Chương 3

Núi Xuân Dần Xanh thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đứa trẻ đã mất thì thôi, chẳng lẽ bà nội của nó không đáng sống thêm vài năm sao?”
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ. Mất rồi thì thôi.
Có thể giữ cho Tống gia được bình an, đó đã là ân huệ mà Hầu gia ban cho rồi.
Thì ra là vậy! Hóa ra, ta còn phải cảm ơn hắn nữa.
Ta quay mặt đi, cố kìm dòng lệ chực trào, lạnh nhạt nói: “Đa tạ Hầu gia.”
Ta vốn không phải kẻ biết nhẫn nhục, chưa đầy mấy tháng sau, ta đã âm thầm khiến Phó Kỷ Vân mắc một trận đậu mùa, muốn đẩy nó xuống địa ngục để đền tội cho hài tử của ta.
Đáng tiếc, Phó Tranh đã mời được ngự y đến cứu, không chỉ giữ được mạng Phó Kỷ Vân, mà còn tăng cường phòng vệ, đến mức một con ruồi cũng không thể bay lọt vào viện của nàng.
5
“Hừ. Cũng coi như ngươi biết phải trái.”
Một tiếng cười khẩy của ca ca kéo ta trở lại thực tại.
Một lời xin lỗi trước mặt bao người, một tiếng gọi cữu huynh, đó chính là thái độ mà Phó Tranh thể hiện, cũng là cách hắn ngầm thừa nhận hôn sự này.
Ca ca rốt cuộc cũng không tiện chấp nhặt với một đứa trẻ con.
Bèn quay đầu đi, lạnh nhạt lẩm bẩm: “Hãy quản cho tốt viên ngọc quý của ngươi đi, còn chưa vào cửa đã dám dọa nạt muội muội ta, sau này chẳng phải sẽ lấy luôn mạng của muội ấy hay sao?”
Lời vừa dứt, hình như ta đã nhìn nhầm. Lưng Phó Tranh thẳng tắp, khẽ run lên một thoáng.
Thật nực cười. Nói cho cùng, ta cũng đã chết trong tay Phó Kỷ Vân.
Đứa con thứ hai của ta, mới ba tuổi, cũng bị Phó Kỷ Vân đẩy xuống hồ nước lạnh buốt.
Khi được vớt lên thì đã tắt thở, gương mặt tím tái vì giá lạnh.
Ta liên tiếp mất con, đau đớn đến tận cùng.
Ta cầm đao xông vào phòng Tô Vân Nhược, muốn giết nàng ta cùng Phó Kỷ Vân trong lòng nàng để đền tội cho con trai ta.
Nhưng lưỡi đao còn chưa kịp bổ xuống, ta đã bị một chuôi đao đánh mạnh vào sau gáy, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.
Ánh mắt cuối cùng của ta, là gương mặt lạnh lùng của Phó Tranh đang nắm chuôi đao, cùng với một lời xin lỗi yếu ớt của hắn...
“Xin lỗi, ta không thể phụ lòng Vân Nhược!”
Hắn không thể phụ lòng người trong lòng, thì chỉ có thể phụ bạc ta.
Một người ta chưa từng gặp mặt, vậy mà như một ngọn núi lớn, đè ép ta nửa đời.
Ta chưa từng tranh sủng, vậy mà từng khắc từng giây đều phải so đo với một người đã chết.
Buồn cười biết bao, đáng thương biết mấy!
Thân thể ta vốn đã yếu ớt, lại sau nỗi đau mất con mà chịu thêm một đòn, liền hoàn toàn ngã bệnh.
Cho đến khi Phó Kỷ Vân đột nhiên trúng độc, ta – vị kế mẫu này – bị tra hỏi, lạnh lẽo đứng giữa trời tuyết hai canh giờ, liền không thể gượng dậy nổi nữa.
“Tỷ phu chẳng lẽ đã quên, hôm nay chính là ngày huynh từng hứa mỗi năm sẽ cùng tỷ tỷ ngắm hoa sao?”
6
Tô Vân Nhược giật lấy Phó Kỷ Vân đang khóc nức nở, cắn môi, nghẹn ngào thốt ra một câu khiến Phó Tranh khựng người tại chỗ.
