Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 41: Sữa Nóng
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
◎Hóa ra là vậy◎
“Phải làm sao bây giờ!” Lý Hinh không ngừng than thở.
Nghe tiếng thở dài của bạn thân, Phương Đường ở đầu dây bên kia cũng thấy bó tay: “Nói chuyện rõ ràng với bố cậu đi, nếu thực sự không muốn kết hôn với anh ta thì cứ nói thẳng ra.” Trong từ điển của Phương Đường, mọi chuyện đều phải rõ ràng: thích là thích, không thích là không thích, không có chuyện dây dưa hay nhập nhằng. Cô không đồng tình với cách Lý Hinh cứ trì hoãn mọi chuyện thay vì giải quyết dứt điểm.
“Ờ, như vậy… không ổn lắm nhỉ?”
“Sao lại không ổn?”
“Bố tớ sẽ đánh chết tớ ngay, vả lại cũng đã đính hôn rồi…”
“Thế là cậu muốn làm vợ anh ta à?”
“Cũng không phải… nhưng lúc đính hôn tớ cũng không phản đối…”
“Cậu hỏi tớ có nên kết hôn với anh ta không, tớ bảo không thì cậu lại không đồng ý, vậy thì dứt khoát một chút đi chứ. Vả lại, cậu và Chu Du Lâm cũng đã quen biết nhau bao năm rồi.”
Không có mấy anh chàng có thể chịu đựng được tính khí tiểu thư thất thường của Lý Hinh. Chu Du Lâm có thể dây dưa với cô ấy lâu đến vậy cũng do đôi bên đã hiểu hết tính cách của nhau. Bao nhiêu năm qua, nói Lý Hinh hay Chu Du Lâm làm lỡ dở tương lai của đối phương thì cũng không đúng, rõ ràng là hai người này cứ giày vò nhau qua lại, tự làm lỡ dở cả hai.
“Nhưng mà… hình như tớ vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng…”
“Vậy cậu định chuẩn bị thế nào?” Nếu Phương Đường đoán không nhầm thì Lý Hinh có vẻ rất có cảm tình với Đoạn Hựu Nhất. Cô không biết có phải Lý Hinh thấy do dự là vì nguyên nhân này hay không, liệu có nên nhắc nhở cô ấy một chút để tránh làm điều gì dại dột không.
“Không biết nữa…” Lý Hinh sa sút tinh thần, trái ngược hoàn toàn với vẻ hoạt bát, vô tư thường ngày của cô ấy: “Sao tên mập chết tiệt kia lại biến thành kiểu như bây giờ chứ?”
Phần lớn tình yêu thời tuổi trẻ ngây ngô đều rất đẹp khi bắt đầu.
Lý Hinh luôn tin rằng lúc bắt đầu, tình yêu của mình cũng đơn thuần, ngọt ngào và đẹp đẽ như bao đôi tình nhân khác. Tình cảm ngây thơ thuần khiết nảy mầm giữa hai con người cùng xa xứ. Ngay cả hồi ức về con đường nhỏ ven sông khi hai người cùng tản bộ cũng được nhuộm một màu vàng hồng thơ mộng. Vào lúc cô ấy còn chưa hiểu tình yêu là gì, chính Chu Du Lâm đã dạy cho cô ấy cách yêu, giúp cô ấy cảm nhận được hương vị quê hương giữa thành phố xa lạ.
Nhưng chuyện khiến Lý Hinh mãi không thể nguôi ngoai lại xảy ra sau lần đầu tiên hai người chia tay.
Các cặp đôi dù ít hay nhiều cũng đều sẽ cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh thường ngày. Những người trẻ tuổi cuồng nhiệt, vì một phút nông nổi hờn dỗi mà chia tay cũng là chuyện thường tình. Lý Hinh càng không phải là ngoại lệ. Cô ấy cực kỳ không hài lòng với việc Chu Du Lâm muốn can thiệp vào việc lựa chọn chuyên ngành của mình, cãi nhau một trận rồi chạy thẳng về ký túc xá. Cảm thấy vẫn chưa hả giận, cô ấy còn gửi thêm một tin nhắn “Chúng ta chia tay đi!” cho anh ta. Sau đó, suốt hơn một tháng trời, cô ấy không thèm để ý đến Chu Du Lâm.
