Chương 6

Núi Xuân Dần Xanh thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế nhưng Tô Vân Nhược lại như đổ thêm dầu vào lửa, không ngừng lấy chuyện tỷ tỷ nàng và ta – người được hầu gia ưu ái – ra để so sánh trước mặt Tống Thư, mỗi lời nói đều như khoét sâu vào lòng nàng.
Tống Thư bị chọc tức đến cực độ, giáng cho nàng ta một cái tát, khiến Tô Vân Nhược ngã từ bậc thềm thứ ba xuống, đầu rướm máu.
Cuối cùng Tống Thư chỉ bị Phó Tranh mắng một trận, liền cảm thấy ấm ức vô cùng, bắt đầu tuyệt thực phản đối, ép nhà họ Phó phải đuổi Tô Vân Nhược đi.
Nhưng Tô Vân Nhược chẳng những không chịu rời đi, mà còn lấy dải lụa trắng ba thước treo lên tự vẫn, khiến kế thất mang tiếng bạc đãi thị thiếp.
Hầu gia chỉ lạnh nhạt nói một câu: "Quả thực nàng chẳng thể nào sánh được với muội muội mình, hiểu chuyện lại dịu dàng."
Một câu nói này, rồi lại lấy ta, người mà Tống Thư vốn khinh thường, đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của nàng.
Tống Thư từ nhỏ đã cao ngạo, sao có thể chịu bị ta lấn át? Nàng tức giận đến hộc máu, thực sự lâm bệnh nặng.
Khi đích mẫu rưng rưng khóe mắt, khẩn cầu tổ mẫu cứu mạng con gái, ta chỉ yên lặng ngồi đó, tay cầm khăn voan đỏ, khẽ cười mà không nói lời nào, tiếp tục đưa kim luồn chỉ.
Kiếp trước, sau khi Tống Thư trở lại kinh thành, tìm ta tính sổ, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng rằng:
"Nếu không phải ngươi nhặt lấy hôn sự của ta, làm sao ngươi có được vinh hoa phú quý hôm nay!"
"Đồ mềm yếu vô dụng, ngay cả cái hầu phủ nhỏ nhoi cũng nắm không chắc, có ngươi thì để làm gì? Nếu là ta, chớ nói là đích nữ hay muội muội của cố thê, dù là một viện đầy thiếp thất, ta cũng khiến họ phải ngoan ngoãn cúi đầu."
Đời này, ta đã chờ xem nàng trổ tài bản lĩnh ra sao.
Nào ngờ mới qua nửa tháng, đã thất bại thảm hại, ôm bệnh nằm liệt.
Đó vốn là vận mệnh của nàng ta, không thể oán trách người khác.
Nhưng ta, ta hận Tô Vân Nhược tận xương tủy.
Dù đã cách một kiếp, ta vẫn hận không thể khiến nàng ta sống không bằng chết.
Kiếp trước, khi thứ tử Phó Kế Ninh vừa tròn một tháng, Phó Kỷ Vân đã khóc mấy trận lớn trước mặt Phó Tranh.
Chẳng qua là vì oán hận đệ đệ cướp mất tình thương của cha, đoạt đi sự sủng ái và yêu thương vốn thuộc về nàng.
Lại thêm lời xúi giục bên tai của Tô Vân Nhược không ngớt, nỗi hận của nàng đối với ta ngày càng sâu đậm.
Dẫu trong ngoài phòng ta đã bố trí người canh gác nghiêm ngặt.
Vẫn không ngăn nổi, con mèo của Tô Vân Nhược chui vào trong phòng, suýt chút nữa bổ nhào vào Kế Ninh.
Ta từng chịu thiệt như thế, quyết không để bản thân thêm một lần chịu nhục.
Ngay tại chỗ, ta một gậy đánh chết con mèo, xách xác nó đến viện của Phó mẫu, quỳ xuống không đứng dậy.
"Xin mẫu thân cứu lấy Kế Ninh, móng vuốt mèo dính phải đậu mùa, nàng ta muốn lấy mạng mẹ con ta!"
Tô Vân Nhược bị bắt ngay tại chỗ.
