Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo
Chương 59: Tin vui đầu tiên
Nữ Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
" Em muốn ăn gì để anh tự tay làm cho em? Anh sẽ không đi làm nữa, chỉ ở nhà với em thôi."
Nhược Hy hạnh phúc khi nghe anh nói sẽ dành toàn bộ thời gian ở nhà bên cô, nhưng trong lòng cô chỉ nghĩ đến một món duy nhất: mì ly.
Cô không biết làm sao để thuyết phục anh, chỉ im lặng nhìn những ly mì đã được gia nhân đặt sẵn trên tủ kính.
Thần Vũ theo ánh mắt của cô đoán được ngay cô muốn gì.
" Em lại muốn ăn mì à?"
Nhược Hy vui sướng gật đầu lia lịa, nhìn gương mặt cầu khẩn của cô, anh không thể không chiều.
Anh rời khỏi phòng làm việc, bắt đầu chuẩn bị bữa mì thơm ngon cho vợ.
Cô vợ nhỏ của anh suốt ngày không rời anh lấy một bước. Đến đầu buổi chiều, anh buộc phải tham gia cuộc họp trực tuyến với các chi nhánh nước ngoài, nhưng cô nhất quyết không chịu rời xa.
Không còn cách nào khác, anh đành để cô ngủ gục trên ghế sofa, đầu dựa lên đùi mình.
Sau hai tiếng họp căng thẳng, anh nhẹ nhàng bế cô lên giường, rồi lặng lẽ tìm kiếm trên Google về những dấu hiệu của thai kỳ.
Anh giật mình khi thấy kết quả hiển thị: *Dấu hiệu mang thai sớm*. Tim anh đập nhanh. Lật giở cuốn lịch của cô, anh nhận ra đã hai tuần trôi qua mà cô chưa có kinh nguyệt— trước đây, mỗi khi đến kỳ, cô thường than phiền về những cơn đau bụng khó chịu.
Càng nghĩ càng thấy hy vọng tràn trề. Sáng mai, anh sẽ đưa cô đi khám để xác nhận.
Nhược Hy ngủ đến chiều tối mới tỉnh dậy, cô không thấy bóng dáng anh đâu, lòng buồn rầu. Nhưng khi nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh vẫn chu toàn như mọi lần, pha nước tắm cho cô, chăm sóc cô từng chút một. Cô không còn quấy nhiễu anh nữa.
Cả buổi tối, cô chẳng chịu ăn gì, chỉ uống một chút sữa.
Sáng hôm sau, anh đưa cô đến bệnh viện mà không báo trước. Bác sĩ thăm khám xong, hai vợ chồng ngồi chờ kết quả trong phòng đợi.
Nhược Hy mệt mỏi tựa đầu lên vai anh.
Một lúc sau, bác sĩ gọi họ vào phòng.
" Tình trạng của cô thế nào?" Thần Vũ hỏi ngay.
Bác sĩ, vốn quen biết gia đình Cố, mỉm cười:
" Cô bị thay đổi nội tiết tố do mang thai giai đoạn đầu."
Hai vợ chồng nhìn nhau, niềm vui như tràn ngập khắp căn phòng.
Thần Vũ vẫn bình tĩnh, nhưng không giấu nổi niềm hạnh phúc:
" Cô đang mang thai sao?"
Bác sĩ gật đầu:
" Cô đã mang thai được sáu tuần rồi."
Nhược Hy đặt tay lên bụng mình, nụ cười rạng rỡ:
" Anh ơi, chúng ta có em bé rồi phải không?"
Thần Vũ không ngạc nhiên— anh đã từng đoán trước— nhưng niềm vui trong lòng anh không thể kìm nén. Anh ôm cô chặt, giọng nói tràn đầy hạnh phúc:
" Em đúng là mẹ của đứa bé, còn anh là bố của thiên thần nhỏ của chúng ta."
Sau khi nhận được lời khuyên từ bác sĩ về chế độ dinh dưỡng khi mang thai, hai vợ chồng ra về trong niềm hân hoan khó tả.
