Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 28: Tiệc nướng (1)
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
◎Rõ ràng bây giờ là mùa đông, nhưng cô lại cảm thấy Tô Châu rất ấm áp◎
Dù ẩm thực Tô Châu ngon đến mức khiến người ta lưu luyến chẳng muốn rời, nhưng sau khi ăn uống no nê, cả ba vẫn quyết định tiến thẳng đến khu phố cổ. Thẩm Thuần không yên tâm để Phương Đường đi một mình, anh bèn gọi điện về nhà rồi đi cùng cô.
Mùa đông ở Tô Châu như một người đẹp trút bỏ lớp trang điểm, từng cử chỉ, từng nét biểu cảm đều in dấu thời gian. Từ đình đài, lầu gác, con hẻm, khu vườn cho đến những bức tường, viên ngói hay đám rêu phong trên phố, tất cả đều đẹp đến nao lòng. Đây quả thực là thành phố của những nhà thơ.
Địa điểm quay phim hôm nay là một khu vườn nhỏ ở phía nam thành phố. Đây là lần đầu tiên Phương Đường đến Tô Châu, ngay cả trạm xe buýt được trang trí theo phong cách phục cổ cũng khiến cô tò mò và chú ý. Khi thấy khu vườn tinh xảo, tuyệt đẹp, cô không kìm được đưa tay che miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Trương Cường đi trước dẫn đường, còn Thẩm Thuần đi bên cạnh. Thấy ánh mắt tò mò và vẻ mặt thán phục của cô, anh bèn chỉ vào từng cảnh vật ven đường họ đi qua để giới thiệu. Anh vốn rất thích chụp ảnh, sau khi vào đại học, cả gia đình chuyển đến Tô Châu, anh cứ như tìm được báu vật, ngày nào cũng vác máy ảnh đi khắp nơi chụp hình. Vì thế, anh quen thuộc với các khu vườn ở Tô Châu hơn bất kỳ ai. Phương Đường cũng lắng nghe rất say sưa. Ba người thong thả bước đi, hết hành lang này đến hành lang khác, từ khoảng sân này đến khoảng sân khác. Khi Phương Đường cảm thấy mình dường như đã lạc vào những sân viện trùng điệp, trước mắt bỗng nhiên trở nên sáng sủa, rộng mở. Ngay khi tầm nhìn mở rộng, cô thấy một hồ nước và một người đàn ông đang cầm sách đứng đợi sẵn trên cầu nhỏ.
Nghe thấy tiếng bước chân, người đó quay lại, mỉm cười chào ba người.
“Đến rồi à.” Kiều Vũ, với chiếc kính cổ điển và bộ trang phục kiểu Trung Sơn, toát lên chút khí chất thư sinh thời xưa. Anh cười, vẫy tay về phía Phương Đường: “Em muốn cho cá ăn không?”
Khi vừa rẽ vào con đường nhỏ, trong khoảnh khắc nhìn thấy anh, Phương Đường đã bị dáng vẻ như bước ra từ trong tranh của anh làm cho ngẩn ngơ. Thấy anh vẫy tay, cô bất giác nghe theo, ngoan ngoãn lại gần anh: “Ở đây có cá sao?” Đã gần nửa năm không gặp, hình như đàn anh Kiều càng ngày càng đẹp trai thì phải?
Kiều Vũ cười với hai người đàn ông đứng phía sau, kẹp cuốn sách vào nách, cúi đầu lấy một túi thức ăn nhỏ cho cá từ trong áo ra đưa cho Phương Đường.
Phương Đường nhận lấy, rắc một nắm thức ăn theo hướng anh chỉ: “Ôi, thật sự có cá này!” Đàn cá chép vốn ẩn náu dưới cầu bị thức ăn làm náo động, lũ lượt bơi ra, tung tăng vẫy đuôi trong làn nước.
“Dễ thương quá!” Hầu hết các cô gái đều thích thú với cảnh động vật được cho ăn. Phương Đường cũng không ngoại lệ, mải mê cho cá ăn đến nỗi quên cả mọi thứ xung quanh.
Hai người này có cần phải tập trung đến vậy không? Trương Cường lấy khăn tay ra lau mồ hôi: “Chúng ta có nên giới thiệu trước không nhỉ?” Anh chỉ tay về phía Thẩm Thuần, ho khan vài tiếng, ra hiệu cho Kiều Vũ: gặp tình địch thì phải giữ phong độ, đừng quá vồ vập.
Thẩm Thuần nhận ra người đàn ông trước mặt – Kiều Vũ, diễn viên nổi tiếng. Nhìn vẻ thân thiết của cậu ta với Phương Đường, hẳn đây chính là người đàn anh khóa trên mà Đường Đường nhắc tới. Cái vẻ mặt như thể đang đợi cá cắn câu của cậu ta lại vô cớ khiến anh cảm thấy bực bội.
Kiều Vũ điềm tĩnh nhìn cặp lông mày nhíu chặt thành hình chữ “V” của đối phương, giọng nói trầm ấm và dịu dàng từ tốn cất lên: “Chào anh, tôi là Kiều Vũ.”
