40. Chương 40: Chẳng còn cơ hội nào nữa

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 40: Chẳng còn cơ hội nào nữa

Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Thiên Long rời khỏi buổi tiệc với tâm trạng tức giận, cáu bẳn với tất cả mọi người trong dinh thự Thiên Cát.
Từ sáng sớm, tập đoàn Thẩm Thị đã sa thải hai nhân viên vì tội "tám chuyện" tin tức quan trọng nhất của cả nước: Cố tổng tập đoàn Cố Thị ở thành phố S, vốn là thần tượng của không biết bao nhiêu cô gái, đột nhiên tuyên bố đã có người yêu. Tên cô gái đó là Hạ Nhược Hy.
Thế là hai nhân viên bị đuổi việc, khiến không ít người trong tập đoàn cảm thấy lạnh gáy trước cơn thịnh nộ của tổng tài Thẩm.
Thiên Long ngồi trước bàn làm việc, mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Toàn bộ tin tức về Cố Thần Vũ và Hạ Nhược Hy khiến anh nhìn chiếc máy tính như muốn nuốt sống lấy nó vậy.
Thừa Ân hôm nay thực sự sợ hãi, lần đầu tiên thấy Thẩm thiếu gia đáng sợ đến như vậy. Cảm giác lạnh sống lưng, như thể cơn bão tố vừa đổ bộ ngay tập đoàn Thẩm Thị.
Thẩm Thiên Long nhìn Thừa Ân với ánh mắt nghi ngờ:
" Cậu đã yêu ai chưa? "
Thừa Ân nghĩ ngay đến Mỹ Ngư, mỉm cười trả lời:
" Tôi sao, đã yêu "
" Tôi không kiềm chế nổi bản thân khi thấy Nhược Hy bên cạnh Cố Thần Vũ "
Thiên Long định tìm Thừa Ân để tâm sự đây mà.
" Thiếu gia, đó là biểu hiện của ghen tị đấy "
Thừa Ân cũng không ít lần trò chuyện với Thiên Long về chuyện này, nên anh hiểu.
" Ghen tị, ghen tị được gì chứ, người ta đâu có phải của tôi "
Thiên Long như thể đã nhận ra vấn đề, tất cả đều do anh mà ra.
" Ghen tị chỉ là cảm xúc riêng của anh thôi, tôi đã khuyên anh nhiều lần nhưng anh chẳng chịu nghe "
Thừa Ân hiểu Thiên Long đang hối hận rồi, nhưng đã quá muộn, không thể cứu vãn được nữa.
" Tôi sai rồi, tôi không trân trọng em ấy, tôi lạnh nhạt, thờ ơ với em ấy "
" Tôi đẩy em ấy vào vòng tay người khác, nếu đêm đó tôi nghe lời cậu tin tưởng, đi tìm em ấy thì có lẽ em ấy đã chẳng ở bên cạnh Cố Thần Vũ "
" Em ấy nói đúng, tôi và em ấy vốn là hai thế giới khác nhau, tôi không dám yêu em ấy "
" Cố Thần Vũ yêu em ấy hơn tôi, cậu ta luôn xuất hiện đúng lúc em ấy cần, còn tôi thì hoàn toàn trái ngược, cậu ta nói đúng, cậu ta chính là định mệnh của em ấy "
Thiên Long nói rất nhiều, đó là những lời từ đáy lòng anh, anh nhận sai, anh buông bỏ người con gái không thuộc về mình.
Thừa Ân thầm cảm tạ thần linh đã trả Thẩm thiếu gia về cho mình, hy vọng thiếu gia sau này sẽ rút kinh nghiệm trong tình yêu, tình cảm phải xuất phát từ trái tim, dùng cả trái tim để cảm nhận đối phương.
Thừa Ân cũng nói cho thiếu gia nghe những hiểu biết của mình về Nhược Hy:
" Thiếu gia có muốn biết vì sao Nhược Hy dễ dàng chấp nhận Cố thiếu gia không? "
" Nói đi, tôi không biết, cũng chẳng hiểu em ấy bằng cậu "
Thiên Long tỏ vẻ rất muốn nghe.