Niềm vui ấy như nhân đôi, bởi cùng một ngày, gia tộc Cố nhận được hai tin vui: cô vợ của anh cả vừa mang thai, và giờ đến lượt vợ Thần Vũ.
Cố Thần Vương gọi điện về báo tin tối nay sẽ đưa vợ về ăn cơm, dặn mẹ anh chuẩn bị thật nhiều món vì cô đang trong giai đoạn thai nghén.
Thần Vũ đưa Nhược Hy về thẳng dinh thự Cố gia. Cô không thể ăn uống được gì, liền nhờ mẹ chồng tìm cách giúp mình ăn ngon hơn, nếu không sức khỏe sẽ suy giảm.
Về đến dinh thự, cô đã ngủ thiếp đi từ lâu. Thần Vũ bế cô vào phòng, mọi người đều ngạc nhiên.
Anh để cô nghỉ ngơi, rồi xuống nói chuyện với bố mẹ.
" Con dâu của mẹ sao rồi? Con bé không khỏe à?" Cố lão gia hỏi.
" Có phải con không chăm sóc cô ấy tốt lắm không?" Dù câu hỏi chỉ là hình thức, nhưng ông biết không ai yêu thương vợ như Thần Vũ. Con trai ông có hai người, nhưng Thần Vũ là đứa giống ông nhất— đội vợ lên đầu, cả thế giới chính là vợ.
Thần Vũ dịu dàng:
" Vợ con đã mang thai được sáu tuần rồi."
Cả hai đều thốt lên:
" Mang thai!"
Cố lão gia vui mừng không giấu nổi, còn Cố phu nhân hớn hở:
" Quả là đại hỷ! Hai cô con dâu cùng mang thai."
Thần Vũ không thích nói nhiều, nhưng vấn đề chính của vợ anh khiến anh quan tâm:
" Cô ấy đang bị nghén nặng, không ăn được gì. Mẹ có cách gì giúp không?"
Đúng là bài toán khó.
Gia nhân trong nhà nghe tin hai cô con dâu cùng mang thai, ai nấy đều vui mừng.
Tiểu Liên cùng quản gia đi chợ mua thêm thực phẩm. Cô hầu gái này vốn thân thiết với Nhược Hy, ngây thơ nghĩ rằng trong phim ảnh, phụ nữ mang thai hay thèm đồ chua. Thế là cô chọn về thật nhiều trái cây có vị chua: xoài, cóc, ổi...
Quản gia nhìn chồng trái cây, lên tiếng:
" Tiểu Liên, cháu chọn nhiều trái chua thế, sao không chọn thêm loại khác?"
" Dạ, cháu quên mất. Cháu thấy trong phim người ta hay ăn trái chua khi ốm nghén, nên cháu chọn cho Nhị thiếu phu nhân."
Quản gia hiểu ngay, gật đầu không nói.
Sau khi ngủ dậy, Nhược Hy rửa mặt tỉnh táo rồi xuống tầng dưới.
Thần Vũ đang làm việc trên máy tính, cô ngồi cạnh anh.
Ít phút sau, Tiểu Liên và quản gia mang về đầy đủ thức ăn. Đập vào mắt cô là túi trái cây.
Cô đứng dậy theo Tiểu Liên vào bếp.
" Tiểu Liên, giúp chị muối ớt nhé."
" Dạ, thiếu phu nhân."
Khi cô định lấy rổ để rửa trái cây, Tiểu Liên vội ngăn cản:
" Thiếu phu nhân, để em làm cho chị. Chị ra ngoài chờ em là được."
Nhược Hy chỉ những món cô thích cho Tiểu Liên, rồi ra ngoài ngồi chờ. Quản gia không ngờ cô hầu gái nhỏ này lại có mắt nhìn đúng sở thích của Nhược Hy.
Gia đình Cố thưởng công hậu hĩnh cho Tiểu Liên. Sau khi ăn đồ chua, cô vợ của Thần Vũ lại có thể ăn được cơm— niềm vui tràn ngập khắp nhà.
...............
Mọi người ủng hộ truyện nhé!
Cảm ơn tất cả mọi người.