Sự xuất hiện của Tiểu sư đệ đã đảo lộn mọi trật tự trong tiên môn, và cả trong lòng ta.
Hắn, với thiên tư vượt trội, linh tuệ đáng kinh ngạc, nhanh chóng chiếm trọn tình cảm của toàn bộ tiên môn. Chỉ trong nửa ngày, kiếm chiêu của hắn đã nở rộ thành những đóa hoa tuyệt mỹ. Chưa đầy ba tháng, tu vi đã phi thăng, chạm đến ngưỡng Kết Đan sơ kỳ, tốc độ khiến người người kinh ngạc.
Trong khi đó, ta, với danh phận Đại đồ đệ, đã tu tập hàng năm trời, vậy mà tu vi vẫn giậm chân tại chỗ ở Trúc Cơ trung kỳ. Nỗi hổ thẹn, sự bất tài cứ thế đè nặng.
Sư tôn của ta, Nguyệt Sơn Hàn, vốn là người lạnh nhạt, ít nói, chỉ trao cho ta vài cuốn công pháp nhập môn, mặc ta tự mình lĩnh ngộ. Thế nhưng, khi chứng kiến Người tận tình chỉ dạy Tiểu sư đệ những công pháp cao thâm, nhìn thấy sự quan tâm, thân mật dần hiện hữu giữa hai người, trái tim ta như bị thiêu đốt.
Ta không thể ngồi yên, bởi lẽ... ta yêu Người.
Ta yêu Nguyệt Sơn Hàn, vị Sư tôn cao ngạo, thanh khiết mà cả tiên giới tôn xưng là Ngọc Đàm Tiên tôn. Liệu tình yêu cấm kỵ này có thể nào được đáp lại, hay chỉ mãi mãi là một bí mật chôn sâu trong lòng Đại đồ đệ?
Truyện Đề Cử






