Chương 13: Mì cay Thành Đô

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 13: Mì cay Thành Đô

Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

◎Nước sốt tương lướt qua đầu lưỡi, nuốt xuống cổ họng, ực, lại thêm một miếng lớn nữa◎
“Phương Đường, là tớ đây, tớ về rồi.”
“!!!”
“Bây giờ tớ đang ở dưới nhà cậu.”
“… Đợi chút, tớ xuống ngay đây.” Phương Đường vội vàng tắt điện thoại, vừa vuốt lại mái tóc ngang vai, vừa vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, rồi thay một bộ đồ ở nhà thoải mái trước khi bước ra ngoài.
Trong hành lang tối đen, ánh đèn vàng mờ nhạt bật sáng theo từng bước chân, một bóng người mờ ảo đứng ở cuối hành lang.
Bây giờ là 9 giờ tối. Cuộc thi “Buổi hẹn ẩm thực” tối hôm đó vừa kết thúc, Phương Đường ngồi xe về nhà, sau đó kể lại quá trình quay phim cho bố mẹ Phương nghe, ăn tối rồi lười biếng vươn vai, chuẩn bị đi ngủ sớm. Cô vừa đặt đầu xuống chiếc gối mềm mại mát lạnh thì điện thoại trên bàn reo “ting ting tin”, âm thanh đơn giản nhưng dồn dập không ngừng. Cô nhấc người dậy cầm lấy điện thoại, là số điện thoại lạ. Ấn nút nghe máy, cô nghe thấy một giọng nói vừa bất ngờ vừa quen thuộc. Thì ra là cậu ấy, cậu ấy đã về rồi.
Lý Hinh đứng ở đầu hành lang, dựa lưng vào chiếc xe đạp cũ kỹ dựng ở đó. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ấy liền ngẩng đầu lên nhìn về phía Phương Đường, nở một nụ cười đầy quyến rũ, cất tiếng: “Này.”
“Sao cậu lại về đột ngột vậy?” Phương Đường cười hỏi cô ấy.
“Nghỉ hè mà, tớ rảnh rỗi nên về thăm nhà thôi. Ai da, cậu không biết tớ nhớ đồ ăn thành phố C nhiều thế nào đâu, mấy món đồ ăn của bọn Tây ấy ăn ngán chết đi được… Phì, thôi không nhắc đến chuyện đó nữa… Phương Đường bạn tốt của tớ ơi, tớ biết cậu đã mệt cả ngày rồi, chắc chắn cũng đang chuẩn bị nghỉ ngơi. Nhưng mà cậu thương tớ đi, tìm cho tớ chút gì đó ăn đi mà. Tớ bay chuyến chiều nay, đến giờ này mới về đến thành phố C đấy…” Gặp được bạn chí cốt, Lý Hinh cuối cùng cũng không nhịn được mà bắt đầu ba hoa, lải nhải không ngừng. Phương Đường vừa chăm chú lắng nghe, vừa cười hỏi: “Sao cậu lại có kiểu tóc này, ban nãy tớ còn không nhận ra cậu luôn đấy.”
Lý Hinh cùng cô đi lên tầng, vừa kéo vừa vuốt mái tóc xoăn mới làm, vừa đắc ý nói: “Hì hì, buổi chiều tớ đã đến công viên địa chất rồi, nhưng cậu không hề phát hiện ra tớ đâu nhé~”
Phương Đường kinh ngạc nhìn cô ấy: “Thật á? Sao đến rồi mà cậu không gọi tớ?” Cô trước nay luôn có thói quen quan sát xung quanh. Lúc quay chương trình, cô đã nhìn khắp bốn phía vài lần nhưng đều không hề thấy Lý Hinh.
