Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 16: Bánh Rán Nhân Đen
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trans: QingFang
Beta: Cyane
◎Giống như nuốt chửng một người bụng dạ khó lường vào bụng◎
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Phương Đường và Lý Hinh hòa vào dòng người từ từ đi ra: “Vì sao cậu không nói thẳng với tớ là đàn anh Kiều đóng chính vở kịch này?”
“Tớ thấy cậu và đàn anh Kiều thân thiết như vậy, muốn tạo bất ngờ cho cậu mà.” Lý Hinh khoanh tay trái chống hông, tay phải đắc ý vung vẩy như đòi công trạng.
Phương Đường đành chịu thua cô ấy, giọng đầy bất lực: “Thật ra tớ với anh ấy không thân lắm đâu, chẳng phải cậu cũng thấy lúc bọn tớ cùng ghi hình chương trình, hầu như không nói chuyện sao?”
“Có thấy đâu, tớ chỉ thấy anh ấy rất quan tâm đến cậu thôi.”
“Chắc là do bố tớ. Anh ấy từng là học trò của bố tớ, sau đó nghỉ học. Thế cậu quen anh ấy như nào?”
“Ở đại học T ai mà chẳng biết Kiều Vũ. Đường Đường à, tớ thấy cậu giống như người ở ẩn vậy, hồi đại học chỉ biết nghiên cứu đồ ăn với làm thí nghiệm, bỏ lỡ biết bao điều thú vị! Năm nhất tớ tham gia câu lạc bộ Văn nghệ, có hợp tác với câu lạc bộ Kịch nói nên tất nhiên quen biết rồi. Ở trường bọn mình Kiều Vũ nổi tiếng lắm!” Hồi đại học Lý Hinh rất tích cực tham gia các hoạt động trong và ngoài trường, tính cách hướng ngoại nên quen biết nhiều người, hoàn toàn trái ngược với vẻ trầm tĩnh và nội tâm của Phương Đường.
“Ồ, thì ra là vậy…” Phương Đường cảm thấy rất bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý. Một diễn viên nổi tiếng xuất thân từ trường đại học khoa học tự nhiên, nổi tiếng cũng là điều bình thường. Là do bản thân cô quá thiếu hiểu biết.
“Cơ hội hiếm có, đã đến rồi thì sao không vào hậu trường xem thử?” Lý Hinh đề nghị, định kéo Phương Đường đi cùng vào phòng nghỉ của diễn viên.
“Có gì hay ho đâu mà xem. Tớ còn chưa chuẩn bị xong nguyên liệu nấu ăn ngày mai nữa, về luôn đi.” Phương Đường lắc đầu tỏ vẻ không hứng thú.
Lý Hinh vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục: “Khó lắm mới gặp được đàn anh Kiều, lại có người quen đi cùng, đi đi mà~ Biết đâu còn xin được chữ ký của các diễn viên nữa đó.”
Nhưng Phương Đường rất kiên quyết: “Không đi, bọn mình làm vậy sẽ gây phiền phức cho người ta. Tớ thấy cậu cũng đừng đi thì hơn.”
Lý Hinh biết Phương Đường từ trước đến nay luôn ngây thơ trong chuyện tình cảm, sự chú ý của cô gần như luôn đặt hết vào nấu nướng, muốn hướng cô quan tâm đến một ai đó thực sự không dễ. Cô ấy bắt đầu hối hận vì đã nhận việc “khó khăn” này. Đúng như dự đoán, quả là nan giải.
Lý Hinh nhớ lại chuyện mấy hôm trước.
Hôm đó, vì có việc vào hôm sau nên Phương Đường kết thúc buổi ghi hình sớm, chào chị Lưu rồi về nhà trước. Mà cô không biết khi cô đã rời đi, Lý Hinh thì lại lén lút tìm kiếm, kết quả bị Kiều Vũ bắt gặp. Lúc đó Kiều Vũ đang nghĩ xem nên dùng cách gì để thu hút sự chú ý của Phương Đường một cách khéo léo, thì đúng lúc “cơ hội” ấy lại tự đến. Anh vuốt cằm cười, cơ hội đến sao lại không nắm bắt.
Vì vậy, trong buổi tiệc mừng công sau khi chương trình “Buổi hẹn ẩm thực”, số đặc biệt về món Tứ Xuyên quay xong, Kiều Vũ đã tìm đến Lý Hinh, người cũng được mời đến với tư cách đại diện ban giám khảo khán giả, và đưa cho cô ấy hai vé xem vở kịch “Hiểu lầm”.