Mấy tuần sau, vào một buổi sinh hoạt câu lạc bộ sau giờ học, cô ấy và bạn bè cùng đi mua sắm ở khu phố thương mại ở cổng sau trường học. Lúc đang nói cười vui vẻ thì vừa quay đầu lại đã trông thấy “bạn trai cũ” Chu Du Lâm của mình đang ngồi uống cà phê với một cô gái trẻ với dáng người nóng bỏng tại quán cà phê ven đường. Cô bạn bên cạnh nhìn thấy cô gái đó thì hơi ngạc nhiên, chỉ tay nói với Lý Hinh: “Ơ, cậu nhìn xem đó chẳng phải là hoa khôi mới của khoa Báo chí đó sao? Nghe nói cô ấy mới quen một anh bạn trai nhà giàu ba đời. Chẳng lẽ đó chính là người đang ngồi đối diện sao? Nhưng nhìn thì lại không giống công tử nhà giàu chút nào.”
Lý Hinh rất giận. Chia tay chưa được một tháng anh ta đã nhanh chóng hẹn hò với cô gái khóa dưới, lúc nhận ra cô ấy còn vẫy tay chào rồi cười rất tươi. Điều khiến Lý Hinh phát điên hơn cả là cái tên béo kia thế mà lại giảm cân thành công! Lúc còn yêu nhau, hơn một năm trời không hề đả động gì, mới chia tay một thời gian ngắn như vậy mà anh ta không chỉ giảm được một vòng mỡ, còn có thêm hai vòng cơ bắp! Dù có uống thuốc tiên cũng không thể nhanh đến mức độ đó. Điều càng buồn cười hơn nữa là tối hôm đó, khi cô ấy gọi anh ta ra đối chất, Chu Du Lâm đã rất thoải mái thừa nhận mình đang hẹn hò với người mới.
“Đúng rồi, xinh đẹp đúng không!”
Đồ quỷ tha ma bắt nhà anh, xinh đẹp cái con khỉ… % $ $##!!
Sau khi nghe thấy Lý Hinh nói rằng mình vốn dĩ không hề có ý định chia tay thật sự, anh ta lập tức rút điện thoại ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát “đá” luôn cô bạn gái mới kia.
“Không phải là chia tay à? Em phải nói sớm là em chỉ đang giận dỗi chứ, OK, vậy anh không gặp cô ta nữa.”
“Alo, sau này đừng liên lạc nữa nhé. Không vì sao cả, bổn thiếu gia thích thế đó, bye bye.”
“Xong rồi đấy.” Anh ta dang hai tay ra như đang đòi công: “Hinh Hinh của anh đã lên tiếng thì sao anh dám không nghe, yên tâm đi, trong lòng anh, em luôn là quan trọng nhất.”
Anh ta hành động nhanh gọn đến mức khiến Lý Hinh trợn mắt há mồm ngay tại chỗ.
Dáng vẻ tùy tiện như vậy, thái độ hời hợt như thế, cô ấy hoàn toàn không thể tin rằng Chu Du Lâm yêu mình hơn tất cả mọi thứ.
Kể từ đó hai người bắt đầu cuộc chiến giằng xé. Bất kể chia tay bao nhiêu lần, Chu Du Lâm vẫn luôn giữ vẻ si tình theo kiểu “em đối với anh là quan trọng nhất”. Và lần nào chia tay rồi quay lại Lý Hinh cũng đều không hề nể nang, vẫn thẳng thừng buông lời độc địa vào mặt anh ta. Mà trong thời gian đó, Lý Hinh từng thích một cậu bạn học ở lớp bên cạnh, Chu Du Lâm cũng quen những cô bạn gái khác. Từ một chàng béo, giờ Chu Du Lâm càng ngày càng khôi ngô tuấn tú, vạm vỡ khỏe khoắn. Khi Phương Đường gặp lại anh ta lần nữa, cô hoàn toàn không nhận ra người trước mặt mình chính là chàng trai từng giúp Lý Hinh dọn hành lý năm xưa.
“Chuyện tình cảm này, người ngoài có lo lắng cũng vô ích thôi. Trước đây tớ từng khuyên cậu bắt đầu lại từ đầu thì cậu lại không nghe. Chuyện đính hôn cũng là mãi sau này tớ mới biết. Bây giờ cậu hỏi tớ có nên kết hôn hay không, xin lỗi, bây giờ tớ chỉ có thể nói rằng tớ sẽ không khuyên cậu gì thêm nữa, cậu phải tự đưa ra quyết định.” Phương Đường nghiêm túc nói với bạn thân rằng cô thật sự bó tay với chuyện này: “Nhưng dù cậu đưa ra quyết định như thế nào, tớ cũng đều ủng hộ cậu.”
Lý Hinh cảm động đến rớt cả nước mắt.
“Đường Đường, vẫn là cậu tốt nhất! Tớ quyết định rồi, ngày mai tớ sẽ nói chuyện với bố tớ, thật ra lúc đó đính hôn cũng có nguyên nhân cả…”
Lúc Lý Hinh sắp tốt nghiệp, cô và Chu Du Lâm lại cãi nhau về vấn đề chuyên ngành một lần nữa. Chu Du Lâm hy vọng Lý Hinh có thể ở lại Thành phố C cùng anh ta quản lý chuyện kinh doanh, nhưng Lý Hinh lại muốn tiếp tục học lên cao, sau này muốn làm ở lĩnh vực liên quan đến đối ngoại. Hai người lại cãi nhau rồi chia tay.
Điều khiến Lý Hinh bất ngờ chính là chuyện tình cảm của cô và Chu Du Lâm bị bại lộ. Vốn dĩ họ không hề kể với hai bên gia đình, còn định khi nào tốt nghiệp sẽ công khai, nào ngờ lại bị hoãn lại vì lần chia tay này. Ấy thế mà không hiểu sao chuyện này lại được ai đó truyền đến tai bố cô. Con gái lén lút yêu con trai của bạn thân, âm thầm ở bên nhau bao nhiêu năm, còn giấu giếm gia đình. Lý Hinh cắn răng chờ đợi một trận chỉ trích từ gia đình, không ngờ bố mẹ hai bên nghe xong lại lập tức vỗ bàn, yêu cầu bọn họ đính hôn ngay lập tức.
“Đính hôn xong con có thể ra nước ngoài, thích học gì thì học.”
Lời dụ dỗ ngọt ngào của bố khiến Lý Hinh đồng ý đính hôn ngay mà không hề do dự.
Hóa ra là như vậy. Đến lúc này Phương Đường mới hiểu tại sao mỗi lần nhắc đến chuyện đính hôn là Lý Hinh lại ấp a ấp úng. Hóa ra kẻ hồ đồ này là không coi chuyện đính hôn ra gì, đợi đến khi “leo lên thuyền giặc” rồi mới nhận ra mọi chuyện chẳng ổn chút nào.
“Tớ có biết gì đâu, lúc đó chỉ nói là đính hôn, đính trước được thì cũng hủy được chứ gì, ai mà biết tớ còn chưa tốt nghiệp đã bắt đầu giục cưới loạn lên rồi.” Lý Hinh càng nói càng hăng, tâm sự dồn nén bấy lâu trong lòng giờ như thác lũ, đổ hết sang cho Phương Đường: “Tên Chu Du Lâm kia ấy, bây giờ chỉ cần nhìn thấy đống cơ bắp trên người anh ta là tớ thấy bực, đi thi hoa hậu thể hình còn được ấy chứ! Trước đây miệng cứ leo lẻo là “Đàn ông con trai nấu cơm làm gì, đàn ông chân chính phải tránh xa nhà bếp, đứa nào biết nấu ăn đều là đồ ẻo lả.” Tớ thấy anh ta mới là đồ ẻo lả ấy, cả người chỉ có mỗi đống cơ bắp, xấu không thể tả nổi. Vẫn là Tiểu Đoạn ở quán cậu vừa mắt tớ hơn. Sao trên đời lại có cậu bé đáng yêu đến thế chứ. Không chỉ cao ráo mảnh mai, mà lần trước tớ thấy cậu ấy làm bánh trung thu, ngón tay nhào bột trông vậy thôi mà thoắt cái đã thành hình cái bánh rồi, cùng là đàn ông mà sao khác nhau một trời một vực thế không biết! Gia đình muốn tớ kết hôn với anh ta rồi giúp anh ta quản lý công việc kinh doanh của nhà họ ở Thành phố N, cũng phải xem tớ có đồng ý hay không chứ!”
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong lòng Lý Hinh thì việc học hành và sự nghiệp quan trọng hơn tình yêu rất nhiều. Thậm chí, khả năng tình bạn còn được xếp trên cả tình yêu. Ví dụ như nếu Chu Du Lâm bắt cô ấy tuyệt giao với Phương Đường, ngay lập tức cô ấy chắc chắn sẽ chia tay với Chu Du Lâm để chọn Phương Đường.
Phương Đường không thể hoàn toàn đồng cảm với những rắc rối của mấy cô tiểu thư, cậu công tử nhà giàu này, nhưng nghe thấy Lý Hinh than vãn đầy khí thế, khác hẳn giọng điệu ủ rũ khi nãy cô ấy tuyên bố sẽ kết hôn qua điện thoại, cô vẫn thấy nhẹ nhõm phần nào. Cuối cùng, cô cũng không vạch trần chút tâm tư nhỏ của Lý Hinh đối với Đoạn Hựu Nhất. Chuyện đã rối tung rối mù thành một mớ bòng bong rồi, thay vì người ngoài thô bạo lấy kéo cắt phăng một cái, chi bằng để cho thủ phạm gây ra tất cả chuyện này từ từ tự mình gỡ rối thì hơn.
Sờ vào chiếc điện thoại vẫn còn nóng hổi, Phương Đường ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhỏ trong phòng ăn, im lặng nhìn miếng bánh bí đỏ kem tươi đang ăn dở trên bàn mà ngẩn người. Với cảm giác phức tạp đan xen trong lòng, cô máy móc múc một thìa bánh bí đỏ đưa lên miệng, nhưng lại không còn cảm nhận được hương vị ngọt ngào quyến rũ như mấy chục phút trước đó nữa. Thôi được rồi, cô đặt thìa xuống, đứng dậy lấy một hộp sữa từ trong tủ lạnh ra, đổ vào ly rồi hâm nóng bằng lò vi sóng.
Uống ly sữa ấm, cô yên lặng nghĩ về chuyện tình cảm của mình. Lúc bắt đầu thì ngọt ngào như vậy, nhưng không biết sau này sẽ ra sao. Hương vị sữa ấm áp béo ngậy trôi theo thực quản xuống đến dạ dày cũng phần nào an ủi cảm xúc buồn bực trong lòng cô. Cô uống từng ngụm, từng ngụm. Khi đặt chiếc ly không xuống, cô đã trở lại là một Phương Đường kiên định như xưa.
Sau Tết Nguyên đán, tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương lại khai trương trở lại.
Hôm nay, Phương Đường làm xong bữa sáng liền xách giỏ ra khỏi nhà. Không khí sáng sớm hơi ẩm ướt, mờ mịt hơi sương nhưng vẫn tươi mát trong lành. Cô vui vẻ nhẩm tính mấy món ăn định bụng sẽ nấu hôm nay, rồi xách những nguyên liệu tươi ngon vừa mua từ chợ về, thong thả lắc lư bước vào khu tập thể của Đại học T.
Mấy ngày trước cô đã quét dọn quán sạch sẽ. Để chào đón những vị khách đầu tiên của năm mới, cô không chỉ lên thực đơn mới mà còn tự tay sửa sang lại một số đồ nội thất bị hỏng. Nói thật, vì đã chuẩn bị kỹ từ trước nên cô hoàn toàn không cần đến cửa hàng sớm như vậy, ngay cả Đoạn Hựu Nhất cũng phải đợi sau khi buổi tập trung đầu học kỳ mới kết thúc, chắc phải giữa trưa mới tới giúp. Nhưng Phương Đường không kìm nén được sự hào hứng trong lòng nên vẫn xuất phát từ sớm.
Có lẽ vì hôm nay cô đi làm quá sớm, cũng có thể vì Đại học T đã khai giảng, không giống với sự vắng vẻ của ngày hôm qua khi quán chưa mở cửa, trước cửa tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương có vài nữ sinh đang vây quanh.
“Chào các em, có chuyện gì sao các em?” Phương Đường không hiểu tại sao các cô gái lại đứng trước cửa hàng của mình nên cô chủ động hỏi thăm.
Nữ sinh đứng đầu tiên đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần rồi đáp: “Không có gì.” Cô nữ sinh đó lắc đầu, nắm tay một nữ sinh khác đứng đằng sau rồi rời đi. Những nữ sinh khác cũng nhìn Phương Đường mấy lần rồi lần lượt chạy theo.
Thật kỳ lạ.
Phương Đường không nghĩ nhiều, mở cửa bước vào trong cửa hàng.