉ nhục mình đấy."
Lời của Cố Thần Vũ khiến Á Hiên và cả Thừa Ân phải cười thầm.
Chẳng phải Thẩm Thiên Long cũng từng vì Phó Tử Yên mà động đến Hạ Nhược Hy, giống hệt như đang khiêu khích Cố Thần Vũ bây giờ?
Thẩm Thiên Long hậm hực bỏ đi. Thực tế, anh không thể địch nổi Cố Thần Vũ. Gia tộc họ Cố hùng mạnh, thế lực ngầm điều hành bởi Cố Thần Vũ không ai có thể lường được mức độ, cũng chẳng ai dám đụng đến.
Cố Thần Vũ nhìn Nhược Hy nói:
" Nguyên tắc của em đã được áp dụng rồi."
(Tác giả nhắc lại nguyên tắc: Nếu một ngày người đứng đầu băng Hổ Long không còn tin tưởng Nhược Hy nữa, cô sẽ rời đi.)
Nhược Hy gật đầu nhẹ, không nói thêm lời.
Thẩm lão gia biết rõ nguyên tắc của Nhược Hy, ông tiến đến gần xoa đầu cô nói:
" Đứa bé không biết nhìn người, không biết trân trọng cháu. Ta thay mặt nó xin lỗi cháu."
" Chú đừng như vậy, chú đã nhận nuôi cháu, cho cháu một mái ấm, một ngôi nhà thứ hai. Cháu còn nợ chú lời cảm ơn, Hạ Nhược Hy cảm ơn ân dưỡng nuôi của chú."
Nói xong, cô cúi đầu thấp xuống.
" Ngoan lắm. Chú có món quà tặng cháu trước khi cháu rời khỏi đây. Chờ chú một lát."
Thẩm lão gia nói xong liền rời khỏi phòng.
Hoàng Thừa Ân tiến đến bên Nhược Hy. Suốt thời gian qua, anh quan sát cách Cố Thần Vũ chăm sóc cô, lòng anh vui vẻ nhưng không tiện xen vào.
" Nhược Hy tạm biệt em. Chúng ta vẫn là anh em tốt chứ?"
" Tất nhiên rồi. Nếu anh không ngược đãi Mỹ Ngư, em sẽ không tha cho anh."
Nhược Hy nhìn Thừa Ân nói.
" Không đâu, giữ liên lạc với anh nhé."
Thừa Ân cất giọng có chút buồn. Dù sao họ cũng là anh em sống chung một nhà, giờ phải xa nhau, làm sao không buồn cho được.
" Dạ."
Sau khi Nhược Hy hoàn tất lời tạm biệt, Cố Thần Vũ mới nói:
" Chỉ lấy những thứ quan trọng nhất với em. Những thứ còn lại, anh sẽ mua mới cho em. Bắt đầu cuộc sống mới."
Thực ra,Nhược Hy có bao nhiêu tiền cũng không thiếu. Nhưng Á Hiên đã nói trước:
" Chị dâu yên tâm, Nhị thiếu gia có thừa điều kiện. Chị không tưởng tượng nổi đâu, số tiền khủng lắm."
Cố Thần Vũ hôm nay rất hài lòng với Á Hiên. Kể từ khi cậu ta ra sức bảo vệ danh dự cho Nhược Hy, và gọi cô là "chị dâu nhỏ" nghe thật hay.
Cố Thần Vũ quay sang hỏi Nhược Hy:
" Em muốn lấy gì?"
" Đồ trong túi xách của em là thứ quan trọng nhất."
Tú Ly cầm túi xách trên tay nghe Nhược Hy nhắc đến, cô bé liền mang vào.
" Em nhặt túi xách của chị ở sàn nhà."
Lúc trước, Thẩm Thiên Long kéo mạnh tay Nhược Hy khiến túi xách rơi xuống sàn.
" Cảm ơn em. Chị phải đi rồi. Em phải ngoan nhé. Nếu bị ức hiếp, hãy tìm anh Thừa Ân giúp, hoặc gọi cho chị, có biết không?"
" Dạ, em nhớ rồi."
Thẩm lão gia quay trở lại, đưa cho Cố Thần Vũ quyển sổ màu đỏ:
" Thần Vũ, chăm sóc tốt cho Nhược Hy. Chú giao cô ấy cho cháu."
" Cháu xin hứa sẽ chăm sóc tốt cho Nhược Hy."
Quyển sổ màu đỏ chính là sổ hộ khẩu do Thẩm lão gia chuẩn bị riêng cho Nhược Hy. Ông đã sắp xếp mọi thứ trước, dù ông cũng hy vọng cô sẽ trở thành con dâu của mình, nhưng con trai ông không biết trân trọng, ông cũng đành bó tay.
............................
Xin cảm ơn vì đã ủng hộ.