“Muốn đi xem kịch không?” Kiều Vũ giơ tay phải lên, huơ huơ hai tấm vé trong không trung.
“Ôi đàn anh Kiều, vé VIP hẳn hoi, lại còn hai tấm, thật hào phóng quá!” Lý Hinh ban đầu còn thấy lạ khi đàn anh Kiều đi thẳng về phía mình, nhưng khi nhìn thấy vé thì mắt cô ấy sáng bừng, nhận lấy ngay không chút do dự. Loại vé VIP này là vé nội bộ, có thể đổi bất kỳ suất diễn nào trong khung giờ quy định, lại còn là những hàng ghế đầu, cực kỳ hiếm có.
“Tặng em đấy, gọi cả Phương Đường đi cùng nhé, nhưng đừng nói là vé do anh đưa.” Kiều Vũ dặn dò.
Lý Hinh thầm nghĩ trong lòng, đàn anh Kiều muốn tìm Phương Đường làm gì đây? Nhưng cô ấy vẫn không nỡ rời tay khỏi những tấm vé, đành miễn cưỡng gật đầu: “Em thì không sao, nhưng Đường Đường thì khó mà nói được, cô ấy lúc nào cũng bận rộn với công việc. Nếu đến lúc đó không đi được thì đàn anh đừng trách nha.” Phải nói rõ từ đầu, ai mà biết có thể đến hay không?
Kiều Vũ muốn nói nếu Phương Đường không đến thì kế hoạch của anh coi như đổ bể, nhưng ngoài miệng vẫn giữ phép tắc: “Làm phiền em rồi. Nếu cô ấy không đến được thì em đi với Châu Du Lâm cũng được.”
Quá đáng thật! Lý Hinh không hiểu sao chuyện tình cảm của cô và Châu Du Lâm dường như ai ở mấy khóa Đại học T cũng đều biết, đúng là không thể nào chịu nổi cái “lời nguyền” này: “Được rồi được rồi, em đảm bảo sẽ cố gắng hết sức kéo cậu ấy đi xem! Mà đàn anh Kiều này, anh quen Phương Đường từ bao giờ thế? Hôm nay nhìn hai người thân thiết phết mà.”
“Em hỏi cô ấy đi.” Kiều Vũ cười ra vẻ thần bí, không hé răng nửa lời: “Anh có chút việc, đi trước nhé.” Vé đã đưa, lời hứa cũng có rồi, anh rời đi với tâm trạng vô cùng hài lòng. Chỉ còn lại một mình Lý Hinh đứng tại chỗ, đau đầu vắt óc suy nghĩ làm sao kéo được Phương Đường ra khỏi cửa, cảm giác như đầu muốn nổ tung.
Lý Hinh cuối cùng cũng không thuyết phục được Phương Đường cùng cô ấy vào hậu trường. Cô ấy tự an ủi bản thân rằng dù sao Phương Đường cũng đã đến xem kịch, vậy là nhiệm vụ coi như đã hoàn thành. Vả lại Kiều Vũ cũng đâu có yêu cầu phải gặp mặt, không sao không sao, đàn anh keo kiệt đó chắc sẽ không trả thù cô ấy đâu.
Đúng vậy, rất ít người biết rằng người luôn mang vẻ ngoài thanh tú, phong thái lịch thiệp, tính cách ôn hòa, là hình mẫu “mối tình đầu” của biết bao cô gái – Kiều Vũ, lại ẩn chứa bên trong vẻ ngoài ngọt ngào ấy một cái nhân bánh đen xì, chỉ cần cắt ra là lộ rõ.
Sao Lý Hinh lại biết điều này? Vì cách đây không lâu cô ấy vừa mới bị anh ép xong! Những yêu cầu mạnh mẽ, dứt khoát, như sấm sét giáng xuống, khiến người ta không thể nào từ chối, sau đó lại quay người bỏ đi, dứt khoát không để lại dấu vết, kết hợp với những lời đồn đại thời đại học, tất cả đều khiến sự thật dần sáng tỏ. Hơn nữa, Lý Hinh lại chính là nhân chứng sống của sự việc năm đó.