Hắn sững lại, ánh mắt đen nhánh hơi nâng lên, dõi về phía Tô Vân Nhược.
Tô Vân Nhược khóc càng dữ dội, đến mức chẳng màng có bao nhiêu người ở đó, mím môi, từng bước từng bước tiến đến bên Phó Tranh, khẽ khàng níu lấy ống tay áo đỏ thắm của hắn:
“Tỷ phu, huynh đã quên tỷ tỷ thật rồi sao? Tỷ ấy yêu huynh như sinh mệnh, trong lòng trong mắt đều là huynh, đến cả danh tiếng và gia tộc cũng chẳng cần nữa. Cuối cùng lại vì sinh con dưỡng cái cho huynh mà chết, huynh nỡ lòng nào đối xử như vậy với cốt nhục thân sinh của nàng?”
Nước mắt của Tô Vân Nhược, từ trước đến nay luôn dễ dàng khiến Phó Tranh khuất phục.
Nàng ta có vũ khí sắc bén, đó là người tỷ tỷ đã mất và đứa trẻ bên cạnh luôn vâng lời nàng là Phó Kỷ Vân.
Chính hai thứ đó, đã khiến đứa con đầu tiên của ta chết yểu trong bụng.
Khiến đứa con thứ hai của ta vùi xác dưới đáy hồ.
Thế nhưng nàng ta luôn có thể nhờ vào nước mắt mà an nhiên vô sự.
Ta vừa khẽ cười lạnh một tiếng, liền nghe Phó Tranh nghiêm giọng quát: “Xin lỗi!”
Ta khựng lại.
Tô Vân Nhược cũng sững sờ.
“Tỷ phu, huynh nói gì?”
Ánh mắt Phó Tranh hơi lệch sang, vì mang sát khí trời sinh, nên chưa nổi giận mà đã tự có uy nghiêm.
“Ta nói, Kỷ Vân còn nhỏ dại, nhưng ngươi thân là di mẫu, lại dẫn nó gây chuyện trong ngày cưới, là thất lễ. Ngươi nên xin lỗi Tống gia, và xin lỗi... tân nương của ta!”
Tô Vân Nhược run rẩy như sắp ngã, vẫn không quên cắn răng cố chấp:
“Tỷ phu quả nhiên có người mới liền quên cố nhân, huynh làm vậy, sao xứng với tấm chân tình của tỷ tỷ dành cho huynh.”
Phó Tranh mím chặt môi, đối với cơn cuồng loạn của Tô Vân Nhược không buồn lên tiếng.
Hồi lâu mới lạnh nhạt cất lời:
“Ta giữ ngươi ở hầu phủ suốt bảy năm, đã là vì tình xưa. Nhưng ngươi không nên dùng Kỷ Vân để dọa nạt tân nương. Thôi thì, tự mình về Tô gia đi.”
Phó Tranh thậm chí chẳng buồn liếc nàng ta lấy một cái, Tô Vân Nhược liền bị hạ nhân bịt miệng lôi ra khỏi cửa Tống gia.
Ngay cả Phó Kỷ Vân cũng không dám khóc, chỉ cúi đầu lặng lẽ, bị nhũ mẫu dắt đi, từng bước từng bước không nỡ rời đi, ngoái đầu nhìn lại.
Phó Tranh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cùng đích tỷ nắm lấy dải lụa đỏ, giữa tiếng trống chiêng vui vẻ, bước về phía hoa kiệu.
Ta cũng nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng coi như đã đoạn tuyệt với cái chết thảm của kiếp trước.
Vừa định xoay người, dải lụa đỏ bay phấp phới che phía trước đột nhiên bị gió lớn thổi tung.
Phó Tranh như có linh cảm, bất chợt quay đầu lại.
Giữa muôn ngàn lụa đỏ tung bay, ta ngẩng đầu nhìn lên, vừa cúi mắt đã bắt gặp ánh mắt của Phó Tranh.
Đồng tử hắn run rẩy, cả khuôn mặt lộ vẻ kinh hãi, giọng nói run rẩy cất lên:
“Thư nhi? Sao tân nương lại không phải là nàng?”