“Hì hì hì, thực ra lúc đó tớ làm giám khảo quần chúng đã ăn ké vài miếng rồi, tiếc là vẫn chưa no.” Lý Hinh xoa xoa cái bụng của mình, vẻ ngoài vừa xinh đẹp vừa sành điệu mà lại làm ra hành động như vậy khiến Phương Đường thấy buồn cười vô cùng: “Vẫn là cậu nấu ngon nhất. Đội xanh nấu cay quá, mùa hè nuốt không nổi. A, cậu có thể nấu cho tớ một bát mì không? Xin cậu đấy, mấy món ăn của bọn người Anh kinh dị lắm. Còn nói về mì thì, đến cả một quán mì bình thường cũng khó kiếm, có thì cũng đắt lòi. Mấy quán ăn ở quảng trường Italy cũng cách chỗ tớ ở siêu siêu xa…”
“Làm gì mà khoa trương đến mức như cậu nói.” Phương Đường lắc đầu cười: “Mì cay Thành Đô thì sao? Món cậu thích ăn nhất hồi còn đại học ấy.”
“Ok, ok nha!” Lý Hinh gật đầu lia lịa: “Cậu chính là Sweet Heart của tớ!”
Lý Hinh là bạn cùng phòng đại học của Phương Đường. Thành phố N tọa lạc ở cửa sông Dương Tử, nằm vắt ngang qua hai bờ nam bắc của dòng sông. Những cô gái ở đó vừa uyển chuyển như gái Giang Nam, vừa phóng khoáng như gái phương Bắc. Lý Hinh chính là một cô gái thành phố N điển hình, vào đại học chưa lâu đã nhanh chóng hòa nhập với tất cả bạn học. Vì Đại học T ít nữ sinh, khoa Sinh học của Phương Đường và khoa Kinh doanh của Lý Hinh cùng được phân đến ở “Phòng đôi hạng sang”. Khi Lý Hinh kéo hành lý đến ký túc xá, chỉ thấy Phương Đường đang khoanh tay xem ti vi, cả căn phòng đã được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Sau khi hai người đã quen nhau, Lý Hinh mới biết nhà của Phương Đường ở trong Đại học T. Tìm được một ngày thích hợp, cô ấy liền mang quà đến nhà cô để “ăn chực”. Trước lạ sau quen, rồi thường xuyên qua lại, bố mẹ Phương cũng dần quen với việc Lý Hinh thường xuyên đến nhà chơi. Tình bạn của Phương Đường và Lý Hinh ngày càng thắm thiết, mẹ Phương thậm chí còn đối đãi với Lý Hinh như con gái ruột.
Đến nhà Phương Đường, Giáo sư Phương Nghị đúng lúc đang ngồi ở sofa, trên tay cầm một quyển sách, cùng xem phim với mẹ Phương. Hai người ăn ý cùng quay sang nhìn vị khách vừa đến. Mẹ Phương liền nhiệt tình cười hỏi: “Hinh Hinh, sao về bất ngờ vậy, đã ăn cơm chưa?”
“Dạ chào cô Lưu, con vẫn chưa ăn ạ! Con chào thầy Phương ạ!” Lý Hinh vừa nói vừa với tay lấy hoa quả đặt trên bàn ăn: “Cô Lưu cứ ngồi đi, con bảo Phương Đường nấu cho con bát mì đơn giản là được rồi ạ.”
“Ôi chao, con bé này, lâu rồi không gặp mà vẫn khiến người khác thấy thương thế này.” Mẹ Phương che miệng cười tủm tỉm.
Giáo sư Phương Nghị tháo kính xuống, nhìn về phía Lý Hinh, hỏi về cuộc sống du học của cô ấy: “Sang đó đã quen chưa?”
“Dạ con cũng quen rồi ạ. Thầy cô và bạn bè đều rất nhiệt tình, chỉ có đồ ăn dở thôi ạ. Nói đến mới nhớ, lần trước thầy Triệu bị lạc đường ở tàu điện ngầm London khiến chúng con cười xỉu. Chỉ vì tìm một quán ăn ngon mà chúng con ai cũng đều rất cố gắng.” Lý Hinh chính là như vậy, tính cách cô ấy hướng ngoại, đến cả một người ít nói như giáo sư Phương cũng có thể nói chuyện một cách hăng say, tự nhiên như người thân thuộc. Nếu là một người con trai, chắc chắn mẹ Phương đã sớm gả con gái mình cho người ta rồi. Một chàng rể siêu đáng yêu tự dâng đến cửa thế này mà! Đáng tiếc là cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.