Như đã đề cập trước đây, câu lạc bộ Văn nghệ mà Lý Hinh tham gia ở đại học từng hợp tác với câu lạc bộ Kịch nói mà Kiều Vũ trực thuộc. Khi đó, Lý Hinh vẫn là sinh viên năm nhất, ngây thơ chưa hiểu sự đời, được ghép cặp viết kịch bản với một nam sinh năm nhất khoa Ngoại ngữ. Kiều Vũ lúc đó là sinh viên năm tư, cùng với tân hội trưởng của câu lạc bộ Kịch nói, tham gia vào nhiều cuộc họp bàn bạc, chỉnh sửa kịch bản. Tân hội trưởng câu lạc bộ Kịch nói lúc đó rất kiêu căng, cứ cố nhét những ý tưởng vô lý của mình vào cốt truyện vốn đã hợp lý, kết quả bị Kiều Vũ phản đối.
“Anh đừng tưởng anh là sinh viên khóa trên thì giỏi giang gì! Bây giờ tôi mới là hội trưởng, tôi nói diễn cái gì thì diễn cái đó!” Gã hội trưởng mặt dài thượt như cái móc giày chỉ tay vào mặt Kiều Vũ, nước bọt văng tung tóe: “Thứ này viết dở như vậy mà không sửa thì còn quay được à?!”
Kiều Vũ nhíu chặt mày.
“Anh nhìn xem, cứng họng rồi phải không, sinh viên năm nhất thì viết được cái gì chứ? Theo tôi thấy thì ngay từ đầu không nên nhờ đến câu lạc bộ Văn nghệ, bọn họ hoàn toàn không cùng trình độ với câu lạc bộ Kịch nói của chúng ta!” Gã hội trưởng càng nói càng quá đáng, suýt chút nữa thì chuyển sang công kích cá nhân.
“Này, không thể nói như thế được!” Lý Hinh đầy chính nghĩa, đập bàn đứng phắt dậy: “Vốn dĩ là ý tưởng của anh quá viển vông rồi! Chúng ta đâu có đang quay phim, nhiều hiệu ứng đặc biệt đâu thể tái hiện trên sân khấu! Hơn nữa lúc đầu chúng ta cũng đã về cơ bản định xong nội dung kịch bản rồi mới bắt tay vào viết, bây giờ bắt lật đổ hết để viết lại chẳng phải là quá đáng lắm sao!”
Nam sinh khoa Ngoại ngữ sợ đến mức run cầm cập, hoàn toàn không biết phải làm gì trước cảnh tranh cãi đột ngột này.
Kiều Vũ gõ ngón trỏ xuống mặt bàn, một cái, hai cái, rồi bất ngờ cất lời: “Hai người về trước đi, yên tâm, chuyện này tôi đã nói chuyện xong với cậu ta rồi, mấy hôm nữa sẽ thay mặt câu lạc bộ Kịch nói đưa ra lời giải thích cho hai người.”
Ngay sau đó, anh lập tức không để ai kịp phản đối mà tiễn hai người ra khỏi phòng họp, cánh cửa đóng sầm lại.
Lý Hinh và nam sinh khoa Ngoại ngữ nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu.
Vài ngày sau, người trong câu lạc bộ Văn nghệ nghe được tin đồn hội trưởng câu lạc bộ Kịch nói tự nguyện từ chức, phó hội trưởng lên thay. Lý Hinh vô cùng bất ngờ, cô ấy không ngờ “lời giải thích” của anh Kiều lại là thế. Với cái tính kiêu ngạo của gã hội trưởng kia, sao có thể tự nhiên mà xin lỗi chứ? Đánh chết cô ấy cũng không tin! Không biết đàn anh Kiều đã làm cách nào… Sau đó, cô ấy lập tức báo tin vui này cho nam sinh cùng nhóm của mình. Sau khi thay người phụ trách thảo luận, việc viết kịch bản đã diễn ra suôn sẻ và kết thúc tốt đẹp.
