24. Chương 24: Em theo anh

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đừng giỡn nữa, hãy làm theo mail tớ gửi cho cậu, càng nhanh càng tốt!"
"Nói cho tôi biết cô gái đó là ai của cậu, trong một tuần sẽ có đồ cậu cần."
Lâm Á Đông mở mail và vẫn không tin nổi, chẳng lẽ Cố Thần Vũ đã có bạn gái? Cô gái nào có bản lĩnh đến thế mà chinh phục được trái tim của anh ta? Thật mong chờ được gặp người phụ nữ ấy.
Thần Vũ không giấu diếm Á Đông điều gì, anh thẳng thắn nói ra, để Á Đông tập trung hơn vào món đồ mình cần:
"Cô ấy sau này sẽ là nhị thiếu phu nhân của Cố gia."
Thật không thể tin được, chưa cưa đổ đã tỏ ra tự tin như vậy. Nhưng nghĩ lại, tự tin có gì là sai? Dù sao nhị thiếu gia cũng đã "ăn sạch" con nhà người ta rồi.
Á Đông nghe xong liền vui vẻ:
"Haha, Cố Thần Vũ, cậu được rồi! Yên tâm, đồ của chị dâu nhỏ sẽ có trong một tuần."
Sau khi tắt máy, Thần Vũ suy nghĩ: "Anh em nhà họ Lâm này nói chuyện giống nhau quá, nhưng nghe cũng hay đấy."
Anh lướt laptop, tâm tình tốt không biết diễn tả thế nào. Cảm giác chọn quần áo, giày dép, phụ kiện cho người phụ nữ mình yêu sao mà nôn nao hạnh phúc đến vậy.
Thần Vũ chọn đồ cho Nhược Hy, nhất định sẽ có người giao đến dinh thự Angel. Khi Nhược Hy về, mọi thứ đều là của riêng cô, sự chuẩn bị hoàn mỹ từ Thần Vũ.
Nhược Hy ngủ đến chiều mới tỉnh dậy. Cô mở mắt, dụi dụi tay lên mắt, người đau nhức, không muốn ngồi dậy. Cô nằm đó, mắt tìm kiếm ai đó.
Cánh cửa mở, anh bước vào, mang theo quần áo và thức ăn cho cô. Mọi thứ đều do Á Hiên theo lệnh anh chuẩn bị.
"Em còn đau không?"
Anh thấy Nhược Hy đang nhìn mình, theo quan sát của anh, cô không được khỏe lắm.
"Em không sao."
Nhược Hy ngồi dậy nói.
"Không cần cố gượng trước mặt anh."
Thần Vũ ngồi cạnh, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Nhược Hy không đẩy anh ra, cô còn ôm chầm lấy anh, bấu lấy anh như điểm tựa cho sự mệt mỏi đã kìm nén bao lâu nay.
Cô phải cố giấu đi cảm xúc. Nhiều lúc cô rất tủi thân, không biết gia đình mình là ai, tương lai sẽ ra sao. Bao lần chịu tổn thương từ người khác, cô vẫn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên cạnh anh, cô mới dám bày tỏ cảm xúc thật.
Nước mắt tuôn ra, cô nghẹn ngào nói:
"Em... em rất đau, rất mệt mỏi."
"Hứa với anh chỉ khóc lần này thôi."
Thần Vũ xoa đầu cô nói.
Nhược Hy gật đầu, áo sơ mi trắng trên người đã ướt đẫm.
Cô cảm thấy không ổn, cảm xúc rối ren. Cô khóc nhiều vậy sao? Cô yếu đuối vậy sao? Không được khóc nữa, từ nay sẽ không nhớ chuyện hôm nay nữa. Cô phải yêu thương bản thân hơn, không để người bên cạnh lo lắng. Thật có lỗi với anh.
"Em không khóc nữa, làm ướt hết áo anh rồi."
Nhược Hy đáng yêu nhìn Thần Vũ vừa nói vừa gãi đầu.
"Anh có rất nhiều áo, nhưng không cho em khóc nữa."
"Sẽ không khóc."
Nhược Hy càng đáng yêu hơn khi đưa ngón tay út véo tay anh.
Thần Vũ ánh mắt cưng chiều đáp lại hành động dễ thương của cô.
Chiều tối êm đềm, đôi trai gái ngồi thưởng thức món ngon trên bàn. Không khí trong lành, bên ngoài đèn đô thị đã lên, từng ngóc ngách được thắp sáng. Căn phòng trở nên ấm áp, ấm áp tận đáy lòng. Họ như đôi vợ chồng trẻ mới cưới, anh đút cho cô, cô lại trẻ con đưa lên đút lại, nhưng khi anh muốn ăn thì cô lại không cho. Thời gian trôi êm đềm, thú vị vô cùng.
...................
Buổi tiệc vẫn chưa đi được nửa, Cố Thần Vũ đã rời đi. Anh không muốn để cô gái nhỏ của mình phải chờ lâu. Anh muốn dẫn cô theo, nhưng nhìn cô có vẻ mệt mỏi, sáng nay cô cũng không muốn đi, nên anh không ép.
"Anh về sớm vậy sao?"
Nhược Hy đang bấm điện thoại, thấy anh liền lên tiếng.
"Anh nhớ em rồi."
Nhược Hy nghe những lời ngọt ngào của Thần Vũ, cảm giác bất an xuất hiện.
"Em đi ngủ đây, anh ngủ sofa đi."
"Em thật sự muốn anh ngủ sofa?"
Thần Vũ nghi hoặc hỏi lại.
"Vậy để em ngủ sofa."
Nhược Hy kiên định nói.
Thần Vũ đành chịu thua cô gái ương bướng này. Kế hoạch cưa đổ cô vợ sát thủ của anh sao mà gian nan thế này.
"Để anh ngủ sofa được rồi."
"Nhược Hy."
Thần Vũ nghiêm túc gọi tên cô.
"Em nghe đây."
"Sáng mai chúng ta về thành phố S, về nhà của chúng ta được không?"
Thần Vũ nói ôn nhu, trong lời nói đầy mong chờ sự đồng ý của cô.
Nhược Hy vẫn chưa biết đi về đâu. Lúc nãy nhắn tin với Lữ Mỹ Ngư, cô bạn thân rủ cô về nhà cô ấy ở, nhưng cô muốn rời khỏi thành phố C, tìm một vùng trời mới.
Thần Vũ mang lại cho cô cảm giác ấm áp, an toàn. Mỗi lần cô gặp nguy hiểm, anh đều xuất hiện. Nghĩ lại, cô không thể phủ nhận trong tim mình đã dành cho anh một vị trí, nhưng cần thời gian để xác định thêm.
"Em đi cùng anh."
Thần Vũ mừng ra mặt, anh cũng mong chờ được nghe câu trả lời ấy.
................
Xin chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ.