Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 38: Rượu Không Say, Người Tự Say
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Làm ơn mang cho tôi hai vỉ bánh bao thủy tinh.”
Phương Đường lật menu, nói với nhân viên phục vụ: “Cùng với một đĩa bánh gạo mềm, một bát bánh trôi rượu nếp.” Sau đó, cô quay sang ngắt lời hai người đang tranh cãi: “Hai đứa muốn ăn gì?”
“Em cũng muốn ăn bánh trôi gạo nếp.”
“Tôi không ăn đồ ăn của bà dì!” Cô gái đeo túi không hề cảm kích chút nào.
Đoạn Hựu Nhất cũng rất tức giận với thái độ mất lịch sự của cô bé: “Sao cậu có thể nói chuyện với đàn chị như vậy chứ! Hơn nữa cậu cũng không phải bạn gái của tôi, cậu quản chuyện của tôi làm gì!”
“Sao lại không liên quan đến tớ, là mẹ cậu bảo tớ bình thường phải quan tâm cậu, đừng để cậu bị người xấu lừa mà.”
“Đàn chị nhìn giống người xấu lắm sao!”
Đúng vậy, nhìn là biết tôi không phải người xấu rồi. Phương Đường cắn một miếng bánh bao vừa ra lò, gật đầu thể hiện thái độ tán thành. Bánh bao thủy tinh vỏ mỏng nhân nhiều, vỉ bánh bao núng nính trong veo bày trên bàn trông hết sức vui mắt. Quán này lên món nhanh, hương vị cũng không tệ, Phương Đường rất hài lòng.
“Ai biết được.” Thôi Tiểu Hoa mím môi: “Chỉ là cậu ngốc lắm, toàn bị lừa mà còn giúp người ta đếm tiền, cậu quên chuyện trước đây cậu giúp người ta qua đường rồi bị lừa tiền đó sao.”
“Chuyện nào ra chuyện đó, tôi giúp đỡ mười người già mới gặp phải một người như vậy, hơn nữa người ta gặp khó khăn tôi giúp một tay thì có sao đâu chứ!” Đoạn Hựu Nhất không vui nói: “Chẳng lẽ lại như cậu, nhìn thấy ăn mày không thèm liếc mắt là đúng sao?”
Phương Đường gật đầu, giúp đỡ người khác là việc tốt. Trong số những người ăn xin, cũng có những người thực sự gặp khó khăn cần sự giúp đỡ. Cô nhận đĩa bánh gạo nếp và hai bát bánh trôi rượu nếp từ tay nhân viên phục vụ, gắp một chiếc bánh bao thủy tinh chấm vào rượu gạo trong bát nếm thử, rồi cắn một miếng bánh bao đã được ngâm mềm một nửa. Ừm, ăn thế này cũng rất ngon~
“Cậu cũng có biết kẻ ăn mày đó là thật hay là “Cái Bang” lừa đảo đâu. Báo chí và thời sự đều đang tuyên truyền mười chiêu trò lừa đảo mới nhất, có nơi còn nâng cấp thành cả tập đoàn lừa đảo, giả vờ gặp khó khăn để lợi dụng lòng thương người khác.” Thôi Tiểu Hoa không phục: “Cũng do cậu dễ tin người nên mới dễ bị người ta lừa, cẩn thận kẻo có ngày bị người ta đánh thuốc mê, mổ thận đem bán ấy chứ…”
“Còn tốt hơn người vô tình vô nghĩa như cậu!”
“Tớ vô tình vô nghĩa ư? Tớ vô tình vô nghĩa mà lại đi theo cậu sao!” Thôi Tiểu Hoa vô cùng tủi thân, nước mắt giàn giụa.
Ôi trời, lại khóc nữa rồi sao. Phương Đường nhức đầu, nhanh chóng gắp một miếng bánh bao nhét vào miệng cô bé.
“A…” Miệng đột ngột bị lấp đầy, Thôi Tiểu Hoa trừng mắt nhìn chằm chằm Phương Đường.
“Ăn nhanh đi, không ăn là nguội mất đấy.” Phương Đường gọi hai người đang cãi nhau lại, kéo Đoạn Hựu Nhất đang đứng ngồi xuống: “Ăn xong rồi nói tiếp.”
“Chị!” Thôi Tiểu Hoa dùng tay lấy bánh bao ra, đang định nói gì đó, không ngờ Phương Đường lại nhanh tay đưa đũa tới, nhét thêm một cái bánh bao vào miệng cô bé.
“Mọi người xung quanh đang xem trò vui đấy, còn ngại chưa đủ mất mặt sao.” Với tư cách một người chị lớn, Phương Đường nghiêm mặt, giọng điệu mạnh mẽ, rất có phong thái của người nói một không nói hai.
Thôi Tiểu Hoa lập tức im lặng, lặng lẽ ăn cái bánh bao trong miệng.
Bây giờ mới chịu ngoan, Phương Đường nhoẻn miệng cười khen ngợi, rồi quan tâm Đoạn Hựu Nhất ngồi bên cạnh: “Có đủ ăn không? Không đủ thì chúng ta gọi thêm.”
“Vậy để em gọi thêm một phần bánh vỏ cua.” Đoạn Hựu Nhất nhấp từng ngụm bánh trôi rượu nếp, nói với Phương Đường: “Đàn chị, chị không biết đó chứ, bánh vỏ cua là món ăn vặt đặc sản ở đây đấy, nhân bánh có bốn loại: rau tề, mỡ hành, đường trắng, đậu đỏ trộn với dầu mè. Trong sách viết “Vỏ ngoài có màu vàng óng giống như vỏ cua, béo ngậy nhưng không ngấy, giòn tan tơi xốp, bánh nhân đường ngọt dịu, bánh nhân mặn tươi ngon.” Không nên bỏ lỡ. Em thấy vừa nãy chị không gọi món này.”
“Thế nên chị mới muốn mời em làm hướng dẫn viên du lịch đó chứ. Thế mà lại chỉ biết liếc mắt đưa tình, thật đáng thương cho đàn chị như chị không thể làm gì khác hơn là tự mình gọi bừa vài món thôi.” Phương Đường dí dỏm nói, múc một muỗng bánh trôi hấp dẫn bỏ vào miệng.
Thôi Tiểu Hoa nghe thấy bốn chữ “liếc mắt đưa tình” thì không khỏi đỏ mặt: “Chị thật sự là đàn chị của cậu ta sao?”
“Nói đúng ra thì hai bọn chị không học cùng một trường, mà học ở hai trường đại học cạnh nhau. Cậu ấy học ở đại học S, chị học ở đại học T, cùng trong một làng đại học.”
“Tớ làm thêm trong quán cơm của đàn chị. Lần này cậu yên tâm đi, đừng về lại nói lung tung với mẹ tớ đấy.”
“Cậu này! Tớ có lòng tốt đó nha!”
“Cậu xin lỗi đàn chị vì thái độ vừa nãy đi.”
“Em xin lỗi.” Không ngờ Thôi Tiểu Hoa lại thẳng thắn thừa nhận sai lầm, túm tay áo Phương Đường, cũng học theo Đoạn Hựu Nhất gọi cô là đàn chị: “Đàn chị, chị tha thứ cho em nhé.”
Phương Đường uống một ngụm bánh trôi rượu nếp xong, mùi rượu chếnh choáng hơi say. Cô nhận ra rằng Thôi Tiểu Hoa đơn thuần ngây thơ, dám yêu dám hận, mọi lời nói đều thể hiện sự quan tâm dành cho Đoạn Hựu Nhất. Sự thù ghét vô lý dành cho cô cũng xuất phát từ đây, mình chỉ là bị giận chó đánh mèo mà thôi. Sự thẳng thắn bất ngờ và thái độ hiền hòa của cô bé bánh bao này khiến ấn tượng tốt đẹp đã biến mất do vừa nãy bị chửi là bà dì của Phương Đường, nay đã quay trở lại.
“Không có gì, chị không giận đâu.” Cô tủm tỉm cười, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Thật ra, Phương Đường không phải kiểu con gái ngoan hiền đáng yêu. Bình thường lúc cô lạnh mặt cũng khiến người khác có cảm giác chín chắn, hào phóng, nhưng vừa cười lên lại trở thành mặt trời nhỏ.
“Vậy thì tốt quá. Này, cậu nghe thấy đàn chị nói chưa, chị ấy không... tức giận!” Nửa câu sau cô bé nói với Đoạn Hựu Nhất, giọng điệu đầy khiêu khích.
“Hừ.”
Hai người này, đúng là một đôi oan gia mà. Phương Đường bất đắc dĩ lắc đầu.
Thôi Tiểu Hoa không chút khách sáo lấy bát bánh trôi rượu nếp của Đoạn Hựu Nhất: “Cho em uống một miếng với.” Cô bé miệng ăn như hổ đói nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Phương Đường, không ngừng chớp chớp.
“?” Ánh nhìn của cô bé hết sức rõ ràng, Phương Đường ngồi bên cạnh lập tức phát hiện ra. Cô cũng quay sang nhìn lại Thôi Tiểu Hoa, ánh mắt như thầm hỏi: Sao vậy?
“Đàn chị, em càng nhìn chị càng thấy hình như em đã gặp chị ở đâu đó rồi.”
“Hả?”
Thôi Tiểu Hoa đầy khẳng định, hơi nheo mắt lại, lấy điện thoại di động trong túi xách ra, sau đó nhanh chóng mở website.
Phương Đường cảm thấy có lẽ cô đã đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Quả nhiên.
“Ôi trời ơi má ơi, em thế mà lại quen nhân vật trên bản tin.” Thôi Tiểu Hoa trợn mắt há mồm, biểu cảm khoa trương nhìn chằm chằm Phương Đường: “Đàn chị, em có thể xin chữ ký của Kiều Vũ không? Bạn em rất thích anh ấy.”
“Được chứ.” Phương Đường mỉm cười.
“Có thể viết “Thân gửi…”...”
“Này cậu đừng có quá đáng.” Đoạn Hựu Nhất cắt ngang yêu cầu bổ sung của cô bé.
“Thôi được. Vậy ký tên là được rồi, nhờ chị cả đấy, đàn chị à.” Thôi Tiểu Hoa cười hì hì, lắc lắc điện thoại, bắt đầu khen ngợi Phương Đường: “Kể ra thì chị và người trong tấm ảnh trên bản tin không giống nhau lắm đâu, người thật đẹp hơn nhiều, xõa tóc trông dài hơn lúc buộc lên nhiều.”
“Có thể cho chị mượn xem không?” Phương Đường rất tò mò, cô còn chưa kịp lên mạng hóng hớt, không biết “công khai” mà anh Cường nói là công khai như thế nào.
Chỉ thấy tiêu đề tin tức đầy bắt mắt trên màn hình: [Diễn viên đang hot Kiều Vũ công khai danh tính thật của bạn gái, đúng là đàn em cùng trường.]
Gần đây, có người tiết lộ nguồn tin nội bộ với phóng viên chúng tôi rằng bạn gái của nam diễn viên trẻ nổi tiếng Kiều Vũ là đàn em cùng trường. Hơn nữa, sau khi phóng viên xác nhận thông tin này với người đại diện, cũng đã nhận được câu trả lời tương tự.
Được biết, hai người nảy sinh tình cảm khi quay chương trình [Buổi hẹn ẩm thực] trong ba tháng hè. Sau mấy tháng làm việc chung, cách đây không lâu, hai người bắt đầu chính thức hẹn hò. Cả hai đều rất quan tâm nhau; để thể hiện sự ủng hộ công việc của bạn gái, Kiều Vũ thường xuyên đến nhà hàng giúp đỡ, và bạn gái cũng đáp lại Kiều Đại đẹp trai bằng cách công khai tình cảm.