Trong phòng bếp, Phương Đường lấy mì sợi tươi mà mẹ Phương đã làm sẵn trong ngày, một ít giá đỗ, gừng, hành, tỏi đã băm nhỏ và gừng thái lát. Cô băm thịt lợn thành thịt băm, cho muối, gừng băm nhỏ cùng tất cả các gia vị khác vào bát rồi trộn đều lên. Sau đó, cô bật bếp, đợi dầu trong nồi nóng lên thì cho gừng thái lát vào chảo phi thơm, rồi cho thịt băm vào xào trên lửa lớn để làm nước sốt thịt. Thấy thịt đã đổi màu, Phương Đường liền đổ rượu nấu ăn quanh thành nồi, thêm chút xì dầu để tạo màu, rồi cho giá đỗ vào đảo đều. Cuối cùng, cô thêm hoa tiêu và đường. Khi mì đã chín, cô cho tất cả các gia vị còn lại trong bát vào, rồi phủ thêm một lớp nước sốt thịt là xong.
Vì lúc đó đã muộn, nên cô chỉ nấu một bát mì cay Thành Đô thanh đạm đơn giản. Thế nhưng Lý Hinh vẫn đặc biệt hưng phấn, bê bát mì lên thổi phì phò rồi nuốt xuống mấy miếng lớn. Cảm giác mệt mỏi cả ngày đều theo từng sợi mì và từng ngụm nước canh nóng hổi trôi tuột hết xuống bụng, ấm áp cả lòng. Mì cay Thành Đô vị thanh không giống với vị cay nguyên bản, mang lại cảm giác khoan khoái hơn. Không có vị cay kích thích mạnh mẽ như mì cay Thành Đô thông thường, món này càng làm nổi bật hương vị nước sốt thịt và giá đỗ. Nước sốt tương lướt qua đầu lưỡi, nuốt xuống cổ họng, ừng ực, lại thêm một miếng lớn nữa.
“Ăn chậm chút, cẩn thận nghẹn đấy.” Phương Đường nhìn cách ăn của cô ấy, giống như muốn liếm sạch sành sanh cả đáy bát mì.
Miệng Lý Hinh nhét đầy mì, cả má phồng lên không thể nói chuyện, chỉ có thể lắc đầu “U, u” ra hiệu. Đợi đến khi nuốt hết xuống, cô mới thở ra, nói chuyện bình thường: “Vẫn là thành phố C tuyệt nhất! Năm đó sao tớ có thể lại sáng suốt chọn Đại học T như thế cơ chứ? Thật là thông minh quá đi mà!”
“Phì!” Phương Đường thật không ngờ sau nửa năm tốt nghiệp không gặp, vẻ ngoài của Lý Hinh lại có nhiều thay đổi đến vậy. Cô gái năm nào với mái tóc dài bay bay, tính cách còn hiên ngang hơn con trai, giờ đã lột xác hoàn toàn: khoác lên người toàn hàng hiệu, trang điểm lộng lẫy. Chỉ nhìn bề ngoài thôi cũng đủ cảm nhận được khí thế bức người và sự sắc sảo toát ra.
Lý Hinh cúi đầu nhìn quần áo của bản thân, hít một hơi: “Tớ đây cũng hết cách, gia cảnh nhà tớ cậu cũng biết đấy. Mẹ tớ khăng khăng bắt tớ mặc mấy đồ hiệu này ra nước ngoài để nở mày nở mặt, không thể để công ty nhà tớ và người Trung Quốc mình bị mất mặt được. Những bộ quần áo thoải mái hồi còn đi học đều bị vứt hết rồi, thật là lãng phí.”
Phương Đường cảm thấy cô ấy cũng không hề dễ dàng gì. Ngoài mặt thì tùy tiện nhưng thật ra việc ra nước ngoài không hề thoải mái như cô ấy vẫn thể hiện. Cô tinh ý chuyển sang chủ đề khác: “Bây giờ cậu còn liên lạc với Châu Du Lâm không?” Châu Du Lâm là bạn trai thời đại học của Lý Hinh, hai người ở bên nhau chia rồi hợp, hợp rồi lại chia, dày vò lẫn nhau. Những người quen biết cô ấy đều cảm thấy mối quan hệ này quá tệ.
