Cả Hải Thị đều nhất trí rằng: Đàm Hựu Minh, công tử phong lưu bậc nhất, ngang ngược đến thế này, ba phần do nhà họ Đàm, bảy phần còn lại là tại Thẩm Tông Niên.
Đàm Hựu Minh luôn chễm chệ ở ngôi vị đầu bảng "Công tử được lòng phái đẹp nhất Hải Đảo". Người ta nói, chỉ cần cậu Đàm cười một cái, Hải Đảo ngày bão tố cũng hóa trời quang. Nụ cười ấy mê hoặc bao nhiêu bướm hoa, nhưng trớ trêu thay, chẳng cánh nào có thể đậu lại.
Mấy ai hay rằng: Số tiền Đàm Hựu Minh chi cho Thẩm Tông Niên còn lớn gấp hàng ngàn, hàng vạn lần tổng số quà anh từng tặng cho các cô gái, bạn bè khác giới hay đối tượng xem mắt.
Bạn khác giới mời đi ăn tối, Đàm Hựu Minh liếc nhìn đồng hồ, nhẹ nhàng từ chối: "Thôi để lần sau, Thẩm Tông Niên sắp tan làm rồi."
"..."
Tại buổi đấu giá, cô bạn đòi mua một bức tranh, Đàm Hựu Minh cười tủm tỉm: "Bức này không được, bạn anh thích rồi." Rồi lịch sự nói thêm: "Em chọn bức khác được không?"
"..."
Thẩm Tông Niên, từ đứa trẻ 12 tuổi bị gia tộc hãm hại, nương tựa dưới mái nhà họ Đàm, đã vươn lên đỉnh cao quyền lực bằng bàn tay sắt, giẫm lên xương máu người thân trong vài năm ngắn ngủi. Hắn không tha cho cha mẹ đã từng bắt cóc mình, không tha cho anh họ hãm hại mình, cũng không bỏ qua những người chú bác từng uy hiếp hay bất cứ ai đã giậu đổ bìm leo.
Thế nhưng giờ đây, người đàn ông u uất, nhẫn nhịn ấy lại quyết định buông tay 'cánh bướm' vốn chẳng thuộc về bản thân.
Đây có phải là câu chuyện giới thượng lưu theo đuổi tình yêu thuần khiết? Hay chỉ là khúc mắc của đôi bạn thanh mai trúc mã, dù cãi vã long trời lở đất xong vẫn phải về nhà ăn cơm chung?
Truyện Đề Cử