Phó mẫu vốn chẳng ưa gì nàng ta, thân phận là người nương nhờ mà còn thích gây thị phi, vì nể mặt Phó Tranh mà đã nhẫn nhịn từ lâu.
Lần này mượn cớ làm lớn chuyện, liền đuổi thẳng nàng ta ra khỏi phủ.
Phó Tranh khoác cả người lạnh giá, bước tới bên giường Kế Ninh, nhìn rất lâu mới mở miệng nói:
"Vân Nhược nói, nàng ấy chỉ muốn dọa Kế Ninh, chứ móng mèo không hề có vết đậu mùa."
Ta đắp chăn cho Kế Ninh, không buồn ngẩng đầu: "Hầu gia cho rằng, ta tự hại chính nhi tử ruột thịt của mình sao?"
Phó Tranh á khẩu không đáp.
Khi bốn mắt nhìn nhau, hắn lại tránh né ánh mắt ta.
"Kỷ Vân khóc lóc không thôi, con bé không thể rời xa Vân Nhược..."
"Tô Vân Nhược năm nay đã mười sáu, hầu gia định làm lỡ cả đời nàng ta sao?"
Câu nói lạnh lùng của ta chặn ngang lời hắn, khiến hắn sượng mặt không nói tiếp được nữa.
Cuối cùng hắn nuốt nghẹn trong cổ, dưới tiếng nến cháy lách tách, chỉ còn lại một gian phòng tĩnh mịch.
Ta từng nghĩ, một cái móng vuốt mèo dính đậu mùa, có thể dọn sạch con đường dưới chân hài tử ta.
Nào ngờ, so với ta liều mình, Tô Vân Nhược lại càng biết liều hơn.
Nàng ta ở hậu viện hầu phủ nhiều năm, mập mờ không rõ ràng với tỷ phu.
Đến khi bàn chuyện hôn nhân, đột nhiên bị người khác nhắc tới.
Chuyện nàng ta đêm khuya ra vào thư phòng của hầu gia bị đồn rùm beng khắp nơi.
Tất nhiên thanh danh cũng tan nát, sau đó muốn bàn chuyện hôn sự đã khó càng thêm khó.
Mấy kẻ nhiều chuyện bị đánh đòn xong, liền đồng loạt chỉ mũi về Tống gia, về phía ta.
Phó Tranh lần đầu tiên tặng ta một đôi vòng phỉ thúy vô cùng quý giá.
Nhưng mục đích, lại là để ta ra mặt, nâng Tô Vân Nhược làm bình thê.
Một tiếng vỡ giòn tan.
Chiếc vòng ngọc trượt khỏi tay, rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Phó Tranh chỉ liếc nhìn thản nhiên, liền đứng dậy nói:
"Vân Nhược còn nhỏ, nàng không nên hủy cả đời nàng ấy."
Qua tấm bình phong mờ ánh sáng, Phó Tranh hờ hững liếc ta một cái rồi nói:
"Hôm nay nàng chịu kết cục này, đều là tự nàng chuốc lấy. Dẫu bị chà đạp, cũng là báo ứng nàng đáng nhận."
Hắn sải bước bỏ đi, cửa lớn bật mở, cuốn theo cơn gió dữ lạnh lẽo như dao cứa, khiến lòng ta tan nát.
Đích mẫu vẫn còn đang sụt sùi khóc lóc.
Ta giơ chiếc khăn voan thêu hình rồng phượng lên soi dưới nắng.
Chỉ vàng chỉ bạc lấp lánh ánh sáng, từng đường kim mũi chỉ đều do ta tỉ mỉ thêu xuống, trong kinh thành tuyệt không có cái thứ hai.
Ta hài lòng cất nó vào hòm gỗ trầm.
Quay người, đứng bên tổ mẫu, rót thêm trà cho người.
Không ngẩng đầu, ta tự nói như đang kể một chuyện chẳng đáng để bận tâm:
"Từ xưa hôn nhân là đại sự, do cha mẹ quyết định, do mai mối định đoạt. Nhà họ Tô chỉ là thương hộ, có thể vào cao môn đã là chuyện cầu còn không được. Nếu có kẻ giơ tay ra lôi kéo, chưa chắc Tô gia không xiêu lòng. So với việc ép người khác lui bước, chẳng bằng rút củi dưới đáy nồi."