“…” Lý Hinh nghe đến tên Châu Du Lâm, im lặng cúi đầu, cười tự giễu: “Có, hôm nay anh ta đến sân bay đón tớ.”
Sự thật ngắn gọn đến bất ngờ, càng khiến Phương Đường kinh ngạc hơn cả việc cô ấy giải thích dài dòng. Cô biết trước khi Lý Hinh đi Anh trao đổi sinh viên đã có một lần cãi nhau kịch liệt với Châu Du Lâm. Tính khí của cả hai đều rất bướng bỉnh, không ai chịu nhường ai. Sau này khi Lý Hinh ra nước ngoài, lúc gọi video cũng chưa từng nhắc đến tên Châu Du Lâm. Cô còn tưởng hai người họ đã chia tay rồi, thậm chí còn định tìm chủ đề để giới thiệu Thẩm Thuần cho Lý Hinh, để cô ấy thấy anh Thẩm đáng tin cậy đến nhường nào.
Lý Hinh biết Phương Đường có thành kiến cực lớn với Châu Du Lâm. Bản thân cô ấy cũng từng sau một lần chia tay, nhìn thấy Châu Du Lâm hẹn hò cùng một cô gái trẻ trung xinh xắn trên phố. Sau đó, không cần biết quay lại bao nhiêu lần, mỗi lần gặp mặt đều không nhịn được mà nói những lời ác ý với nhau. Sau bao năm dây dưa rắc rối, cô ấy cũng chẳng còn rõ ràng cảm xúc thật sự của mình dành cho mối quan hệ này. Cô chỉ biết rằng, khi không tìm thấy ai để dựa vào, người đầu tiên cô ấy nghĩ đến vẫn là anh ta. Trong điện thoại cô ấy luôn lưu số điện thoại của anh ta, giống như một bùa chú an toàn trói buộc cô ấy. Cho nên cô ấy muốn rời đi, đến một nơi rất xa để Châu Du Lâm không tìm thấy mình. Nhưng khi cô ấy ra nước ngoài trao đổi sinh viên không lâu thì xảy ra chuyện, khiến cô ấy cảm thấy bản thân mãi mãi không thể thoát khỏi anh ta. Về phía Châu Du Lâm, anh ta vẫn giữ liên lạc giữa hai người như là lẽ đương nhiên. Nói chính xác, theo anh ta thì giữa anh ta và Lý Hinh chưa từng chính thức kết thúc. Mối quan hệ ấy đã từng tan rồi hợp, hợp rồi lại tan, không chỉ dày vò hai người mà còn dày vò cả những người yêu thương bọn họ.
“Như cậu vẫn là tốt nhất, bình yên, không có mấy chuyện phiền lòng. Tớ cảm thấy anh Thẩm Thuần không tệ nha, thanh mai trúc mã, biết rõ gốc gác, không giống như một số người nào đó không đáng tin cậy. Sao cậu không cân nhắc thử xem?”
Phương Đường rất không vui với thái độ chuyển chủ đề của Lý Hinh. Được lắm, bản thân cô còn định giới thiệu Thẩm Thuần cho cô ấy đấy, vậy mà cô ấy lại lật ngược vấn đề hỏi cô: “Cậu có thể lấy anh trai cậu được à? Anh Thẩm chỉ là anh trai mà thôi, đừng hòng chuyển chủ đề!” “Bốp” một cái, cô tát vào đỉnh đầu Lý Hinh.
“Ai da, đánh người không đánh mặt, nữ hiệp hạ thủ lưu tình!” Lý Hinh liên tục xin tha. Bình thường Phương Đường luôn điềm tĩnh, nhưng khi thật sự ra tay thì một cái tát kia khiến cơ thể nhỏ bé của Lý Hinh không chịu nổi: “Tớ chỉ tiện mồm hỏi thôi mà… Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa. Cậu cũng đừng cứ hỏi tớ về Châu Du Lâm mãi, khó lắm mới về tớ chỉ muốn nói những chuyện vui thôi. Cuối tuần này bọn mình đi xem kịch nói nha? Tớ mời!”