Bây giờ nghĩ lại chuyện hồi đại học, cùng với tin đồn “đắc tội với Kiều Vũ thì sẽ gặp xui xẻo” từng nghe được, Lý Hinh đã hoàn toàn chắc chắn rằng lúc đó Kiều Vũ nhất định đã dùng cách nào đó ép gã mặt dài thượt kia phải từ chức. Loại người cười lên thì dịu dàng ấm áp, nhưng trong bụng đầy “nước đục” như anh, không phải bụng dạ đen tối thì là gì nữa! ╭(╯^╰)╮
Ôi, cái gọi là bụng dạ đen tối, Kiều Vũ sẽ không thừa nhận tính cách đáng xấu hổ này đâu. Anh chỉ là làm việc hiệu quả hơn một chút, suy nghĩ chu toàn hơn, đạt được kết quả tốt hơn một chút, nên mới được mọi người yêu mến thôi. Chuyện nhỏ xảy ra hồi đại học đó, anh gần như đã quên sạch, vì trong mắt anh đó chẳng phải chuyện gì to tát. Cách giải quyết khi đó cũng chẳng hề phức tạp như mọi người tưởng tượng. Anh chỉ đơn giản là ghi âm lại những lời lẽ quá đáng của gã hội trưởng câu lạc bộ kịch, rồi kéo hắn ta đến gặp giáo viên cố vấn để nghe lại đoạn ghi âm ngay tại chỗ. Sau đó, anh đặt bản thảo kịch gốc của sinh viên năm nhất và bản kịch đã bị gã hội trưởng kia sửa đổi lên bàn giáo viên. Mọi việc cứ thế được giải quyết dễ dàng đúng như anh dự tính.
Với tư cách là một đàn anh khóa trên sắp tốt nghiệp và đã được giữ lại học cao học ở trường, Kiều Vũ vốn không còn trách nhiệm với các công việc câu lạc bộ nữa. Lần này là vì được đàn em nhờ vả nên anh mới đứng ra giúp đỡ, nào ngờ lại gặp phải chuyện rắc rối thế này. Không hiểu cô em khóa dưới trước đây nghĩ gì mà lại trao chức hội trưởng cho một người thiếu suy nghĩ như vậy, năng lực quản lý thì hoàn toàn không hề có. Giáo viên cố vấn biết rõ tính cách Kiều Vũ, một khi anh đã lên tiếng phản đối thì chắc chắn là có vấn đề nghiêm trọng. Vì vậy, thầy đã cùng cậu con trai đang xấu hổ đỏ mặt kia nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cậu ta cúi đầu thừa nhận mình vì quá mê quyền lực, muốn tỏ vẻ oai phong nên mới làm ra chuyện khiến bản thân hối hận. Cậu ta đồng ý xin lỗi câu lạc bộ Văn nghệ và tự nguyện từ chức.
Về phần Lý Hinh, chưa hoàn thành nhiệm vụ nên trong lòng có chút lo lắng, đi theo Phương Đường rời khỏi cổng nhà hát, chuẩn bị tìm chỗ nào đó ăn tối.
Gần chiều tối, ven đường đã có rất nhiều quầy hàng nhỏ được bày bán. Lý Hinh vừa liếc mắt đã thấy một bà cụ đang đẩy xe nhỏ bán bánh rán.
“Đường Đường, đợi tớ một chút, mua mấy cái bánh rán đã.” Lý Hinh không chút do dự bước tới.
“Tớ cũng mua ít đây.” Phương Đường cũng đói rồi, liền đi theo cô ấy định mua chút gì lót dạ.
“Bà ơi, cho cháu hai gói bánh rán ạ.” Bánh rán là một món ăn vặt nổi tiếng của Thành phố C, tương tự như bánh trôi tàu, làm từ bột nếp bọc nhân, sau đó thả vào chảo dầu chiên vàng giòn, và nhanh tay lăn qua một lớp mè trắng khi còn nóng. Lý Hinh nhìn những viên bánh vàng óng tròn trịa đáng yêu trong tay, tức tối cắn một miếng. Hương vị nóng hổi, ngọt ngào lan tỏa, cảm giác cứ như đang nhai ngấu nghiến một người có bụng dạ đen tối nào đó, thật sảng khoái! Đường nâu tan chảy, quyện cùng hương thơm của bột nếp nơi đầu lưỡi, nhai kỹ còn cảm nhận được vị mè thoang thoảng.
Nhìn sang Phương Đường bên cạnh cũng đang thong thả nhấm nháp món bánh rán nóng hổi ấy, Lý Hinh bỗng dưng có cảm giác như vừa trả thù được ai đó. Đàn anh ơi là đàn anh, ai bảo anh dòm ngó Đường Đường nhà em, ai bảo anh giao cho em cái nhiệm vụ rắc rối kia, giờ thì bị 'ăn' rồi nhé, hừ hừ!