Thừa Ân không ngại ngần nói hết:
" Nhược Hy không yêu anh, tình cảm dành cho anh chỉ đặc biệt hơn bình thường thôi. Anh đã nhiều lần tổn thương em ấy, chạm vào điều tối kỵ là không tin tưởng em ấy. Với tính cách của em ấy, cầm lên được bỏ xuống được, liệu em ấy có thể tha thứ, tin tưởng hay yêu anh không? "
Thiên Long đã hiểu ra sau những lời của Thừa Ân, anh nhẹ nhàng nói:
" Chẳng còn cơ hội nào nữa "
" Tôi lại một lần nữa thua dưới tay Cố Thần Vũ, nhưng có lẽ đây là bài học quý giá nhất của tôi, cũng nên đi khám mắt lại, thị lực kém nhìn người không rõ lắm "
" Thiếu gia của tôi đã trở về rồi, tôi mừng quá "
Thừa Ân ôm chầm lấy Thiên Long nói.
" Bớt nhãm đi, chiều nay về sớm cùng ba tôi dùng cơm, tôi muốn xin lỗi ông ấy "
Thừa Ân lập tức trở lại vẻ nghiêm túc, nhanh chóng quay lại làm việc.
............................
Dinh thự Angel hôm sau.
Thần Vũ như lời hứa, đã đưa Nhược Hy đến gặp ông bà ngoại cô. Họ vô cùng hạnh phúc khi gặp lại cháu gái, cảnh nhận nhau chẳng khác gì buổi gặp mặt ở thành phố B trước đây.
Thần Vũ không xa lạ với gia tộc Hạ, ở thành phố S, chẳng gia tộc nào mà Thần Vũ không biết đến.
Họ trở về dinh thự khi trời đã tối, ăn tối cùng ông bà xong mới về.
Sau khi cả hai tắm rửa xong, Thần Vũ sấy tóc cho Nhược Hy, anh ôn tồn nói:
" Em nghĩ đề nghị của ông ngoại thế nào? "
Ông ngoại Nhược Hy muốn tổ chức tiệc công bố cháu gái thất lạc đã tìm được.
Năm xưa, gia tộc Hạ từng đăng tin tìm cháu gái thất lạc, nhưng vì thế lực không bằng gia tộc Lý nên tin tức nhanh chóng chìm xuống.
" Em nghĩ mình cần ra mặt rồi, em muốn đòi lại công bằng cho mẹ em, không để mẹ em chết oan như vậy được "
Nhược Hy ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa căm hận, cô hận kẻ đã hại chết mẹ con cô.
" Em muốn xuất hiện để dụ rắn ra khỏi hang "
Thần Vũ phần nào đã hiểu ý định của Nhược Hy.
" Đối tượng tình nghi là người phụ nữ bên cạnh ông ta, chỉ cần em xuất hiện, bà ta sẽ đứng ngồi không yên, sẽ lộ rõ bộ mặt giả dối "
Nhược Hy đã suy nghĩ rất kỹ mới đưa ra quyết định.
Thần Vũ đặt chiếc máy sấy tóc xuống, quay cô đối diện mình, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô nói:
" Anh sẽ luôn bên cạnh em, cứ làm điều em muốn "
" Thần Vũ... "
" Anh đây "
" Sao anh cứ khiến em phải dựa dẫm vào anh thế, em không dám nghĩ đến một ngày anh rời xa em, em phải... "
Nhược Hy chưa nói hết câu, Thần Vũ đã nghiêng mặt hôn lên môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng trên đôi môi đào của cô.
Buông môi cô, anh nói:
" Sẽ không bao giờ có ngày đó "
Đêm nay đối với cả hai người có lẽ là rất dài.
...................
Cảm ơn độc giả đã ủng hộ.