“Cậu là người đã bảo Phương Đường đến Tô Châu à?” Thẩm Thuần bất mãn hỏi.
“Đúng vậy.” Kiều Vũ trả lời một cách đương nhiên, khóe miệng nở một nụ cười của kẻ chiến thắng.
“Có chuyện gì mà cậu lại gọi em ấy đến đây thế?” Thẩm Thuần gượng gạo hỏi tiếp.
Kiều Vũ lật qua lật lại cuốn sách trong tay, thờ ơ trả lời: “Mùa đông ở đây có nét đặc sắc riêng của nó, nghỉ xuân đến đây giải khuây thì tuyệt nhất.”
Du lịch quả thực là một lý do không thể phản bác. Nhưng Thẩm Thuần cảm thấy mục đích của cậu ta không hề đơn giản như những gì cậu ta nói, chỉ vì đóng phim ở Tô Châu, thấy phong cảnh đẹp nên muốn chia sẻ với bạn bè thôi sao? Ánh mắt anh nhìn Kiều Vũ đầy nghi hoặc.
Kiều Vũ vẫn ung dung đứng đó, chẳng để tâm, chỉ mỉm cười.
“Thật ngại quá, vừa nãy quên mất.” Phương Đường biết Thẩm Thuần luôn tự coi mình là anh trai ruột của cô, cứ tưởng anh không vui vì ban nãy cô mải cho cá ăn mà quên giới thiệu, nhanh chóng bổ sung: “Anh Thẩm, đây là diễn viên Kiều Vũ. Dù việc đến đây du lịch là do đàn anh Kiều mời, nhưng thật ra em cũng rất muốn đến đây! Đàn anh Kiều, đây là anh Thẩm Thuần, đang làm việc tại đài truyền hình Thành phố C, nhà anh ở Tô Châu, nên tụi em đi cùng nhau.”
Đáng tiếc là, ý tốt muốn phá vỡ bầu không khí kỳ lạ của Phương Đường lại bị cả hai người đồng loạt hiểu lầm. Kiều Vũ thì nghĩ ra Phương Đường cũng rất nhớ mình, biết vậy anh đã nên đặt vé máy bay sớm hơn; còn Thẩm Thuần lại càng nghi ngờ Kiều Vũ hơn, Phương Đường lại còn đặc biệt giải thích ư? Có vấn đề, nhất định là có vấn đề! Phương Đường, người vốn chậm chạp trong những chuyện này, lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội thăm dò suy nghĩ thật sự của hai người đàn ông. Cô bất ngờ buột miệng nói: “Tự nhiên em muốn ăn cá chép kho ghê.”
Chủ đề thay đổi quá nhanh!
“Chẳng phải em mới ăn cá xong à?” Hàng lông mày đang cau chặt của Thẩm Thuần lập tức giãn ra, vẻ mặt vừa nghi hoặc vừa kỳ lạ.
Vì vừa rồi đang cho cá ăn thì tự dưng có linh cảm thôi mà, Phương Đường lè lưỡi ngượng ngùng nói: “Bữa trưa vị giống cá chua ngọt hơn…”
“Em ăn cá nướng không? Tối nay đoàn phim có tiệc nướng BBQ.” Kiều Vũ kịp thời tiếp lời, còn tiện thể nháy mắt với Trương Cường.
Trương Cường lập tức hiểu ý, giải thích với Phương Đường: “Mấy hôm nay quay phim thuận lợi, đạo diễn Cố muốn khao thưởng nên đã tổ chức tiệc nướng vào tối nay, còn có thể dẫn theo người nhà.” Thẩm Thuần liếc nhìn hai người vài lần.
Không am hiểu chuyện trong giới trí, Phương Đường chỉ nghe thấy có cá để ăn liền vui vẻ: “Thật ạ? Cá nướng cũng được, vị cá biển và cá sông khác nhau, em thấy có thể thử nhiều cách chế biến khác nhau. Món nướng nếu thay đổi gia vị thì hương vị cũng sẽ khác hẳn.” Nấu nướng vốn là sở trường của cô.
Ba người đàn ông đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ hào hứng của cô, bất giác đều nở nụ cười như những người cha.
Màn đêm buông xuống rất nhanh.
Sau khi kết thúc lịch quay trong ngày một cách thuận lợi, đoàn phim thu dọn máy móc rồi di chuyển về khách sạn. Phòng Kiều Vũ đặt cho Phương Đường ở cùng tầng với anh. Cô về khách sạn trước để tắm rửa, tắm rửa xong thì trời cũng đã tối. Trước khi rời đi, anh Thẩm liên tục dặn dò: phải chú ý an toàn, không mở cửa cho người lạ, buổi tối tiệc nướng đừng ăn nhiều quá…. Cô gật đầu lia lịa đồng ý. Rõ ràng bây giờ là mùa đông, nhưng cô lại cảm thấy Tô Châu rất ấm áp. Phương Đường dùng khăn tắm lau mái tóc ướt sũng, vừa ngắm nhìn thành phố bên ngoài cửa sổ đang dần sáng đèn, vừa chờ Kiều Vũ đến đón.
