Chương 1

Núi Xuân Dần Xanh thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1
Phó Tranh quay người xuống ngựa, giữa tiếng pháo nổ và dòng người chen chúc, chậm rãi bước vào cửa.
Một thân áo hỉ đỏ thắm, càng làm nổi bật dáng người cao ráo, mày mắt thanh tú, khí chất cao quý không ai sánh bằng.
Chỉ là giữa mày hắn hơi nhíu lại, trên gương mặt góc cạnh kia không hề có chút vui mừng nào.
Hóa ra, ở kiếp trước, ngay từ sớm như vậy, hắn đã công khai bày tỏ sự không cam tâm và chán ghét.
Chỉ tiếc khi ấy, tầm mắt ta bị tấm khăn voan che khuất.
Không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo của hắn, cũng chẳng thấy những ngón tay siết chặt dải lụa đỏ đến trắng bệch, là sự kháng cự không lời.
Trong lòng ta, chỉ có niềm vui được gả cho người mình thầm yêu.
Võ An hầu phong thái sáng ngời như trăng, thanh thoát như gió, cưỡi ngựa lướt qua, tôn quý vô song, khí phách ngút trời.
Ta bị dáng vẻ trên lưng ngựa của Võ An hầu làm choáng ngợp, nhất thời quên tránh, bị người qua đường va phải, ngã nhào xuống đất.
Vạt váy lấm bụi, ta xấu hổ vô cùng.
Chính là Phó Tranh, một tay giữ cương, quay người xuống ngựa, đưa roi ngựa về phía ta, kéo ta ra khỏi vũng bùn.
Ngày ấy hoa hạnh rơi như mưa, bay lả tả tựa tuyết trắng xóa phủ đầy trời, càng làm nổi bật nét đỏ nơi đuôi mắt dài hẹp của hắn, đẹp đến nao lòng.
Cái nhìn lướt qua ấy, đối với một thiếu nữ mới chớm yêu, đã gieo vào lòng ta nỗi sầu không thể dứt, như tiếng mưa gió vỗ vào tàu chuối ngoài song cửa.
Có thể thay đích tỷ trốn hôn mà gả cho người mình yêu, ta vui mừng hơn bất cứ ai.
Nhưng trong tình cảm, sự si mê từ một phía, vốn chỉ là mộng tưởng si cuồng, sắc bén như dao cứa vào tận xương tủy.
Cho đến khi tấm khăn voan được vén lên, ta đã chuẩn bị đầy ắp những lời thẹn thùng của một nữ nhi, vậy mà khi đối diện với đôi mắt lạnh như đầm sâu kia, lại nghẹn ngào không nói nên lời.
Ta nhìn thấy rõ ràng trong sự lạnh nhạt và xa cách ấy, ẩn chứa vẻ chán ghét và khinh miệt không hề che giấu.
Lần đầu ta xuất giá, không có rượu hợp cẩn, không có lời thề trăm năm.
Nến hỉ tàn lụi, Phó Tranh gần như thô bạo xé nát bộ giá y ta đã tự tay thêu ròng rã nửa năm trời.
Nến đỏ nhỏ lệ, màn trướng khẽ lay.
Ta cắn chặt môi son đến bật máu tanh, mới không để mình bật khóc thành tiếng.
Mưa đêm lất phất, giọt lạnh rơi trên nụ hoa.
Lần đầu ta nếm trải, chỉ có đau đớn xé lòng, và nỗi nhục nhã khi mây tan mưa tạnh, Phó Tranh đứng dậy bỏ đi.
Giá y cùng tấm chân tình của ta, đều bị xé nát vụn.
Từ đó, ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng dài.
Vào Hầu phủ mười năm, ta mất liền hai đứa con, ốm đau triền miên trên giường bệnh.
Thế nhưng ta chưa từng cầu xin Hầu gia rủ lòng thương xót, quán xuyến việc nhà không hề tư lợi, làm tròn bổn phận của một chủ mẫu.
Ngay cả vị mẹ chồng khắc nghiệt kia, cũng hiếm khi khen ta một câu:
“Biết tiến biết lùi chừng mực, quả là phúc khí của Tranh nhi.”
Về sau, ta bệnh nặng sắp chết, đến lúc hấp hối.
Phó Tranh nhớ đến chén rượu hợp cẩn còn thiếu ta năm nào.
Đêm đông lạnh lẽo, trăng sáng vằng vặc.
Trong phòng quỳ đầy các di nương cùng thứ tử thứ nữ khóc than thảm thiết, Phó Tranh coi như không nhìn thấy.
Hắn rót một chén rượu hợp cẩn, muốn cùng ta trở thành một đôi phu thê thực sự.
“Kiếp này ta nợ nàng, kiếp sau chúng ta lại làm phu thê, ta sẽ bù đắp tất cả.”
Khi ấy, ta đã không còn nhấc nổi tay, vẫn làm nũng mà cầu xin:
“Hầu gia có thể tự tay đút cho ta một lần không, giống như phu quân đối đãi với thê tử?”
Di nương từng được ta che chở, bật khóc lớn tiếng:
“Hầu gia, xin hãy thành toàn tâm nguyện cuối cùng của phu nhân.”
Mười năm nơi cửa cao, ta vì sự lạnh nhạt của Phó Tranh mà hương tiêu ngọc vẫn.
Chút áy náy hiếm hoi trong lòng hắn, khiến hắn ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Đôi môi còn hơi ấm của hắn phủ lên môi ta tái nhợt, rượu cay nồng được hắn từng chút một truyền vào miệng ta.
Đó là chút thâm tình duy nhất hắn dành cho ta, cũng là lần thân mật hợp ý nhất giữa ta và hắn.
Rượu mạnh bỏng rát, như móc câu mang gai nhọn, từng tầng từng tầng đâm vào dạ dày ta, cuộn trào dâng lên.
Nhưng ta vẫn rơi lệ mà mỉm cười.
Bởi trên son môi của ta đã bôi độc, muốn kéo Phó Tranh cùng ta xuống hoàng tuyền.
Ta mỉm cười nơi cửu tuyền, nhưng vì uất ức mà chết không nhắm mắt, linh hồn chưa tan.
Trơ mắt nhìn Phó Tranh thống khổ tột cùng, ôm ngực quỳ sụp xuống đất, phun ra một ngụm máu, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Khi hắn tỉnh lại, người bình thê được hắn xem như trân bảo là Tô Vân Nhược, đã bị ta sai người treo cổ trên xà nhà ngay trước khi ta tắt thở.
Phó Tranh chịu nỗi đau thấu tim gan suốt nửa năm, cuối cùng lại chết ngay trước phần mộ của ta.
Thế nhân ca tụng hắn thâm tình, ngưỡng mộ ta, một thứ nữ mà lại gả vào Hầu phủ, danh lợi song toàn, phong quang vô hạn.
Chỉ tiếc hồng nhan bạc mệnh! Than rằng nếu ta có kiếp sau, ắt phải sống thật lâu dài, cùng Hầu gia tương kính như tân, đầu bạc răng long.
Nhưng bọn họ không biết, ta hận Phó Tranh đến tận xương tủy.
Chết còn không muốn cùng ngày với hắn, huống chi là kiếp sau.
May mắn thay, kiếp này, người bị hắn dày vò cuối cùng không còn là ta nữa.
2
Đích tỷ bị phụ thân hớn hở gả vào tay Phó Tranh.
Lời chúc phúc còn chưa dứt, dưới khăn voan đỏ đã vang lên tiếng nức nở khe khẽ của đích tỷ.
Tay Phó Tranh đang nắm dải lụa đỏ khẽ siết lại, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng nói thêm một lời nào.
Một hôn lễ chỉ là làm cho có lệ, hắn chẳng bận tâm đến những điều kiêng kỵ.
Người vợ trước qua đời vì khó sinh mới là ánh trăng sáng trong lòng hắn, là tình yêu cả đời, là người chẳng ai có thể thay thế.
Hắn si tình nhiều năm, cho đến khi ái nữ bắt đầu nhập môn học lễ, không thể không có chủ mẫu dạy dỗ quy củ, tránh để lỡ dở tiền đồ.
Hắn mới miễn cưỡng đồng ý mối hôn sự với Tống phủ ta.
Phó Tranh không thể cho ái nữ tình thương từ mẹ ruột, bèn bù đắp bằng sự giáo dưỡng tốt nhất cho viên ngọc quý trong tay.
Đích tỷ vốn nổi danh tài hoa, nhà họ Tống mới miễn cưỡng lọt vào mắt Phó Tranh.
Mà người có chút tài tình từ xưa, ắt chẳng thiếu ba phần ngạo khí.
Đích tỷ cũng chẳng ngoại lệ.
Đích tỷ không muốn làm kế thất, vừa bước vào hầu phủ đã phải làm mẫu thân cho một tiểu thư ngỗ nghịch mới năm tuổi.
Nhưng dù có quỳ mãi không đứng dậy, còn dùng tuyệt thực để bức ép.
Vẫn chẳng thể lay chuyển được quyết tâm của phụ thân trong việc trèo cao.
Đời trước, đích tỷ vượt tường trong một đêm không gió không mưa, rồi từ đó bặt vô âm tín.
Ta liền trở thành Tống Thư – thay thế danh nghĩa đích tỷ, trở thành quân cờ để phụ thân tiếp tục cầu vinh.
Còn thứ nữ Tống Lăng thì vì trọng bệnh mà qua đời.
Những điều này chỉ lừa được người ngoài, sao có thể che mắt được Phó Tranh?
Ngay cả sự chán ghét đối với nhà họ Tống, hắn cũng trút hết lên người ta.
Mấy năm lạnh nhạt, từng bước gian truân, ta một mình ngậm đắng nuốt cay mà vượt qua.
Khó khăn lắm ta mới nhờ sinh được đích tử cho hầu phủ mà đứng vững nơi đây.
Đích tỷ lưu lạc bên ngoài, bị bán đi bán lại như món đồ rẻ mạt, rốt cuộc cũng quay về kinh thành.
Nàng muốn đoạt lại phú quý được người người theo đuổi thuở trước.
Nhưng nàng đã bị khai trừ khỏi tộc, thân thích chối bỏ, thiên hạ chỉ xem nàng là kẻ điên.
Đích mẫu vì thương con mà rơi lệ, lập riêng một tiểu viện, có đầy đủ người hầu kẻ hạ, so với dân thường còn trang trọng hơn mấy phần.
Nhưng đích tỷ lại oán ta là thứ nữ mà được gả vào hào môn, cướp đoạt cuộc đời lộng lẫy dát vàng đáng lẽ thuộc về nàng.
Nàng bèn tự chặt đứt ngạo cốt, hủy hoại lễ nghi thi thư từng học, rồi ngược lại vu hãm ta.