3. Chương 3: Những đóa hoa dành dành

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 3: Những đóa hoa dành dành

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một tuần trôi qua, Nhược Hy nhàn rỗi không phải đến trường vì cô đã hoàn thành xong chương trình nâng cao dành cho những thiên tài.
Chỉ sau hai năm, Nhược Hy đã tốt nghiệp chương trình đại học nâng cao ngành công nghệ thông tin (IT).
Suốt một tuần rảnh rỗi, Nhược Hy dành toàn bộ thời gian chăm sóc vườn hoa dành dành. Vườn hoa dưới đôi bàn tay của cô trở nên tràn đầy sức sống, tươi xinh y như chính cô vậy.
Tuy nhiên, chỉ có ba người là Nhược Hy, Thừa Ân và Thiên Long yêu thích loài hoa này. Phó Tử Yên lại chẳng thích chút nào, cô ta chỉ mê mẩn hoa hồng vì ý nghĩa lãng mạn của nó.
Hoa hồng và hoa dành dành mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Hoa dành dành tượng trưng cho mối tình đầu trân quý.
Sáng hôm ấy, Thiên Long và Thừa Ân lên chuyên cơ rời khỏi đây để sang Pháp xử lý một số công việc.
Nhược Hy cũng đến thế giới kim cương (Diamond World) để nhận món đồ cô đã đặt từ tháng trước – một sợi dây chuyền có mặt dây hình hoa dành dành.
Sau khi xác nhận Nhược Hy đã rời khỏi dinh thự Thiên Cát, Phó Tử Yên liền trà trộn vào đó để bày trò. Cô đến vườn hoa và cố tình làm cho tay mình nổi đầy những nốt đỏ như bị dị ứng, sau đó gọi điện cho Thẩm Thiên Long:
" Anh nghe đây, Tử Yên đây."
" Long, em bị dị ứng với hoa trong vườn của anh. Giờ em ngứa ngáy hết cả người, toàn nổi mẩn đỏ."
Giọng nói dịu dàng cùng những giọt nước mắt giả tạo đã dễ dàng đánh lừa được Thẩm Thiên Long.
" Em mau gọi người đưa đến bệnh viện đi, chuyện vườn hoa anh sẽ lo giải quyết."
Lúc này, Thẩm Thiên Long chỉ lo lắng cho sức khỏe của Phó Tử Yên, chẳng còn nhớ đến chủ nhân của vườn hoa dành dành là Nhược Hy nữa. Dù có nhớ đi nữa, anh cũng chẳng để tâm.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Phó Tử Yên tỏ vẻ đắc ý, thầm nghĩ: "Xem lần này cô không làm gì được cô, cô sẽ khiến cô biến khỏi Thiên Cát."
Cô tiếp tục diễn vở kịch của mình để được tài xế đưa đến bệnh viện.
Thẩm Thiên Long gọi cho quản gia, yêu cầu ông dọn sạch vườn hoa dành dành và thay vào đó toàn hoa hồng đỏ. Quản gia buồn bã nhận lệnh nhưng chẳng dám hỏi lý do.
Thừa Ân ngồi bên cạnh, tâm trạng dần trở nên tồi tệ. Anh lo lắng cho cảm nghĩ của Nhược Hy nên quyết định lên tiếng hỏi:
" Sao anh lại làm thế? Anh biết Nhược Hy đã bỏ bao tâm huyết vào vườn hoa đó mà."
Thiên Long nghe vậy mới chợt nhớ đến Nhược Hy. Tuy nhiên, anh không thể làm khác đi được. Dinh thự Thiên Cát là tổ ấm của anh và Phó Tử Yên.
" Tôi chỉ có thể chọn Tử Yên. Cậu hiểu mà hỏi tôi làm gì nữa."
Thừa Ân đành im lặng. Dù có nói gì đi nữa, anh cũng không thể thay đổi quyết định của Thiên Long. Dù là anh em sinh ra đã tử, Thừa Ân cũng chỉ là cấp dưới.
Anh liền lấy điện thoại nhắn tin cho Nhược Hy:
["Nếu không vui, nhớ tìm anh, anh sẽ luôn bên em."]
Lúc này, Nhược Hy vẫn đang ở Diamond World. Sau khi thanh toán xong, cô mở tin nhắn và thấy tin nhắn của Thừa Ân. Cô không hiểu anh đang ám chỉ điều gì nhưng vì biết Thừa Ân đang bận rộn ở Pháp với Thiên Long nên cô không trả lời, tránh làm anh mất tập trung.
Khi rời khỏi Diamond World, Nhược Hy đến trung tâm thương mại mua ít đồ và sau đó đi ăn trưa, xem phim cùng cô bạn thân Lữ Mỹ Ngư – người vẫn còn đang học đại học.
Mỹ Ngư là tiểu thư của tập đoàn giải trí Lữ Thị, bạn thân của Nhược Hy từ thuở học trò. Hai người rất hợp tính, bổ sung cho nhau những phần mà đối phương không có.
Hôm nay, Mỹ Ngư không đi xe nên Nhược Hy chở cô về. Dinh thự Thiên Cát không xa biệt thự của Mỹ Ngư, thậm chí còn cùng đường, nên cô muốn vào thăm vườn hoa dành dành của Nhược Hy.
"Nhược Hy, mình vào vườn hoa của cậu được không?"
"Tất nhiên... là được."
Nhược Hy cố kéo dài để trêu Mỹ Ngư một chút. Khi đối diện với những người thân thiết, cô mới bộc lộ con người thật của mình.
Mỹ Ngư cố gắng chờ đợi câu trả lời của cô, muốn ngưng thở vì hồi hộp.
"Cậu làm mình đau tim quá."
"À, nhưng mình phải nói trước với cậu, Thừa Ân anh ấy đã đi nước ngoài rồi."
Nhược Hy thông báo một tin không mấy vui cho Mỹ Ngư.
Mỹ Ngư hơi mất bình tĩnh, hỏi dồn dập:
"Anh ấy đi đâu? Đi khi nào? Bao giờ mới về?"
Nhược Hy thấy độ mê trai của bạn mình nên không khỏi bật cười.
"Sao cậu hỏi nhiều vậy?"
Mỹ Ngư hơi gấp gáp nhưng vẫn cố lấy lòng Nhược Hy:
"Thế thì cậu trả lời mình đi năn nỉ cậu mà, mình sẽ tự tay làm bánh cho cậu ăn nha."
Bị sự nài nỉ của Mỹ Ngư, Nhược Hy đành trả lời từng câu:
"Anh ấy đi Pháp, sáng sớm hôm nay, một tuần sau mới về."
Đã nhận được câu trả lời mong muốn, Mỹ Ngư không còn thắc mắc nhưng vô cùng vui vẻ vì có cô bạn thân thấu hiểu mình. Cô biết Nhược Hy đến dinh thự không chỉ để ngắm hoa mà còn vì Thừa Ân. Thêm vào đó, cô cũng biết tiểu thư như cô chẳng biết nấu ăn là gì. Thật đúng là suốt đời chỉ mong có một người bạn thân như Nhược Hy.
Cả hai cùng cười vui vẻ, không ai biết rằng chỉ vài phút sau, trạng thái tâm lý của họ sẽ thay đổi chóng mặt.
...............
Xin hãy ủng hộ mình, cảm ơn nhiều ạ.