Gần tám rưỡi rồi mà anh vẫn chưa về ư? Phương Đường nhìn đồng hồ nghĩ thầm.
Đứng chờ cũng chẳng có ích gì, cô đứng dậy bắt đầu lục lọi hành lý của mình. Gia vị cần thiết cho tiệc nướng ngoài trời, ngoài những loại thường thấy như thì là, bột ớt, hạt tiêu, sốt chua ngọt… vốn dĩ ai cũng sẽ chuẩn bị, thì vẫn còn những gia vị đặc biệt để sáng tạo thêm. Cô mò mẫm, cuối cùng cũng tìm được! Bột tiêu Đằng đặc sản Thành phố C dạng lọ nhỏ gọn, được cô cân nhắc mang theo vì tính tiện lợi khi đi xa và có thể hợp khẩu vị vùng khác; hai, ba quả chanh tươi để tăng độ tươi ngon cho món ăn; dụng cụ ép nước trái cây cầm tay, có thể vắt nước ngay tại chỗ. Tiếc là thời gian không cho phép, nếu có thể mua thêm ít rau tươi để nướng kèm thịt thì hương vị sẽ càng tuyệt vời hơn, không biết bên đàn anh Kiều có chuẩn bị không nhỉ?
Khi kim đồng hồ “tích tắc” sắp chỉ đến số chín, cửa phòng cuối cùng cũng vang lên tiếng gõ.
“Ai thế?” Phương Đường bước đến bên cửa.
“Là anh.” Giọng Kiều Vũ truyền qua cánh cửa, âm điệu trầm ấm như gõ thẳng vào lòng cô.
Cô bất giác mím môi, nhưng ý cười vẫn lộ ra qua ánh mắt và giọng nói: “Anh đến rồi à.”
Cửa mở ra, vừa hay bắt gặp nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt Kiều Vũ. Trên sống mũi anh vẫn là cặp kính tròn cổ điển, nhưng khó che được đôi mắt cong cong sau cặp kính. Mái tóc anh bị gió thổi rối bù, hơi dựng ngược lên. Kiều Vũ mặc chiếc áo jacket, cổ quàng khăn kẻ sọc vàng đen dày sụ, bên dưới là quần bò rách gối, chân lại đi dép lê trong nhà, ăn mặc có chút kỳ quặc.
“Phì.” Cô không nhịn được bật cười: “Đàn anh Kiều, anh ăn mặc kiểu gì thế này.”
Kiều Vũ cũng nhận ra mình vội vàng đến mức ăn mặc chẳng ra sao, đưa tay xoa mái tóc rối càng thêm rối: “Thời trang tương lai đấy!”
“Ha ha ha!”
Hai người cùng đi vào thang máy lên sân thượng. Kiều Vũ giải thích lý do đến muộn là vì đạo diễn Cố bất ngờ yêu cầu quay lại một cảnh, nên anh đã phải tăng ca. Phương Đường mỉm cười bảo không sao, thuận tiện giơ cái túi nhỏ trong tay lên khoe, nói mình đã chuẩn bị chu đáo, rồi hỏi anh có thích uống nước ép hoa quả không.
“Thích chứ.” Lúc này cho dù không thích thì cũng thành thích rồi.
“Đồ nướng nhiều dầu mỡ, uống nước ép hoa quả tươi có thể bớt ngấy, giúp trung hòa vị giác; tất nhiên cũng có không ít người chọn uống rượu, nhưng em nghĩ bia dễ gây đầy bụng, hơn nữa ngày mai mọi người còn phải quay phim, uống rượu cũng không hay lắm.” Nụ cười rạng rỡ cùng sự quan tâm ấy khiến nhịp tim Kiều Vũ bỗng dưng tăng tốc.
Một nửa sân thượng là ban công kiểu vườn ngoài trời, nhà hàng và quầy bar tự phục vụ ở tầng cao nhất của khách sạn. Hai người vừa bước ra khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt, bữa tiệc đã bắt đầu rồi. Ngoài thành viên đoàn phim, còn có không ít khách VIP của khách sạn cũng tham gia, đây là buổi tiệc nướng mở do đoàn phim khởi xướng và khách sạn đứng ra tổ chức.
“Nhiều người vậy có sao không anh?” Vừa đi được mấy bước, Phương Đường đã lặng lẽ kéo tay áo người bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
Kiều Vũ cúi thấp đầu nói bên tai cô: “Không sao, khách sạn này kiểm tra thân phận khách hàng rất kỹ, những người có thể tham gia bữa tiệc này đều là những người có quan hệ.”
Thảo nào, bảo sao không có cảnh tượng các ngôi sao bị vây quanh, chắc hẳn họ đã quá quen với những trường hợp như thế này rồi.
Kiều Vũ xuất trình thiệp mời và giấy tờ tùy thân của mình, rồi dẫn Phương Đường đi vào một cánh cửa nhỏ bên hông, bước vào một sảnh nhỏ được bao quanh bởi cửa kính trong suốt từ trần đến sàn. Đối diện sảnh nhỏ là một cánh cửa lớn dẫn ra khu vườn ngoài trời, mùi thịt nướng thoang thoảng trong không khí.