Kiều Vũ được biết đến với những tên gọi như “Nam thần mối tình đầu”, “Ngôi sao mới của nền kịch sân khấu” với bộ phim Trên Mây, được cải biên từ tiểu thuyết Trang Tử Mộng Điệp, mới ra mắt màn ảnh rộng. Sau khi ra mắt không lâu, anh đã nhận được sự chú ý của rất nhiều khán giả nữ trong nước, liên tiếp tham gia nhiều vở kịch, bộ phim nổi tiếng. Hình tượng tích cực, khỏe khoắn và xuất thân danh giá càng khiến các cô các bác thế hệ trước yêu thích anh hơn. Trùng hợp thay, thầy giáo ở trường Kiều Vũ theo học năm đó lại chính là bố của bạn gái hiện tại, khiến người khác không thể không cảm thán một câu: duyên phận thật kỳ diệu.
Người đại diện của Kiều Vũ cũng nói với phóng viên rằng thời gian hai người họ quen nhau vẫn còn ngắn, vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu sâu hơn. Hi vọng mọi người có thể nhìn họ bằng ánh mắt khoan dung và ủng hộ hai người họ. Tin chắc mọi người cũng đều vui mừng cho chuyện tình trai tài gái sắc này, hãy cùng chúng tôi chúc phúc cho cặp đôi này có thể tiếp tục ở bên nhau mãi mãi.”
Đây đúng là bài báo vạch trần nhẹ nhàng nhất Phương Đường từng đọc. Nhớ lại tiêu đề những bài báo giật tít khác, nhà gái thường xuyên bị chửi bới thậm tệ. Nhưng phần bình luận bên dưới bài báo này phần lớn lại là những lời ủng hộ, động viên, khiến cô vô cùng bất ngờ. Cũng may Trương Cường đã nhắc nhở. Phương Đường không dám tưởng tượng nếu chuyện tình cảm của mình và Kiều Vũ bị paparazzi phát hiện hoặc bị đối thủ của anh vạch trần thì sẽ như thế nào, e rằng khó tránh khỏi một phen sóng gió. Cơn sốt dư luận lần trước vẫn còn in sâu trong trí nhớ, đến giờ vẫn khiến cô thấy sợ hãi. Trong sự vui mừng và hài lòng, Phương Đường cũng biết ơn anh Cường đã sắp xếp mọi chuyện đâu ra đó, và biết ơn những người đã ủng hộ hai người sau khi nhìn thấy tin tức từ tận đáy lòng. Sau khi xem xong bài báo và phần bình luận, Phương Đường hạnh phúc vui vẻ ra mặt.
“Chiếc điện thoại thật đáng yêu, chị rất thích Hello Kitty.” Lúc trả điện thoại cho Thôi Tiểu Hoa, Phương Đường vẫn nở nụ cười tươi không thể che giấu. Không tiện để em trai em gái bên cạnh nhìn thấy, cô lại im lặng cầm bánh gạo nếp trên bàn lên. Phần nhân đậu đỏ mềm mịn, ngọt dịu tan trên đầu lưỡi, mùi thơm nồng nàn hóa thành dòng suối uốn lượn mềm mại chảy vào nơi mềm mại nhất trong lòng cô.
Ngon thật đấy. Mãi cho đến khi Phương Đường lên máy bay về nhà, cô vẫn chưa thể quên được vị ngọt của bữa trà chiều mang lại. Chút hạt hoa quế rắc trên bánh gạo nếp khiến cô giống như quay về mùa thu năm ngoái. Bánh trôi rượu nếp rõ ràng ngọt thơm nhưng cũng có thể làm say nức lòng người, thật sự đúng với câu nói: Rượu không say, người tự say.
Chuyến bay về phương xa càng làm tăng thêm khoảng cách của cặp đôi sắp yêu xa.
Đáng tiếc, cặp đôi này mới nếm thử hương vị ngọt ngào của tình yêu đôi lứa, vẫn còn đang đắm chìm trong hạnh phúc ngọt ngào, hoàn toàn quên mất vẫn còn một chuyện quan trọng hơn nhiều.