Nữ Thần Côn Huyền Học Trọng Sinh Thập Niên 90
Chương 28: Bước ngoặt bất ngờ
Nữ Thần Côn Huyền Học Trọng Sinh Thập Niên 90 thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn nữa, dường như con quỷ đã phát hiện ra hắn rồi! Phan Mỹ Long trợn trắng mắt, nhanh gọn ngất xỉu tại chỗ, thân thể to lớn đập xuống đất phát ra tiếng vang nặng nề, đúng lúc đè lên tế đàn, đánh đổ hết năm bát gạo trắng.
Quỷ vận tài phía nam cười nham hiểm: “Không ngờ lại là tên có thiên nhãn. Nếu đã mời chúng ta tới đây rồi, mà tay không trở về thì chẳng hay ho chút nào.”
Bốn con quỷ còn lại trong mắt lóe lên ánh sáng xanh lục, quỷ khí hiên ngang. Chúng sắp sửa ra tay đối với Phan Mỹ Long đã bất tỉnh nhân sự thì đột nhiên, từ phía mé nghiêng, một thanh kiếm gỗ đào bay ra: “Nghiệp chướng!”
Châu Thiện bay thẳng tới, kiếm gỗ đào trong tay vẽ ra một kiếm hoa, rồi hóa thành mười tám kiếm gỗ hình thành kiếm trận, nhốt bọn quỷ vào trong trận.
Năm con quỷ hung ác vẫn vùng vẫy, cố gắng phá lối để ăn sống nuốt tươi Châu Thiện. Bỗng nhiên, cô bé lạnh lùng giết ra: “Bát phương uy thần, khiến ta tự nhiên. Hung uế tiêu tán, đạo khí thường tồn. Cấp cấp như luật lệnh.”
Tiếng hét chói tai gần như chọc thủng màng nhĩ. Châu Thiện không chỉ khiến năm con quỷ bị liên lụy, ngay cả âm sát gần bọn họ cũng bị ảnh hưởng, trên linh thể trong suốt bốc ra từng hồi khói trắng.
Pháp lực trong nốt chu sa của Châu Thiện điên cuồng trào ra, chảy vào trong kiếm trận, hóa thành thiên cương khí lưu lại từng vết tích trên người quỷ hồn âm uế.
Yêu ma không dễ bị thương, nhưng một khi bị thiên cương khí đả thương, thì gần như mất mạng.
Khi thấy thân hình của ngũ quỷ ngày càng mỏng nhạt, sắp hồn phiêu phách tán, cô bé mới thản nhiên thu lại kiếm trận, lạnh lùng nói: “Quỷ có đạo của quỷ, người phàm nếu đã ngừng pháp thuật lại thì không thể hại đến tính mạng họ nữa. Nếu lần sau còn bị ta bắt được không tuân thủ quy củ——”
Cô bé quắc mắt, kiếm chỉ vào tế đàn. Dưới cương khí mà cô bé vẫn chưa thu hồi, tế đàn lập tức nát thành bột mịn: “Thì sẽ như vật này.”
Quỷ vận tài của năm phương bị sự tàn bạo của cô bé dọa sợ, không còn vẻ hung ác như trước: “Tha mạng.”
Sắc mặt Châu Thiện thản nhiên chơi đùa với thanh kiếm gỗ đào: “Hôm nay tâm trạng ta không tốt lắm, giờ vẫn không muốn tha mạng cho các người.”
Năm con quỷ nhìn nhau, không khỏi ngạc nhiên.
Châu Thiện hờ hững nói: “Trừ phi——”
“Trừ phi cái gì?” Ngũ quỷ hỏi không ngớt.
Sở dĩ Châu Thiện không giết năm con quỷ phá hoại quy củ này, một là vì trong mắt cô bé, quỷ và người không khác biệt cho lắm, cô bé không muốn tùy tiện lấy mạng của ai; hai là muốn tiêu diệt ngũ quỷ phải cần quá nhiều pháp lực, nếu giết ngũ quỷ rồi, tối nay sẽ không siêu độ được chỗ hung hiểm này.
Cô bé lười, không muốn trù tính thêm vài năm nữa.
Châu Thiện hơi hếch cằm, chỉ vào cái ngõ âm khí nặng nề đằng xa: “Trừ phi các người giúp ta mở âm lộ ra. Quỷ làm trung gian, bọn họ mở âm lộ ra dễ dàng hơn nhiều so với thân xác người phàm này của cô bé.”
Ngũ quỷ nhìn nhau một cái, ngoan ngoãn thật thà làm theo.
Âm lộ vừa mở, năm con quỷ này đã cực kỳ vội vàng tháo chạy vào trong âm lộ, thoắt cái đã không thấy tung tích.
Châu Thiện cười phụt một tiếng: “Đúng là sợ chết.”
Sau đó, cô bé mới nhìn sang âm sát ngập tràn hắc khí kia.